Siêu Thần Yêu NghiệtChương 1266
Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.7/10 từ 201 lượt Truyện được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần – Vạn Yên Chi Sào Nhắc nhở: truyện cực hài, main cực bựa, mặc dù hay yy nhưng không não tàn… Hoan nghênh nhảy hố Ban đầu hắn không hề có ý nghĩ sẽ cực khổ đi tu luyện gì đó. Lý tưởng của hắn rất đơn giản: tán gái, cưới vợ, hưởng thụ cuộc sống. Thế mà hôm nay hắn lại bị Đại Lang Cẩu cắn một cái, hắn mới hiểu, tình cảnh hiện tại của hắn bây giờ gian nan biết chừng nào a, làm sao có thể hưởng thụ nhân sinh được khi mà bị chó cắn thế này… Không được hắn nhất định phải hùng lên,…à không, là vươn lên, mạnh lên…. “Ta chỉ muốn cùng muội tử bàn luận nhân sinh, có thể đưa trách nhiệm cứu vớt thế giới giao cho người khác hay không a…” Thầm than một tiếng, Vân Phi Dương chợt nhớ đến cái gì đó, vội vàng giật đai lưng, bàn tay tiến vào đũng quần, lấy ra một chiếc nhẫn lấp lánh.  “Nếu như trước mắt bao người bị một nữ nhân đánh, một đời anh danh chẳng phải bị hủy. Vân Phi Dương nhất định phải ngăn cản, tận lực động khẩu không động thủ, nếu như có thể cùng nàng tay trong tay, bước chậm đi trong rừng cây, bàn luận chuyện nhân sinh, nói chuyện lý tưởng, không còn điều nào tốt hơn nữa a.” Xem thêm » Các chương mới nhất Chương 1298: Giống như là con đường này. Chương 1297: Vân Phi Dương lo lắng, không phải không có lý. Chương 1296: Chàng chưa nghe nói qua? Chương 1295: Vật này có tính duy nhất. Chương 1294: Trí Tuệ Chi Thần.

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 1266

Chương 1266: Tên ngớ ngẩn!

Trầm Tiểu Vũ biết phụ thân và mẫu thân hiểu sai. 

 

 

Nàng dậm chân, nói: 

 

 

– Cha, mẹ, không như các người nghĩ đâu, ta và Vân thúc này chỉ là bằng hữu bình thường! 

 

 

Trầm Lận Phong cười nói: 

 

 

– Bằng hữu bình thường sẽ quan tâm như vậy? 

 

 

– Ta… 

 

 

Trầm Tiểu Vũ sụp đổ. 

 

 

Nàng lo lắng Vân Phi Dương có gì ngoài ý muốn, chậm trễ thi đấu thiên tài chứ không phải quan tâm trên tình cảm! 

 

 

 – Thôi thôi! 

 

 

Trầm Tiểu Vũ lười giải thích, trừng Vân Phi Dương một chút, nói: 

 

 

– Ngươi muốn đi chịu chết, ta lười quản ngươi. 

 

 

Quay đầu thở phì phì rời đi. 

 

 

– Đứa nhỏ này ngày càng không nói nổi. 

 

 

Trầm Lận Phong lắc đầu. 

 

  

– Tiểu huynh đệ, để ngươi chê cười. 

 

 

– Không có. 

 

 

Vân Phi Dương nói. 

 

 

Trầm Lận Phong khoát tay. 

 

 

– Đi thôi, mời theo ta tiến về Cửu Long Cấm Trận. 

 

 

"Ông!" 

 

 

Dưới sự chỉ huy của Trầm Lận Phong, Vân Phi Dương đi qua một đạo lưu quang. 

 

 

Cảnh tượng trước mắt biến hóa, không còn là trúc lâm điềm tĩnh mà trở thành khu vực hoang vu cát vàng bay múa đầy trời. 

 

 

Phía trước xuất hiện một cung điện to lớn. 

 

 

Chín đầu hình rồng được điêu khắc sinh động như thật xoay quanh bốn phía cung điện phát ra khí thế uy nghiêm! 

 

 

Đây là khi còn cách rất xa, lúc Vân Phi Dương theo Trầm Lận Phong đứng trước cửa chính cung điện cảm thụ cỗ khí tức đang phiêu đãng kia, cả người bỗng cảm giác áp lực. 

 

 

– Tiểu huynh đệ. 

 

 

Trầm Lận Phong nói: 

 

 

– Đây là Cửu Long Cổ Điện, gia phụ bố trí Cửu Long Cấm Trận bên trong. 

 

 

Vân Phi Dương sợ hãi than. 

 

 

– Tòa cổ điện này hẳn là một kiện chí bảo. 

 

 

– Không sai. 

 

 

Trầm Lận Phong nói: 

 

 

– Một kiện chí bảo còn cường đại hơn Thiên giai cao phẩm của Tiểu Thần Giới. 

 

 

Cao hơn Thiên giai? 

 

 

Vân Phi Dương âm thầm líu lưỡi. 

 

 

Trầm Lận Phong nói: 

 

 

– Tiểu huynh đệ, ngươi bây giờ còn có thể từ bỏ. 

 

 

– Từ bỏ? 

 

 

Vân Phi Dương cười nói: 

 

 

– Vân Phi Dương ta xưa nay không nói hai từ từ bỏ. 

 

 

– Tốt a. 

 

 

Trầm Lận Phong nói: 

 

 

– Dán tay trên cửa để phát động cấm trận mở ra. 

 

 

– Ừm. 

 

 

Vân Phi Dương đứng dậy. 

 

 

Hắn đứng trước cổng chính, một tay giơ lên dán trên cửa đá rét lạnh. 

 

 

"Ông!" 

 

 

Trên cửa đá lấp lóe lưu quang rắc rối phức tạp. 

 

 

"Hưu!" 

 

 

Đột nhiên Vân Phi Dương biến mất. 

 

 

– Đi vào. 

 

 

– Người ngoài này dám xông vào Cửu Long Cấm Trận thập tử vô sinh, lá gan cũng không nhỏ nha. 

 

 

Giữa rừng núi, Trầm Minh và Trầm Huy nhếch miệng cười rộ lên. 

 

 

– Tên ngớ ngẩn! 

 

 

Trầm Tiểu Vũ ở trúc lâm, hung hăng bóp nát lá trúc, nói: 

 

 

– Sau khi tiến vào chớ bị tra tấn đến kêu khóc đó. 

 

 

Tô Nhược Mạt lắc đầu cười cười.