Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.2/10 từ 16 lượt Tác giả: Công Tử Văn Tranh Tran / Editor: Đảo PPP Beta: Đảo PPP Thể loại: Xuyên sách, Hiện đại, Hào môn thế gia, Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hài hước, Sủng Ngọt, Sạch, Xuyên không, Showbiz, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Nữ phụ, Nghiệp giới tinh anh, Chậm nhiệt Độ dài: 202 Giới thiệu: Làm một vai ác trà xanh vượt tiêu chuẩn trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh mọi lúc mọi nơi đều muốn khó xử hãm hại nữ chính. Không những hủy sự nghiệp của nữ chính mà còn suýt hại chết đứa con đầu lòng của cô cùng nam chính, để rồi cuối cùng rơi vào kết cục bị bắt bỏ tù. Đột nhiên xuyên qua, cô trở thành tiểu trà xanh Tống Vãn Huỳnh mà mỗi người đều muốn đánh chửi kia. Mà người chồng trên danh nghĩa của cô – Văn Nghiên, chính là đại vai ác của truyện, vì muốn đoạt gia sản của Văn gia mà liên tiếp hãm hại anh trai ruột, thậm chí còn có ý định giết người. Nhớ tới kết cục ở tù mọt gông của mình trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh quyết tâm phải ôm chặt cái đùi to nhất kia. “Thật hâm mộ anh cả có thể cưới được một người tốt như chị làm vợ, nếu em có thể cưới được chị, nhất định sẽ chăm sóc bảo vệ chị thật tốt, không để chị chịu một chút ủy khuất nào.” “Chị thấy tâm trạng em không tốt lắm cho nên tới ở cùng em, anh cả anh sẽ không tức giận chứ?” “Chị đừng nóng giận, đều là em sai, anh cả chỉ là nói em hai câu mà thôi, em không ủy khuất, một chút cũng không ủy khuất T^T” “Chị, ôm một cái [ đáng thương ]” — Thời gian gần đây Văn Nghiên phát hiện người vợ trên danh nghĩa của mình đã thay đổi. Ngày trước đối với anh liếc mắt đưa tình giả vờ tình thâm ý trọng, hiện tại đến giả vờ cũng không muốn nữa. Tống Vãn Huỳnh: “Tôi biết anh không thích tôi, tôi cũng mặc kệ anh ở bên ngoài làm gì, tôi chỉ muốn một điều, anh có thể không trở về nhà, nhưng không thể đột nhiên về nhà.” Cho đến một ngày, anh đột nhiên nảy ra ý định về nhà vào đêm khuya. Ngoài cửa phòng, anh nghe được Tống Vãn Huỳnh ủy khuất lên án. “Chị, chị cũng biết Văn Nghiên anh ấy ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, lả lơi ong bướm, cả ngày không về nhà, em biết anh ấy không yêu em nhưng em cũng không có cách nào, dù em làm gì cũng không chiếm được trái tim của anh ấy…… Em thật sự rất đau khổ, chị đêm nay chị có thể đến ở cùng em không?”. Văn Nghiên: “?” Vừa quay đầu lại, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với ánh mắt u oán của anh cả. “Em có thể quản vợ của mình không, bảo em ấy cách xa vợ của anh một chút?” “……” Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên ┃ Vai phụ: Minh Vi, Văn Việt Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 130

Chương 130: Giúp tên phản diện này một chút… cũng không phải là không thể (2)

Văn Nghiên vội đứng dậy nhận lấy hộp cơm từ tay Tống Vãn Huỳnh.

“Cái gì mà nặng thế?”

Tống Vãn Huỳnh xoa xoa vết hằn trên lòng bàn tay, lần lượt lấy từng hộp giữ nhiệt trong túi ra đặt lên bàn: “Bữa trưa của anh đấy, dì Trần đặc biệt chuẩn bị rất nhiều cho anh. Đây là đậu đỏ hầm hải sâm, thịt bò hầm, vịt luộc, tôm xào trứng, cá vược hấp, dĩ nhiên còn có canh gà nấm do chính tay tôi nấu và sashimi cà chua nữa.”

Mùi thơm của món ăn lập tức lan tỏa khắp văn phòng.

