Giấc Mơ Triệu PhúChương 451
Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.2/10 từ 6 lượt Giới thiệu Một đời sống lại, anh sẽ không lặp lại sai lầm kiếp trước, để bản thân bị người hãm hại, lừa gạt, rơi vào nợ nần, Anh quyết tâm thay đổi hết thảy, phải sống thật tốt, phụng dưỡng cha mẹ, cũng phải là người làm nên sự nghiệp, sống cuộc đời thật ý nghĩa. Năm 2007 riền kinh tế toàn cầu dần bão hòa, và năm 2008 sẽ bùng nổ cuộc khủng hoảng tài chính. Nếu nám chặt cơ hội nghìn năm khó gặp nảy thỉ trong tương lai không nói việc tới việc trở thành một nhân vật có cấp bậc như Jack Ma, trở thành một triệu phú thậm chí là tỷ phú cũng đều có khả năng Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 451

Chương 451: “Vâng đội trưởng!”

“Cầu xin tao cũng không có tác dụng, người mày cần xin là bạn gái Liễu Nhi của tao kìa!”, Lâu béo chỉ vào Dương Liễu nói.  

 

“Hả?”  

 

 

Hoàng Mao cũng ngây người.  

 

 

Hắn cầu xin Tần Kiệt, Tần Kiệt nói hắn phải xin Lâu béo.  

 

 

Giờ hắn quỳ xuống xin Lâu béo, quỳ đã quỳ, xin cũng xin rồi lại còn chịu một cước của cậu ta, giờ Lâu béo lại bảo đi xin bạn gái Dương Liễu.  

 

 

Con mẹ nó chơi đủ chưa vậy?  

 

 

 Bọn họ cố ý sao?  

 

 

“Sao vậy? Không muốn đi à? Được rồi, hôm nay tao sẽ…”  

 

 

“Đừng, đừng đánh mà! Anh Lâu, tôi xin, tôi đi xin được mà!”  

 

 

Hoàng Mao sao có thể chịu thêm một cước của Lâu béo chứ, cuống quýt quỳ đến trước mặt Dương Liễu, cầu xin Dương Liễu: “Bạn học Dương Liễu, thực sự xin lỗi, tôi, tôi sai rồi, cầu xin cô thả tôi đi! Tôi thật sự biết sai rồi!”  

 

 

Bang~  

 

  

Dương Liễu không có bao tay.  

 

 

Bởi cô là người bị hại.  

 

 

Căn bản không cần dùng.  

 

 

Cô giơ tay tát thẳng vào mặt hắn một cái.  

 

 

“Một cái tát này, xem như trả lại cho mày đấy!”, Dương Liễu nói.  

 

 

“Cảm ơn, cảm ơn bạn học Dương Liễu!”, Hoàng Mao thở phào nhẹ nhõm.  

 

 

Xem ra ý của Dương Liễu không chỉ đánh hắn một cái.  

 

 

Mà còn có ý tha cho hắn.  

 

 

Hắn ta từ từ đứng dậy.  

 

 

Hắn đang muốn nói gì đó.  

 

 

Lúc này lối ra vào lại xuất hiện bảy người bảo vệ.  

 

 

Trong đó có một người bảo vệ nhìn quần áo rõ ràng cấp cao hơn những người còn lại.  

 

 

“Đội trưởng!”, mấy người bảo vệ còn lại vội vàng chào hỏi.  

 

 

“Đám du côn đánh sinh viên trường đâu?”, đội trưởng bảo vệ hỏi.  

 

 

“Đang ở bên trong!”  

 

 

“Dẫn tôi đến đó!”  

 

 

Rất nhanh, đội trưởng đã đi đến.  

 

 

Nhìn lướt qua, cũng chẳng buồn hỏi han gì, trực tiếp bảo cấp dưới chế ngự năm người Hoàng Mao.  

 

 

“Các người làm gì vậy?”  

 

 

“Không phải nói sẽ tha cho chúng tôi sao?”  

 

 

“Thả ra, có nghe thấy không?”  

 

 

Năm người Hoàng Mao nhôn nhao cả lên.  

 

 

Vẻ mặt đội trưởng lạnh lùng trầm xuống, giơ dùi cui lên: “Rất lâu rồi tôi không dùng đến dùi cui điện, mấy người có muốn thử không?”  

 

 

Hoàng Mao: “…”  

 

 

Bốn tên đồng bọn: “…”  

 

 

Thử cái này sao.  

 

 

Chẳng khác nào tự ngược đãi chính mình à?  

 

 

“Không muốn thử thì câm miệng cho tôi! Đưa đi! Chờ cảnh sát Nam Hồ đến thì giao cho họ!”  

 

 

“Vâng đội trưởng!”  

 

 

“Cái gì? Cảnh, cảnh sát sao?”  

 

 

Bụp~  

 

 

Năm người Hoàng Mao sợ đến ngồi xụp xuống đất.  

 

 

“Khỉ gió! Đã rác rưởi như vậy rồi lại còn đần độn! Thật không biết sao có thể sống được đến ngày hôm nay nữa!”, Tần Kiệt cười khẩy, một mặt chế giễu.  

 

 

“Rác rưởi!”  

“Bại hoại!”