Giới thiệu truyện

Đánh giá: 5.8/10 từ 17 lượt Từ Vân Tê chỉ là tham gia yến tiệc trong cung, trời xui đất khiến lại bị hoàng đế trong lúc say rượu chỉ hôn cho đệ nhất công tử kinh thành Bùi Mộc Hành. Ai nấy đều nói Từ Vân Tê gặp vân may lớn mới có thể trèo cao được thế, ngay cả trên dưới Từ gia cũng cho là như vậy. Nhưng thành hôn rồi, nàng mới biết Bùi Mộc Hành có một vị thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối, hắn vốn dĩ định cưới nàng ta làm thê tử. Đêm tân hôn, Bùi Mộc Hành lạnh nhạt xa cách, cùng nàng đặt ra ba quy ước, Từ Vân Tê im lặng đáp ứng toàn bộ. Sau hôn lễ, cả hai tương kính như tân, sống những ngày tháng êm đềm phẳng lặng. Từ Vân Tê luôn luôn tuân thủ bổn phận, không bao giờ vượt quá giới hạn dù chỉ một chút. … Bùi Mộc Hành là hoàng tôn được chú ý nhất đương triều, vốn dĩ danh môn khuê tú khắp kinh thành đều mặc hắn lựa chọn, cuối cùng lại bị hoàng tổ phụ vì say rượu nên tự ý ghép đôi, ban hôn hắn với một nữ nhi nhà quan lại bình thường. Cho dù trong lòng không vui, Bùi Mộc Hành cũng không thể không nhận chỉ. Ấn tượng của hắn về thê tử mới cưới chỉ có là, an tĩnh dịu dàng, an phận không quấn người. Sau đêm động phòng, hắn nhận ra nàng ngoài dung mạo xinh đẹp còn có tính cách đoan trang nhã nhặn, quản lý mọi chuyện trong nhà cẩn thận đâu vào đấy. Đã thế thì, dù xuất thân không cao thì hắn cũng bằng lòng nắm tay nàng đến cuối đời. Cho đến một lần yến tiệc xảy ra sự cố, hắn mới vô tình phát hiện, hoá ra trong lòng nàng còn có một “bạch nguyệt quang”… Bùi Mộc Hành tự nhận bản thân là người sát phạt quyết đoán, tình tình lạnh lùng xa các nên chưa từng đặt ai vào lòng. Thế nhưng lần này, hắn lại trằn trọc khó ngủ giữa đêm khuya, nếm trải đủ mùi vị “cầu mà không được”. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 215

Chương 215

"Vậy Vân Linh… không, Tuân Vân Linh đó thì sao? Nàng ta thì sao?"

"Còn có thể sao nữa? Cùng một giuộc với mẫu thân nàng ta chứ sao. Nghe nói bây giờ đang bị giam trong ngục của Đại Lý tự, không bao lâu nữa sẽ vào Dịch Đình chịu tội."

Sắc mặt của Hi vương phi rất khó coi. Trước đây bà không ít lần ôm Tuân Vân Linh gọi là cục cưng, bây giờ nghĩ lại, trong lòng cảm thấy kinh tởm như thể đã ăn trúng phải ruồi bị.

Hác ma ma vội vàng khuyên bà: "Vương phi đừng nổi giận, chuyện nhỏ này không đáng để người tức giận. Đừng nói người, ngay cả Tuân đại nhân cũng bị người đầu gối tay ấp lừa dối đó thôi. Nói đi cũng phải nói lại, tính cách của Diệp thị đó hiền lành, dịu dàng, lại xuất thân từ gia đình danh giá, bao nhiêu năm qua ở kinh thành danh tiếng rất tốt, ai mà ngờ được sau lưng bà ta lại xấu xa đến vậy."

Hi vương phi uống hai ngụm trà, an ủi trái tim đang buồn bực.

Ngay sau đó bà tử lại nói: "Những chuyện này còn chưa phải là quan trọng nhất. Vương phi có biết đại tiểu thư thực sự của Tuân phủ là ai không?"

Hác ma ma và Hi vương phi đều bị bà ta khơi dậy sự tò mò.

"Là ai, nói nhanh!"

Bà tử nuốt một ngụm nước bọt: "Là tam thiếu phu nhân của chúng ta đó ạ!"

Lời này vừa dứt, đầu của Hi vương phi như bị một cú đánh mạnh, chén trà trong tay rơi xuống đất.

