Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.0/10 từ 6 lượt Tác giả: Hoa Tiến Tửu Thể loại: Kiếm Hiệp, Quân Nhân, Truyện Hot, Thông tin truyện: Tỉnh lại sau giấc ngủ, Lạc Thanh Chu trở thành con thứ Lạc gia Thành Quốc phủ của Đại Viêm đế quốc Vì giúp Lạc gia Nhị công tử từ hôn, Lạc Thanh Chu bị ép ở rể, cưới một tân nương nghe nói bị si ngốc, không biết nói chuyện không biết cười. Sau khi bái thiên địa, động phòng hoa chúc, hắn mới đột nhiên phát hiện: “Nương tử nhà ta, không thích hợp!” Nương tử đâu chỉ có không thích hợp, cả hai tiểu thị nữ bên người nương tử và những người khác trong Tần phủ, đều không thích hợp! Đại thị nữ lớn lên ngọt ngào xinh xắn đáng yêu, dễ chọc người, giọng nói như chim sơn ca. Tiểu thị nữ lạnh như băng sát khí âm trầm, xuất kiếm là phong hầu. Cô em vợ tài hoa hơn người, như Lâm Đại Ngọc yếu đuối xinh đẹp. Tiểu biểu tỷ cao ngạo ngang ngược, từng roi đều trí mạng. Nhạc phụ đại nhân mặt mũi luôn luôn đứng đắn, trong lòng thì nói tục. Nhạc mẫu đại nhân mỹ mạo như hoa, mắt để trên đỉnh đầu, thích liếc mắt. Nhị ca một lòng luyện võ, nói muốn làm rạng rỡ tổ tông. Mà Lạc Thanh Chu, hắn chỉ muốn thành thành thật thật làm tên ở rể nho nhỏ, sau đó âm thầm trở thành thiên hạ vô địch… Xem thêm » Các chương mới nhất Chương 584: Ba người đã không đường có thể trốn. Chương 583: Đích thật là U Minh hoa. Chương 582: Nàng căn bản nghe không hiểu. Chương 581: Một tiếng bạo hưởng. Chương 580: Đúng hay không! Nói ——

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 164

Chương 164: Bất quá bây giờ…

Chờ hắn đi xa trong gió tuyết, Bách Linh thu hồi ánh mắt, nhìn về phía thiếu nữ băng lãnh ở cửa ra vào, đột nhiên cười nói:

– Thiền Thiền, làm như thế nào cảm tạ ta đây? Đêm nay cởi trống trơn thị tẩm cho ta, để cho ta hưởng thụ miệng nhỏ của ngươi một đêm, có được hay không?

Hạ Thiền không nói gì, quay người vào phòng.

– Miệng nhỏ không đủ sao? Vậy cũng có thể dùng địa phương khác.

– Vẫn chưa được sao? Vậy ta đêm nay cởi trống trơn cho ngươi thị tẩm, để ngươi ăn miệng nhỏ của ta có được hay không? Phía trên này của ta thế nhưng còn lưu lại hương vị của cô gia nha, ta cũng không có bỏ được mà tắm đây.

Bách Linh cười hì hì đuổi theo.

Lạc Thanh Chu trở lại tiểu viện, tiến vào phòng bếp, đun sôi thịt bò còn lại, ăn một khối lớn.

 Tiểu Điệp còn ở trong phòng vùi đầu thêu hoa.

 Lúc Lạc Thanh Chu đẩy cửa đi vào, tiểu nha đầu đang thêu cái yếm được nửa đóa mẫu đơn, nâng ở trước ngực khua tay.

– A, công tử…

Tiểu nha đầu thấy hắn đột nhiên tiến đến, cuống quít xấu hổ giấu cái yếm giấu ở phía sau, khuôn mặt nhỏ hơi ửng đỏ.

Lạc Thanh Chu đi đến trước giường, cầm lấy bán thành phẩm khác nhìn mấy lần, khen ngợi nói:

– Không tệ, tiếp tục cố gắng.

 
 Nói xong cũng rời đi.

Về đến phòng, đóng cửa.

Lập tức đốt trầm hương, ngồi lên giường.

Khoanh chân ngồi xuống.

Nhắm mắt tĩnh tâm, định thần tụ thần.

Bắt đầu Xuất Khiếu.

Có lần đầu tiên tối hôm qua, đêm nay dễ dàng hơn nhiều.

Thần hồn gập ghềnh chui ra từ đỉnh đầu, lập tức như khói xanh, lượn lờ mềm mại thăng lên giữa không trung.