Văn Nghiên nhìn bàn đầy ắp thức ăn: “Nhiều vậy à?”

“Vì mang cơm cho anh mà tôi còn chưa ăn gì đây, anh xem tay tôi bị hằn thế này.” Tống Vãn Huỳnh chìa lòng bàn tay ra cho anh xem.

Văn Nghiên nhìn vết hằn trên tay cô, giọng trầm xuống: “Lần sau đừng mang nữa.”

Tống Vãn Huỳnh múc một bát canh: “Đây là canh tôi nấu riêng để cảm ơn anh đã giúp chị Minh Vi mua bức tranh trong buổi đấu giá tối qua. Uống xong bát canh này là tôi không nợ anh nữa đâu nhé.”

Văn Nghiên nhận lấy: “Em hình như không thích nợ người khác thì phải.”

“Tất nhiên rồi, nợ người ta thì trong lòng lúc nào cũng canh cánh, làm gì cũng không yên. Trả được nợ rồi thì nhẹ nhõm vô cùng.”

Văn Nghiên không phản bác, chỉ im lặng.

Vì đã ăn sáng lúc mười giờ, Tống Vãn Huỳnh thật ra cũng không đói lắm, chỉ ăn qua loa vài miếng. Cô nhìn Văn Nghiên đang ăn rất từ tốn chậm rãi bèn hỏi:
“Văn Nghiên, tôi hỏi anh một chuyện được không?”

“Nói đi.”

“Anh có nhiều kinh nghiệm hơn tôi, anh thấy việc thu mua Lâm thị có rủi ro không? Giữa tôi và Tô Ngự, ai có khả năng thắng cao hơn?”

Văn Nghiên suy nghĩ một lúc, đặt đũa xuống:
“Nếu em muốn thu mua Lâm thị, ít nhất trước khi ra tay phải tiến hành điều tra toàn diện. Nhưng việc thu mua doanh nghiệp là hành vi tự nguyện từ hai phía. Theo tôi biết, Lâm Hoan Sơ có một người bác nắm giữ không ít cổ phần, có tiếng nói trong công ty. Người đó từng tiếp xúc với Tô Ngự, chắc hẳn đã nhận được không ít lợi ích từ cậu ấy.”

“Vậy à… thế thì tôi không có nhiều cơ hội thắng sao?”

“Chưa chắc, Tô Ngự có bác của Lâm Hoan Sơ, còn em có sự ủng hộ của chính Lâm Hoan Sơ.”

Tống Vãn Huỳnh ngẫm nghĩ: “Anh nói cũng đúng.”

“Em chắc chắn muốn thu mua Lâm thị vì Lâm Hoan Sơ?”

“Sao vậy? Anh thấy không ổn à?”

“Việc thu mua Lâm thị bản thân nó không sai, nhưng nếu chỉ vì Lâm Hoan Sơ mà em muốn làm chuyện này thì tôi tất nhiên sẽ khuyên em nên cân nhắc lại.”

Tống Vãn Huỳnh thở dài: “Thật ra cũng không hoàn toàn là vì cô ấy. Lâm thị thật sự có giá trị để thu mua, không phải hành động bốc đồng.”

Văn Nghiên không hỏi thêm gì nữa: “Nếu em đã nghĩ kỹ thì cứ làm đi. Thành hay bại không quan trọng, quá trình này sẽ dạy em rất nhiều. Thực hành sẽ cho em nhiều bài học hơn lý thuyết trên lớp.”

Nói làm là làm, Tống Vãn Huỳnh đặt bát xuống không ăn nữa, rời khỏi công ty Văn Nghiên và trở về Trung Tuấn.

Trên đường cô gọi cho Lâm Hoan Sơ, hỏi thẳng nếu Trung Tuấn thu mua Lâm thị, cô ấy có đồng ý không.

Lâm Hoan Sơ im lặng rất lâu, cuối cùng cũng cho cô một câu trả lời khẳng định.

Tống Vãn Huỳnh không còn do dự nữa.

Về đến công ty, cô gõ cửa văn phòng của Hứa Nam Kiều ngay lập tức.

Cô biết rõ năng lực hiện tại của mình chỉ là “nửa vời”, không thể đối đầu trực diện với Tô Ngự, nhưng may mắn là cô vẫn còn đồng minh để nhờ cậy.

