Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.0/10 từ 6 lượt Tác giả: Hoa Tiến Tửu Thể loại: Kiếm Hiệp, Quân Nhân, Truyện Hot, Thông tin truyện: Tỉnh lại sau giấc ngủ, Lạc Thanh Chu trở thành con thứ Lạc gia Thành Quốc phủ của Đại Viêm đế quốc Vì giúp Lạc gia Nhị công tử từ hôn, Lạc Thanh Chu bị ép ở rể, cưới một tân nương nghe nói bị si ngốc, không biết nói chuyện không biết cười. Sau khi bái thiên địa, động phòng hoa chúc, hắn mới đột nhiên phát hiện: “Nương tử nhà ta, không thích hợp!” Nương tử đâu chỉ có không thích hợp, cả hai tiểu thị nữ bên người nương tử và những người khác trong Tần phủ, đều không thích hợp! Đại thị nữ lớn lên ngọt ngào xinh xắn đáng yêu, dễ chọc người, giọng nói như chim sơn ca. Tiểu thị nữ lạnh như băng sát khí âm trầm, xuất kiếm là phong hầu. Cô em vợ tài hoa hơn người, như Lâm Đại Ngọc yếu đuối xinh đẹp. Tiểu biểu tỷ cao ngạo ngang ngược, từng roi đều trí mạng. Nhạc phụ đại nhân mặt mũi luôn luôn đứng đắn, trong lòng thì nói tục. Nhạc mẫu đại nhân mỹ mạo như hoa, mắt để trên đỉnh đầu, thích liếc mắt. Nhị ca một lòng luyện võ, nói muốn làm rạng rỡ tổ tông. Mà Lạc Thanh Chu, hắn chỉ muốn thành thành thật thật làm tên ở rể nho nhỏ, sau đó âm thầm trở thành thiên hạ vô địch… Xem thêm » Các chương mới nhất Chương 584: Ba người đã không đường có thể trốn. Chương 583: Đích thật là U Minh hoa. Chương 582: Nàng căn bản nghe không hiểu. Chương 581: Một tiếng bạo hưởng. Chương 580: Đúng hay không! Nói ——

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 581

Chương 581: Một tiếng bạo hưởng.

– Ầm!  

             Một quyền đem nàng đánh bay ra ngoài, nặng nề mà ngã xuống tại địa phương cách đó hơn mười mét.  

             Đau đớn kịch liệt để nàng trong nháy mắt tỉnh táo lại.  

             Thế nhưng nàng mới nhảy dựng lên từ trên mặt đất, “Oanh!” một tiếng, lại một Bá Quyền to lớn hung mãnh đập vào trên bụng của nàng.  

             Lập tức…  

             – Oanh! Oanh! Oanh!  

             Liên tiếp năm quyền!  

             Nàng trong nháy mắt bị Bá Quyền nện xụi lơ trên mặt đất, trừng to mắt, há to mồm, khóe miệng ch** n**c bọt, cũng đứng lên không nổi nữa.  

             – Ầm!  

              Lạc Thanh Chu vừa hung ác tung một quyền đập vào cằm của nàng.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu giương đầu, mắt tối sầm lại, trợn trắng mắt, kém chút ngất đi.  

             – Đáng tiếc, ta cũng không thích ngươi.  

             Lạc Thanh Chu thấy nàng triệt để không có sức phản kháng, trực tiếp cưỡi ở trên người nàng, bắt đầu điều tra toàn thân của nàng.  

             Đều s* s**ng trong trong ngoài ngoài trên người mấy lần, cũng không có bất kỳ vật gì.  

             Chỉ có nhẫn trữ vật mang trên ngón tay kia.  

             – Giao ra kim tệ, ta có thể bỏ qua cho thân thể ngươi.  

              Lạc Thanh Chu cầm ngón tay dài nhọn của nàng, lạnh lùng thốt.  

             Ý thức Nam Cung Mỹ Kiêu, dần dần khôi phục lại, con mắt giật giật, sau một lúc lâu, mới có tập trung, nhìn chằm chằm hắn, bờ môi run rẩy, cắn răng nói:  

             – Bản tiểu thư… Tình nguyện chết! Có bản lĩnh ngươi liền… Ngươi liền…  

             – Xoẹt!  

             Lạc Thanh Chu bắt đầu xé từng chút từng chút đồ lót của nàng từ bên trong.  

             Lập tức, để tay vào trên váy nàng.  

             – Ta cho ngươi kim tệ…  

             Nam Cung Mỹ Kiêu run rẩy, đột nhiên yếu ớt nói.  

             Nàng cắn môi.  