"Vương phi, vương phi!"

Có người đỡ bà dậy, có người giúp bà lau vết nước bị đổ, một trận rối ren.

Khi Bùi Mộc San vào, đã thấy mẫu thân mình ngây người như khúc gỗ ngồi đó, mặc cho hạ nhân thay y phục.

Nàng hả hê đi đến, cố ý dí mặt vào trước mặt Hi vương phi: "Chúc mừng mẫu thân, mừng cho mẫu thân, cuối cùng mẫu thân cũng đã được như ý nguyện, kết thông gia với Tuân các lão rồi!"

Hi vương phi tức giận lườm nàng một cái.

Bùi Mộc San lè lưỡi, nghênh ngang ngồi vào vị trí của Hi Vương trước đây, có vẻ như đang thay tẩu tử hả hê. Sau đó nàng bắt đầu hắng giọng, ra sức biểu diễn.

Trước tiên là kể lại một cách sinh động những gì Từ Vân Tê đã làm cho Hi vương phi nghe, đến cuối cùng quay đầu nhìn mẫu thân: "Mẫu thân có biết không? Tẩu tẩu rất lợi hại đó. Tuân các lão đó đau khổ vô cùng, chỉ muốn ngay lập tức nhận lại nữ nhi này."

"Mẫu thân đoán xem tẩu tử đã làm gì? Hừ, các lão thì có gì ghê gớm, tỷ ấy chẳng thèm đâu. Tỷ ấy chỉ thích làm một nữ nhi quê mùa, vui vẻ hành nghề y cứu người."

Hi vương phi nào không biết nữ nhi mình đang nói mát để mỉa mai mình, bà mặt không biểu cảm mắng một câu: "Được rồi, mệt cả ngày rồi, con đi nghỉ đi."

Bùi Mộc San cười hì hì, lúc đi còn không quên hỏi một câu: "Mẫu thân, một người con dâu như vậy, còn hòa ly nữa không?"

Hi vương phi tức giận đến mức ném chiếc gối vào mặt nàng.

Đêm nay Từ Vân Tê ngủ rất say, trong mơ luôn nghe thấy ngoại tổ phụ gọi nàng trong mây mù. Từ Vân Tê hỏi ông rốt cuộc là ai, ông tên gì, ông lại không nói gì nữa. Khi Từ Vân Tê giật mình tỉnh dậy, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Một chiếc khăn tay được đưa đến bên cạnh, có người dịu dàng hỏi: "Gặp ác mộng à?"

Từ Vân Tê quay đầu lại đối diện với đôi mắt ôn hòa của hắn, lập tức ngây người.

"Tam gia, chàng không đi thượng triều sao?"

Trước đây Bùi Mộc Hành luôn đi sớm về muộn, Từ Vân Tê chưa bao giờ có ngày nào tỉnh dậy lại thấy hắn đang nằm bên cạnh.

Bùi Mộc Hành thấy trên trán nàng đổ mồ hôi như hạt đậu, liền đích thân lau cho nàng: "Ta hôm nay đã xin nghỉ."

Từ Vân Tê ngây người một lúc, cũng dần dần bình tĩnh lại.

Hôm qua nàng đã gây ra động tĩnh lớn như vậy, chắc chắn đã ảnh hưởng không nhỏ đến hắn.

"Thiếp đã làm liên lụy đến chàng sao?"

Bùi Mộc Hành tâm trạng khá phức tạp. Tuy chuyện này không được loan báo rộng rãi, nhưng những người nên biết và không nên biết đều đã biết cả rồi. Hắn đã trở thành con rể của Tuân Duẫn Hòa, tình hình triều đình đã thay đổi một cách bất ngờ.

Đối với Hi Vương phủ có chí tranh giành ngôi vị, có được sự hậu thuẫn của thủ phụ đương triều, không chỉ đơn giản là như hổ thêm cánh.

Thê tử lúc này dùng hai chữ "liên lụy", Bùi Mộc Hành không biết phải trả lời nàng thế nào.

Hắn giơ tay xoa nhẹ nếp nhăn trên trán nàng: "Bệ hạ không hề trách mắng Tuân đại nhân, vẫn giữ nguyên chức vị thủ phụ của ông ấy."

Từ Vân Tê khá ngạc nhiên, nhưng cũng không liên quan đến nàng, nàng "ồ" một tiếng rồi không hỏi thêm.