Siêu Thần Yêu NghiệtChương 636
Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.7/10 từ 201 lượt Truyện được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần – Vạn Yên Chi Sào Nhắc nhở: truyện cực hài, main cực bựa, mặc dù hay yy nhưng không não tàn… Hoan nghênh nhảy hố Ban đầu hắn không hề có ý nghĩ sẽ cực khổ đi tu luyện gì đó. Lý tưởng của hắn rất đơn giản: tán gái, cưới vợ, hưởng thụ cuộc sống. Thế mà hôm nay hắn lại bị Đại Lang Cẩu cắn một cái, hắn mới hiểu, tình cảnh hiện tại của hắn bây giờ gian nan biết chừng nào a, làm sao có thể hưởng thụ nhân sinh được khi mà bị chó cắn thế này… Không được hắn nhất định phải hùng lên,…à không, là vươn lên, mạnh lên…. “Ta chỉ muốn cùng muội tử bàn luận nhân sinh, có thể đưa trách nhiệm cứu vớt thế giới giao cho người khác hay không a…” Thầm than một tiếng, Vân Phi Dương chợt nhớ đến cái gì đó, vội vàng giật đai lưng, bàn tay tiến vào đũng quần, lấy ra một chiếc nhẫn lấp lánh.  “Nếu như trước mắt bao người bị một nữ nhân đánh, một đời anh danh chẳng phải bị hủy. Vân Phi Dương nhất định phải ngăn cản, tận lực động khẩu không động thủ, nếu như có thể cùng nàng tay trong tay, bước chậm đi trong rừng cây, bàn luận chuyện nhân sinh, nói chuyện lý tưởng, không còn điều nào tốt hơn nữa a.” Xem thêm » Các chương mới nhất Chương 1298: Giống như là con đường này. Chương 1297: Vân Phi Dương lo lắng, không phải không có lý. Chương 1296: Chàng chưa nghe nói qua? Chương 1295: Vật này có tính duy nhất. Chương 1294: Trí Tuệ Chi Thần.

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 636

Chương 636: Cũng không lâu lắm.

Mà.  

 

Nhật Nguyệt Vũ Thần còn có lương tâm, chí ít cũng không giống như Tiêu Dao Hoàng, trong động phủ bố trí đầy bẩy rập nguy hiểm đến hố người hữu duyên.  

 

 

"Két."  

 

 

Đột nhiên, Vân Phi Dương một chân giẫm lên sàn nhà, chỗ đó nhất thời lõm xuống, trên mặt hắn hiện ra vẻ đặc sắc, sụp đổ nói:  

 

 

– Không phải chứ, cái miệng ta linh vậy sao, nói cái gì tới cái đó!  

 

 

– Vân đại ca, sao thế?  

 

 

Mục Oanh quay người đi tới.  

 

 

 – Đừng tới đây!  

 

 

Vân Phi Dương ngăn cản nàng, vẻ mặt đau khổ nói:  

 

 

– Ta dẫm lên bẩy.  

 

 

– A?  

 

 

Mục Oanh biến sắc.  

 

 

 Căn cứ theo kinh nghiệm Vân Phi Dương, nếu đã đạp trúng cơ quan, chỉ cần không nhấc chân lên, hẳn cơ quan sẽ không phát động!  

 

 

Khoan hãy nói.  

 

 

Cứ bảo trì tư thế như vừa rồi, đại điện hết thảy như thường cũng không xuất hiện ám tiễn các loại bẩy rập.  

 

 

Chỉ là.  

 

 

Thủy chung duy trì như thế cũng không phải biện pháp.  

 

 

Đối mặt với bẩy rập không biết, Vân Phi Dương phá lệ cảnh giác, nói:  

 

 

– Oanh Oanh, muội lui về sau một chút đi.  

 

 

Hắn muốn để Mục Oanh đi xa xa ra cách hắn một đoạn xa, sau đó dựa vào tốc độ lao ra, cùng nhau tiến nhập vào đường hầm vừa rồi.  

 

 

Mục Oanh đứng không nhúc nhích.  

 

 

Nàng cúi đầu, ngón trỏ hai tay nhẹ nhàng đụng vào nhau, ấp úng nói:  

 

 

– Vân… Vân đại ca, ta cũng dẫm lên bẩy.  

 

 

Vân Phi Dương cúi đầu xem xét, quả nhiên, chỗ sàn nhà chân phải Mục Oanh giẫm cũng bị lõm xuống, hắn vỗ đầu một cái nói:  

 

 

– Xong.  

 

 

Mới vừa rồi còn nghĩ Nhật Nguyệt Vũ Thần không tệ, không bố trí bẩy rập trong động phủ, vừa nói xong, Vân Phi Dương và Mục Oanh đã giẫm lên bẫy.  

 

 

Bất đắc dĩ.  

 

 

Hai người chỉ có thể đứng như vậy, không dám xê dịch, dù sao ai cũng không biết trong động phủ của Vũ Thần này có bẩy rập cường đại gì đang chờ đợi mình.  

 

 

Nhưng.  

 

 

Vào lúc này.  

 

 

Ma Tôn cũng chạy tới.  

 

 

Bời vì Linh Niệm không cách nào thi triển, rồi bị thạch trụ ngăn trở hai người Vân Phi Dương, cho nên hắn cũng không có chú ý tới họ, rất nhanh đã đi tới trước bức họa.  

 

 

"Két."  

 

 

Quay người lại, mất đất chỗ chân hắn đạp chân vào nhất thời lõm xuống, Ma Tôn cũng không để ý, muốn nhấc chân lên thì trùng hợp nhìn thấy Vân Phi Dương đang đứng như người mẫu trước mắt mình.  

 

 

Thời điểm hắn đang suy tư làm cách nào để né tránh Vân Đại Tiện Thần, mà Vân Phi Dương cũng đang có suy nghĩ tương tự thì đột nhiên thấy dưới chân đối phương bị giẫm lõm, nhất thời sụp đổ.  

 

 

Mẹ nó.  

 

 

Trong đại điện rốt cục có bao nhiêu bẩy rập đây!  

 

 

Ma Tôn nhìn thấy Vân Phi Dương, âm thầm kêu khổ, muốn nhấc chân chuồn đi, lại nghe đối phương nói:  

 

 

– Đừng nhúc nhích!  

 

 

Dát.  

 

 

Ma Tôn không dám nhúc nhích.  

 

 

– Tiểu tử.  

 

 

Vân Phi Dương lạnh mặt nói:  

 

 

– Chúng ta hai lần gặp nhau, cũng coi như hữu duyên, còn dám chạy, có tin bản Chiến Thần thông chết ngươi!  

 

 

Nói thật.  

 

 

Hắn ước gì Ma Tôn mau mau xéo đi.  

 

 

Nhưng tên này cũng giẫm trúng bẩy, nếu như nhấc chân, lỡ phát động cơ quan gì, hắn chạy được, mình và Oanh Oanh thì xui xẻo.  

 

 

Ma Tôn bị hắn hù, kinh hãi không dám nhúc nhích, dù sao, tên này là Thần Giới Chiến Thần, nếu chọc giận hắn, một ánh mắt đã có thể trừng chết chính mình.  

 

 

Cứ như vậy.  

 

 

Ba người bảo trì tư thế như cũ.  

Cũng không lâu lắm.