             Hai giọt lệ trong xanh chảy xuôi xuống từ khóe mắt của nàng.  

             Trong chớp nhoáng này, nhìn nàng lại giống như là một con cừu nhỏ, một con dê đáng thương đang bị kẹp chặt ở dưới hông người nào đó sắp bị lấy lông.  

             Không cách nào phản kháng, không cách nào động đậy.  

             Chỉ có thể yên lặng tiếp nhận…  

             – Ba!  

             Một túi kim tệ, rơi từ trong nhẫn trữ vật ra ngoài, rơi vào trên mặt đất.  

             Lạc Thanh Chu cầm lên ước lượng.  

             Có chừng hơn một ngàn.  

             – Chỉ có nhiều như vậy, ta thề…  

             Nam Cung Mỹ Kiêu mang theo nước mắt, tội nghiệp nói.  

             Lạc Thanh Chu thu hồi kim tệ, nhìn nàng nói:  

             – Cái này cũng không đủ. Trước ngươi có nói, chỉ cần ta đường đường chính chính đánh thắng ngươi, ngươi có thể đáp ứng bất kỳ yêu cầu gì của ta, lời này còn giữ lời sao?  

             Nam Cung Mỹ Kiêu lại chảy xuống hai hàng nước mắt:  

             – Có thể không tính toán gì hết hay không, ô….  

             – Khó mà làm được.  

             Lạc Thanh Chu nhíu lông mày, ánh mắt cố ý nhìn chằm chằm b* ng*c cao vút của nàng mấy lần, nói:  

             – Ta cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất, bồi ta đi chỗ sâu Hắc Mộc lâm một chuyến, giúp ta tìm tới U Minh hoa; thứ hai, theo giúp ta đi đến hang động trước mặt, ta cho ngươi ít đồ.  

             – Thứ nhất! Ta chọn chuyện thứ nhất.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu không chút do dự, lập tức chọn điều kiện thứ nhất.  

             Lạc Thanh Chu lấy đi nhẫn trữ vật từ ngón tay nhỏ bé của nàng, nói:  

             – Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, sẽ trả đồ lại cho ngươi. Còn có, ngươi phải phát lời thề độc, chờ một lúc sẽ không động thủ với ta, hôm nay nhất định phải toàn tâm toàn lực giúp ta. Chỉ là hôm nay, hôm nay qua đi, ngươi như cũ có thể động tay động chân với ta, báo thù rửa nhục.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức ch** n**c mắt lắc đầu:  

             – Không, ta không được, ta cũng sẽ không tiếp tục báo thù rửa nhục…  

             Lập tức khóc phát ra thề độc:  

             – Thiên Đao Tuyết ta… Tần Chân Chân ta thề, ngay hôm nay nhất định toàn tâm toàn lực giúp ngươi, tuyệt không ra tay với ngươi…  

             – Còn có động cước, động roi, động khẩu.  

             Lạc Thanh Chu giúp nàng tăng thêm một câu.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu đành phải khóc nói:  

             – Ta thật thề, hôm nay nhất định toàn tâm toàn lực giúp ngươi, tuyệt không động thủ động cước, động roi động miệng với ngươi, nếu như làm trái, trời đánh ngũ lôi, chết không yên lành…  

             Lạc Thanh Chu lạnh lùng thốt:  

             – Nếu như vi phạm, ngươi đào hôn thất bại, qua hết năm liền thành thân cùng người kia, mỗi đêm bị người kia tra tấn, sống không bằng chết.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức biến sắc, nước mắt rưng rưng mà nhìn hắn, không dám mở miệng.  

             – Thề!  

             Lạc Thanh Chu đột nhiên gầm thét một tiếng, lập tức tung một quyền đánh tới một cây đại thụ bên cạnh.  

             – Oanh!  

             Một tiếng bạo hưởng.  

             Cây đại thụ kia “Răng rắc” một tiếng, đổ gãy tại chỗ.  

             Hai mắt Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm trong con ngươi hoảng hốt sợ hãi thật sâu của nàng, thâm trầm mà nói:  

             – Ngẩng đầu ba thước có thần minh! Đừng tưởng rằng thề chính là nói chuyện ngoài miệng! Nếu ngươi không tuân thủ, báo ứng ắt tới.  

             Nam Cung Mỹ Kiêu bị hắn hù khẽ run rẩy, cuống quít thề nói:  

             – Nếu như vi phạm, ta đào hôn thất bại, qua hết năm liền cùng… Liền thành thân cùng người kia, mỗi đêm bị hắn… Bị hắn tra tấn, hu hu… Sống không bằng chết… Hu hu hu…