Siêu Thần Yêu NghiệtChương 847
Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.7/10 từ 201 lượt Truyện được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần – Vạn Yên Chi Sào Nhắc nhở: truyện cực hài, main cực bựa, mặc dù hay yy nhưng không não tàn… Hoan nghênh nhảy hố Ban đầu hắn không hề có ý nghĩ sẽ cực khổ đi tu luyện gì đó. Lý tưởng của hắn rất đơn giản: tán gái, cưới vợ, hưởng thụ cuộc sống. Thế mà hôm nay hắn lại bị Đại Lang Cẩu cắn một cái, hắn mới hiểu, tình cảnh hiện tại của hắn bây giờ gian nan biết chừng nào a, làm sao có thể hưởng thụ nhân sinh được khi mà bị chó cắn thế này… Không được hắn nhất định phải hùng lên,…à không, là vươn lên, mạnh lên…. “Ta chỉ muốn cùng muội tử bàn luận nhân sinh, có thể đưa trách nhiệm cứu vớt thế giới giao cho người khác hay không a…” Thầm than một tiếng, Vân Phi Dương chợt nhớ đến cái gì đó, vội vàng giật đai lưng, bàn tay tiến vào đũng quần, lấy ra một chiếc nhẫn lấp lánh.  “Nếu như trước mắt bao người bị một nữ nhân đánh, một đời anh danh chẳng phải bị hủy. Vân Phi Dương nhất định phải ngăn cản, tận lực động khẩu không động thủ, nếu như có thể cùng nàng tay trong tay, bước chậm đi trong rừng cây, bàn luận chuyện nhân sinh, nói chuyện lý tưởng, không còn điều nào tốt hơn nữa a.” Xem thêm » Các chương mới nhất Chương 1298: Giống như là con đường này. Chương 1297: Vân Phi Dương lo lắng, không phải không có lý. Chương 1296: Chàng chưa nghe nói qua? Chương 1295: Vật này có tính duy nhất. Chương 1294: Trí Tuệ Chi Thần.

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 847

Chương 847: Số người này thực không tính là tông môn.

Còn không phải bị thiên tài của chúng ta ngược thành chó con!  

 

 

Độc Cô Hành đứng giữa bầu trời, trong ánh mắt nhìn về phía nhi tử, có vui mừng.  

 

 

Từ khi cứu viện Tinh Thần đại lục trở về, nhi tử đã rời khỏi nhà, cùng một chỗ tu luyện với Vân Phi Dương – thiên tài dạng này.  

 

 

Cho đến hôm nay.  

 

 

Hắn rốt cuộc mạnh cỡ nào, làm cha như lão cũng không biết, nhưng có thể khẳng định, lĩnh ngộ kiếm đạo càng sâu!  

 

 

Vạn chúng chú mục.  

 

 

Thái Thường Kiếm của Độc Cô Cần khẽ nghiêng xuống, động tác rất chậm chạp, nhưng nhất thời bộc phát kiếm khí cường thế.  

 

  

Bốn phía.  

 

 

Kiếm ý ngang dọc, cây cỏ đều lay động.  

 

 

Một cử động rất nhỏ đã gây nên biến hóa to lớn để thần sắc rất nhiều kiếm đạo võ giả biến đổi.  

 

 

– Không tệ.  

 

 

Trưởng lão Linh Tiêu Phái khen:  

 

  

– Một hạt giống kiếm đạo rất tốt!  

 

 

Trưởng lão còn lại cũng đồng ý.  

 

 

Một vị diện cấp ba lĩnh ngộ kiếm đến tình trạng như thế, vô cùng đáng quý.  

 

 

"Hừ."  

 

 

Trưởng lão Liệt Diễm Tông nói:  

 

 

– Giả kỹ năng mà thôi.  

 

 

Hắn vẫn xem trọng Ninh Hảo Viễn, cho nên đối với ưu tú của Độc Cô Cần, mặc dù không phủ nhận nhưng cũng không đồng ý.  

 

 

"Xoát!"  

 

 

Vào lúc này, Ninh Hảo Viễn buông kiếm ra, cường đại kiếm khí gào thét.  

 

 

Về mặt khí thế, rõ ràng mạnh hơn Độc Cô Cần, điều này khiến Trưởng lão Liệt Diễm Tông vui mừng.  

 

 

– Hai người lĩnh ngộ kiếm đạo đều không yếu, muốn phân thắng bại, sợ sẽ cần một quãng thời gian.  

 

 

– Cây kim so với cọng râu a!  

 

 

Rất nhiều cường giả có chút chờ mong.  

 

 

– Độc Cô Cần.  

 

 

Nhưng vào lúc này, Vân Phi Dương ngồi phía xa, nhếch miệng cười nói:  

 

 

– Một chiêu giải quyết.  

 

 

Độc Cô Cần nghe vậy, trong ánh mắt lóe ra một tia sắc bén, cười đáp:  

 

 

– Như ngươi mong muốn.  

 

 

Hai người nói chuyện để khóe miệng đám Trưởng lão thập đại tông môn hơi hơi run rẩy.  

 

 

– Một chiêu?  

 

 

Trưởng lão Liệt Diễm Tông cười lạnh khinh thường.  

 

 

– Một đám tiểu gia hỏa thật cuồng vọng.  

 

 

Những Trưởng lão khác cũng lắc đầu, là một võ giả, tuy phải có tự tin, nhưng quá mức sẽ trở thành tự đại.  

 

 

Hai trưởng lão Linh Tiêu Phái thở dài trong lòng.  

 

 

Bọn họ xem trọng Vạn Thế Đại Lục, nhưng nếu quá mức tự đại, cũng không có giá trị bồi dưỡng.  

 

 

"Hắc hắc."  

 

 

Một bàn tử tai to mặt lớn ngồi xổm trong góc, hình qua như cục thịt ngáp một cái, nói:  

 

 

– Vân Phi Dương này thật cuồng, lão phu rất thưởng thức.  

 

 

Rất nhiều võ giả nghe vậy, nhao nhao khinh thường.  

 

 

Mập mạp kia là Trưởng lão Cuồng Tông, mà tuy Cuồng tông cũng là một trong thập đại tông môn, nhưng tuyệt đối là một tổ chức kỳ hoa, môn q** đ** tiên của bọn họ chính là đệ tử phải Cuồng!  

 

 

Ngươi ẩn nhẫn, ngươi ưa thích chiêu trò?  

 

 

Mau mau xéo đi.  

 

 

Ngươi cuồng, ngươi thích tìm đường chết?  

 

 

Mau chạy tới đây, chúng ta cùng chung chí hướng!  

 

 

Cuồng tông – đại thế lực đã từng huy hoàng, người người tuân thủ nghiêm ngặt đầu môn q** đ** tiên mà thu đồ đệ, sau cùng đều cuồng đến chết hết.  

 

 

Bây giờ chỉ còn lại có một tên Tông Chủ, một tên Trưởng lão, ba người đệ tử, cảnh tượng hơi quẫn bách.  

 

 

Số người này thực không tính là tông môn.