Lạc Thanh Chu cúi đầu nhìn thoáng qua thân thể của mình, bắt đầu phiêu đãng ở khắp nơi trong gian phòng.

Vừa phiêu đãng một hồi, hắn đột nhiên phát hiện bên trong ngăn nơi hẻo lánh có một vòng huỳnh quang sáng lên, tự nhiên trở lên rõ ràng trong phòng tối đen.

Hắn sửng sốt một chút, bay tới chỗ gần, lúc này mới phát hiện, huỳnh quang kia là một tấm mặt nạ.

Mặt nạ quỷ nhặt được dưới đáy hồ.

Hắn do dự một chút, thử vươn tay, lập tức xuyên thấu ngăn kéo, tiến vào bên trong, chộp tới mặt nạ phát sáng kia.

Vốn cho rằng bàn tay hư vô sẽ xuyên thấu mà qua, ai ngờ tình huống quỷ dị đột nhiên phát sinh!

Hắn lại nắm tấm mặt nạ kia ở trong tay.

Cảm giác tinh tế tỉ mỉ mềm mại, có một chút lạnh buốt, cảm giác không sai biệt nhiều khi dùng bàn tay máu thịt nắm lấy.

Kỳ quái.

Cái mặt nạ này không chỉ có nhục thân có thể cầm, ngay cả thần hồn hư thái vậy mà cũng có thể cầm?

Xem ra giống như Nhật Nguyệt bảo kính, đều không đơn giản.

Lạc Thanh Chu cầm ở trong tay, trôi dạt đến chỗ cao, cẩn thận quan sát, cũng không có nhìn ra điểm dị thường khác.

Hắn chần chờ một chút, hai tay bưng lên, cẩn thận từng li từng tí đeo ở trên mặt.

Mặt nạ mềm mại dán trên gương mặt, ngay từ đầu còn có chút lớn, có chút lỏng, đợi hắn dùng đầu ngón tay nén mấy lần, mặt nạ kia chủ động thít chặt, đột nhiên trở nên kín kẽ với gương mặt hắn, giống như vốn làm ra cho gương mặt của hắn.

– Xoạt!

Đúng vào lúc này, toàn thân của hắn đột nhiên sáng lên một tầng huỳnh quang yếu ớt, đem bao vây toàn bộ thân hình lại, từ bên ngoài nhìn lại, lại chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh mơ hồ, vô luận là ngũ quan hay là hình dáng, thậm chí là mập gầy đều nhìn không rõ.

Thần hồn Lạc Thanh Chu vừa rồi còn cảm thấy có chút rét lạnh, lúc này đeo lên mặt nạ, bị huỳnh quang bao vây xong lại cảm thấy ấm áp.

Hắn sửng sốt một chút, lại nhanh chóng lướt tới tui khắp nơi trong phòng một hồi, toàn thân ấm áp như xuân, lại một chút rét lạnh đều không cảm giác được.

Mặt nạ này chẳng lẽ có thể bảo hộ thần hồn?

Lạc Thanh Chu nghĩ như vậy, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Bên ngoài tuyết lớn đầy trời, lại có gió lạnh, thần hồn vừa xuất khiếu không lâu quá yếu, căn bản cũng không dám ra ngoài.

Một khi bị gió thổi tan, sẽ rất khó ngưng tụ lại một chỗ.

Tình huống nghiêm trọng, thậm chí sẽ hồn phi phách tán.

Bất quá bây giờ…

Hắn quyết định ra ngoài thử một lần.

Hắn mang theo mặt nạ, bọc lấy huỳnh quang, cẩn thận từng li từng tí xuyên qua cửa sổ, đứng trên bệ cửa sổ phía ngoài, không dám lập tức ra ngoài quá xa.

Gió rét thổi tới, từng đóa bông tuyết bay vào mái hiên, có mấy đóa rơi vào hắn trên người.

Có chút lạnh buốt.

Nhưng so sánh với lúc trước, cảm giác tốt hơn rất nhiều.

Gan hắn lớn lên, tiếp tục tung bay về phía trước, cẩn thận từng li từng tí ra mái hiên.

– Hô —— –

Một trận gió lạnh lạnh thấu xương mang theo bông tuyết đột nhiên đập vào mặt.

Trong lòng Lạc Thanh Chu co rụt lại, đang muốn lui về phía sau lại phát hiện thân thể chỉ run nhè nhẹ một chút, có một tia rét lạnh, nhưng rất nhanh lại ấm áp.

Toàn bộ thần hồn vẫn như cũ ngưng tụ kiên cố, cũng không có dấu hiệu bị thổi tan.