Siêu Thần Yêu NghiệtChương 635
Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.7/10 từ 201 lượt Truyện được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần – Vạn Yên Chi Sào Nhắc nhở: truyện cực hài, main cực bựa, mặc dù hay yy nhưng không não tàn… Hoan nghênh nhảy hố Ban đầu hắn không hề có ý nghĩ sẽ cực khổ đi tu luyện gì đó. Lý tưởng của hắn rất đơn giản: tán gái, cưới vợ, hưởng thụ cuộc sống. Thế mà hôm nay hắn lại bị Đại Lang Cẩu cắn một cái, hắn mới hiểu, tình cảnh hiện tại của hắn bây giờ gian nan biết chừng nào a, làm sao có thể hưởng thụ nhân sinh được khi mà bị chó cắn thế này… Không được hắn nhất định phải hùng lên,…à không, là vươn lên, mạnh lên…. “Ta chỉ muốn cùng muội tử bàn luận nhân sinh, có thể đưa trách nhiệm cứu vớt thế giới giao cho người khác hay không a…” Thầm than một tiếng, Vân Phi Dương chợt nhớ đến cái gì đó, vội vàng giật đai lưng, bàn tay tiến vào đũng quần, lấy ra một chiếc nhẫn lấp lánh.  “Nếu như trước mắt bao người bị một nữ nhân đánh, một đời anh danh chẳng phải bị hủy. Vân Phi Dương nhất định phải ngăn cản, tận lực động khẩu không động thủ, nếu như có thể cùng nàng tay trong tay, bước chậm đi trong rừng cây, bàn luận chuyện nhân sinh, nói chuyện lý tưởng, không còn điều nào tốt hơn nữa a.” Xem thêm » Các chương mới nhất Chương 1298: Giống như là con đường này. Chương 1297: Vân Phi Dương lo lắng, không phải không có lý. Chương 1296: Chàng chưa nghe nói qua? Chương 1295: Vật này có tính duy nhất. Chương 1294: Trí Tuệ Chi Thần.

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 635

Chương 635: Ờ há!

Sau khi Vân Phi Dương suy đoán ra nguyên nhân Ma Tôn chạy trốn, nhất thời nhẹ nhõm không ít.  

 

Chí ít.  

 

 

Mình có thể dựa vào thân phận Chiến Thần hù dọa tên Ma Tôn có thực lực đạt tới Vũ Thánh mà trong tay còn cầm chí bảo cường đại kia, để hắn kiêng kỵ.  

 

 

Bất quá.  

 

 

Vừa đi mấy bước, Mục Oanh đột nhiên ngừng chân, nói:  

 

 

– Vân đại ca, ta cảm giác được sự tồn tại của chí bảo!  

 

 

– Hả?  

 

  

Vân Phi Dương hỏi lại:  

 

 

– Ở đâu?  

 

 

Mục Oanh giơ tay chỉ qua một thông đạo bên trái, nói:  

 

 

– Hẳn là hướng này.  

 

 

Vân Phi Dương không nói nữa.  

 

  

Dẫn nàng đi theo hướng kia.  

 

 

Hai người đi vào không bao lâu, Ma Tôn được Huyết Âm châu dẫn dắt lại tới đây, sau khi cảm nhận được khí tức Vân Phi Dương, xoắn xuýt một hồi, cuối cùng vẫn đi qua.  

 

 

Sau nửa canh giờ.  

 

 

Được Thác Bạt Lưu chỉ đường, mấy người La Mục cũng chạy tới, bọn họ đi vào đầu thông đạo kia, đợi sau khi tất cả đều đi vào, cửa đường hầm oanh một tiếng, bị cự thạch triệt để phong tỏa.  

 

 

Vân Phi Dương cùng Mục Oanh lần lượt đi qua mấy sơn động, cuối cùng đi vào một đại điện.  

 

 

– Ghê vậy nè.  

 

 

Đứng trong đại điện trống trải, nhìn thạch trụ dựng đứng xung quanh, Vân Phi Dương cất lời:  

 

 

– Rốt cục không còn là sơn động nữa.  

 

 

– Vân đại ca.  

 

 

Mục Oanh chỉ về phía trước nói:  

 

 

– Nhìn kìa!  

 

 

Vân Phi Dương theo phương vị nàng chỉ nhìn lại, thấy vách đá cuối đường trên đại điện treo một bức họa, trên tranh vẽ một trung niên, người này hình dáng vĩ ngạn, khí vũ hiên ngang, có một phong phạm của đại sư.  

 

 

Trước người hắn treo hai khỏa ngọc cầu kỳ quái, đều là màu đỏ.  

 

 

– Nhật Nguyệt Vũ Thần đây hả.  

 

 

– Hai khỏa cầu trơn bóng kia chẳng lẽ đều là Xích Dương Châu?  

 

 

– Không ngờ lại có hai khỏa!  

 

 

Vân Phi Dương nói.  

 

 

Mục Oanh đi tới, hai tay hợp thành hình chữ thập triều bái với bức họa Nhật Nguyệt Vũ Thần.  

 

 

– Oanh Oanh.  

 

 

Vân Phi Dương cười nói:  

 

 

– Một Vũ Thần mà thôi, bái gì mà bái chứ.  

 

 

Mục Oanh giải thích:  

 

 

– Vân đại ca, ta đang theo quy củ Thần Mộ Tộc, một khi tiến vào mộ huyệt, nhìn thấy chủ mộ đều phải cúi đầu kính bái.  

 

 

Khóe miệng Vân Phi Dương co giật, nói:  

 

 

– Nha đầu ngốc, chỗ này là động phủ người ta đã từng tu luyện, không phải mộ địa.  

 

 

Mục Oanh nghĩ một hồi bừng tỉnh.  

 

 

– Ờ há!  

 

 

Nói rồi vội vàng lại về phía bức họa Nhật Nguyệt Vũ Thần một cái, nói:  

 

 

– Tiền bối, ta không có ác ý, nếu như người trên trời có linh, đừng xem là thật.  

 

 

"Phù phù."  

 

 

Vân Phi Dương trực tiếp ngã quỵ.  

 

 

…  

 

 

Trong đại điện ngoài trừ treo một bức họa, không còn bài trí gì cả, lộ ra trống rỗng, Vân Phi Dương nhìn xem đại điện vài vòng, cũng không phát hiện chỗ gì đặc thù.  

 

 

– Oanh Oanh, muội xác định nơi này có Xích Dương Châu?  

 

 

Mục Oanh vận chuyển Ngũ Hành Bát Quái, vừa đi vừa nghĩ, tràn đầy khó hiểu nói:  

 

 

– Kỳ quái, mới vừa rồi còn cảm ứng được, làm sao vừa tiến vào đại điện đã mất dấu rồi.  

 

 

Vân Phi Dương lắc đầu.  

Võ giả cấp bậc loại này lưu lại cơ duyên trong động phủ tuyệt không dễ tìm a.