Siêu Thần Yêu NghiệtChương 1197
Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.7/10 từ 201 lượt Truyện được thực hiện bởi Hám Thiên Tà Thần – Vạn Yên Chi Sào Nhắc nhở: truyện cực hài, main cực bựa, mặc dù hay yy nhưng không não tàn… Hoan nghênh nhảy hố Ban đầu hắn không hề có ý nghĩ sẽ cực khổ đi tu luyện gì đó. Lý tưởng của hắn rất đơn giản: tán gái, cưới vợ, hưởng thụ cuộc sống. Thế mà hôm nay hắn lại bị Đại Lang Cẩu cắn một cái, hắn mới hiểu, tình cảnh hiện tại của hắn bây giờ gian nan biết chừng nào a, làm sao có thể hưởng thụ nhân sinh được khi mà bị chó cắn thế này… Không được hắn nhất định phải hùng lên,…à không, là vươn lên, mạnh lên…. “Ta chỉ muốn cùng muội tử bàn luận nhân sinh, có thể đưa trách nhiệm cứu vớt thế giới giao cho người khác hay không a…” Thầm than một tiếng, Vân Phi Dương chợt nhớ đến cái gì đó, vội vàng giật đai lưng, bàn tay tiến vào đũng quần, lấy ra một chiếc nhẫn lấp lánh.  “Nếu như trước mắt bao người bị một nữ nhân đánh, một đời anh danh chẳng phải bị hủy. Vân Phi Dương nhất định phải ngăn cản, tận lực động khẩu không động thủ, nếu như có thể cùng nàng tay trong tay, bước chậm đi trong rừng cây, bàn luận chuyện nhân sinh, nói chuyện lý tưởng, không còn điều nào tốt hơn nữa a.” Xem thêm » Các chương mới nhất Chương 1298: Giống như là con đường này. Chương 1297: Vân Phi Dương lo lắng, không phải không có lý. Chương 1296: Chàng chưa nghe nói qua? Chương 1295: Vật này có tính duy nhất. Chương 1294: Trí Tuệ Chi Thần.

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 1197

Chương 1197: Để cho nàng thất vọng rồi.

Kinh Hưng Vũ hoảng sợ hô:  

 

 

– Đừng giết ta!  

 

 

Hắn sợ chết.  

 

 

Nhưng Yến Sơn Tuyết đâu thể tha cho hắn.  

 

 

Dù sao, nếu không có Vân Phi Dương kịp thời xuất hiện, mình chắc phải bị hai vấy bẩn.  

 

 

"Phốc."  

 

 

Kiếm quang lóe lên.  

 

 

Đầu lâu Kinh Hưng Vũ lăn ra ngoài, biểu hiện trên mặt vẫn còn đang lộ vẻ sợ hãi.  

 

 

 – Yến…Yến Sơn Tuyết!  

 

 

Kinh Linh Châu ngược lại cũng có chút cốt khí, phẫn nộ hung ác, nói:  

 

 

– Chờ Kinh gia ta trả thù …  

 

 

"Phốc."  

 

 

Lời nói còn chưa dứt, đầu lâu và thân thể đã tách rời.  

 

 

Hai huynh đệ đến chết cũng không nhớ người đả thương bọn họ là Vân Phi Dương đã biểu hiện trác tuyệt trong Long Môn.  

 

 

 Có người nhớ.  

 

 

Chính là Kinh Diệu Ngữ đứng phía xa đang bị dọa đến hoa dung thất sắc.  

 

 

Nàng hoảng sợ thầm nghĩ:  

 

 

– Vì sao Yến Sơn Tuyết biết hắn, vì sao hắn gọi nàng là sư muội?  

 

 

Kinh Diệu Ngữ không nghĩ ra, cũng không có thời gian suy nghĩ.  

 

 

Bởi vì sau khi giải quyết hết Kinh Linh Châu và Kinh Hưng Vũ, ánh mắt Vân Phi Dương đặt trên người nàng, khóe môi nhếch lên mỉm cười d*m đ*ng.  

 

 

Không thể không nói.  

 

 

Nữ nhân ăn mặc hở hang, dáng người phong tao này dù mặt mũi đang tràn đầy hoảng sợ, nhưng cũng khó nén được vẻ yêu mị.  

 

 

Chỉ cần nam nhân bình thường có d*c v*ng nhìn đều sẽ tâm động.  

 

 

"Hắc hắc."  

 

 

Vân Phi Dương xoa xoa tay, cười xấu xa nói:  

 

 

– Sư muội, ngươi trước tránh ra một chút, ta cần một quãng thời gian đến giải quyết nàng ta.  

 

 

Yến Sơn Tuyết khẽ nhíu mày.  

 

 

Tên này chẳng lẽ ưa thích nữ nhân ăn mặc hở hang, không đứng đắn?  

 

 

Nàng thản nhiên nói:  

 

 

– Sư huynh, ngươi không ngại nàng bẩn à?  

 

 

– Bẩn?  

 

 

Vân Phi Dương bất giác.  

 

 

Yến Sơn Tuyết còn thản nhiên nói:  

 

 

– Nữ nhân này nổi danh hay thay đổi, nghe nói lâu lâu sẽ đổi một người nam nhân.  

 

 

Kinh Diệu Ngữ cả giận phản bác.  

 

 

– Ngươi…ngươi nói bậy!  

 

 

Nàng muốn tiếp tục sống, mà vốn để sống sót là mỹ mạo và thân thể của mình.  

 

 

– Vân thiếu hiệp!  

 

 

Kinh Diệu Ngữ ngậm ánh mắt cầu xin, cố ý bày ra tư thế xinh đẹp nhất, ôn nhu nói:  

 

 

– Chỉ cần ngươi thả ta ra, Kinh Diệu Ngữ nguyện ý vì ngươi làm một chuyện.  

 

 

Yến Sơn Tuyết hiện ra vẻ chán ghét.  

 

 

Trong lòng suy nghĩ, nữ nhân này mới đó đã lộ bộ mặt d*m đ*ng, lấy tính cách, Vân Phi Dương hẳn sẽ không có ý nghĩ gì đâu?  

 

 

Để cho nàng thất vọng rồi.  

 

 

Vân Phi Dương xoa xoa tay, cười hắc hắc nói:  

 

 

– Yên tâm đi, ta đương nhiên không nở giết nữ nhân xinh đẹp như cô.  

 

 

Nói rồi đi tới, nhẹ nhàng bắt lấy cánh tay của nàng.  

 

 

Yến Sơn Tuyết thấy thế, hàm răng run run.  

 

 

Tên này thật không biết xấu hổ, nữ nhân bẩn như thế cũng dám tùy tiện sờ loạn!  

 

 

Kinh Diệu Ngữ mừng rỡ trong lòng, nhìn thấy ánh rạng đông sống sót, lúc này uốn éo cả người, xinh đẹp nói:  

 

 

– Đa tạ, Vân…  

 

 

"Hưu!"  

 

 

Một cỗ lực lượng cuồng bạo cuốn tới.  

 

 

Kinh Diệu Ngữ đại biến, bởi vì Thuần Nguyên Hạch trong đan điền mình bị lực lượng kinh khủng triệt để phong ấn!  

 

 

– Sư muội.  

 

 

Vân Phi Dương kéo tay nàng, cười xấu nói:  

 

 

– Đi, tìm thành trì lân cận vào ở, sư huynh cũng không có đam mê đặc thù đánh dã chiến (*).  

 

 

—  

 

 

*chch ngoài trời.