“Anh Hứa, anh bận không?”

“Cũng tạm. Có chuyện gì sao?”

Tống Vãn Huỳnh cười: “Không biết anh có từng nghe về Lâm thị không?”

“Ý cô là công ty Lâm thị dính chuyện gần đây?”

“Đúng! Chính là công ty đó.”

“Sao thế?”

“Anh có tài liệu của Lâm thị không? Nếu không thì có thể giúp tôi tra cứu một chút được không? Tôi muốn làm một kế hoạch thu mua công ty đó.”

“Thu mua Lâm thị?”
Đến cả Hứa Nam Kiều cũng giật mình, “Cô Tống, cô chắc chắn muốn thu mua Lâm thị?”

“Ừ, chắc chắn.”

“Sao cô đột nhiên lại muốn thu mua công ty đó? Tổng giám đốc Tống biết chưa?”

“Chính vì vậy tôi mới muốn anh giúp tôi tìm hiểu thật kỹ về Lâm thị, chuẩn bị chu đáo. Như vậy tôi mới có thể nói chuyện thu mua với ba tôi.”

Thấy Hứa Nam Kiều vẫn còn vẻ khó xử, Tống Vãn Huỳnh mềm giọng năn nỉ:
“Anh Hứa, giúp tôi đi, thật sự Lâm thị vẫn còn giá trị thu mua mà, tin tôi đi, tôi sẽ không làm anh thất vọng đâu, được không?”

Dù sao cũng chỉ là làm một bản kế hoạch thu mua, Hứa Nam Kiều sau khi cân nhắc kỹ cũng đồng ý.

Rất nhanh sau đó, anh đưa cho Tống Vãn Huỳnh toàn bộ tài liệu liên quan đến Lâm thị, bao gồm tình hình kinh doanh, báo cáo năm, báo cáo kiểm toán, tình trạng nợ nần v.v…

Cả buổi chiều hôm đó, Tống Vãn Huỳnh vùi đầu trong văn phòng đọc đống tài liệu mà Hứa Nam Kiều mang đến. Đến khi màn đêm buông xuống, cô mới đọc được một phần ba xấp tài liệu dày cộp.

Cô đứng dậy vươn vai, lấy cốc nước bên cạnh nhưng đã cạn sạch từ lúc nào.

Cô đứng lên rót nước, lúc này mới phát hiện bên ngoài đã tối đen, cả tầng văn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Hứa Nam Kiều gõ cửa bước vào: “Cô Tống, đã tám giờ rồi, cần tôi đưa cô về không?”

Đôi khi làm một việc chỉ dựa vào một cơn quyết tâm, nếu để nó nguội lạnh rồi thì mọi thứ cũng tan biến.

“Không cần đâu,” Tống Vãn Huỳnh mỉm cười, “Anh cứ về trước đi, tôi còn chưa làm xong việc.”

Hứa Nam Kiều liếc nhìn đống tài liệu trên bàn: “Tài liệu của Lâm thị à?”

“Tất nhiên, ít nhất hôm nay phải đọc xong đống này. Tôi còn muốn nhanh chóng hoàn thành phương án thu mua để đưa cho ba xem nên anh không cần đợi tôi đâu, hôm nay tôi không về nhà.”

Hứa Nam Kiều định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng, chỉ sâu sắc nhìn Tống Vãn Huỳnh một cái rồi gật đầu rời đi.

Hứa Nam Kiều đi rồi, Tống Vãn Huỳnh hít sâu một hơi, duỗi người rồi lại tiếp tục ngồi trước bàn làm việc đọc tài liệu tổng hợp lại. Sau khi đọc xong tài liệu cuối cùng cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này cô có thể khẳng định, Lâm thị thực sự có giá trị thu mua — và cô cũng tin mình có thể làm ra một bản kế hoạch khiến Tống Chính Huy hài lòng.

“…Nếu chưa hài lòng thì sửa cho đến khi ông ấy hài lòng thì thôi!”

Tống Vãn Huỳnh mãn nguyện đứng dậy chuẩn bị về nhà, liếc nhìn thời gian trên điện thoại mới phát hiện đã là 11 giờ 30, đột nhiên cô cảm thấy có chút hiểu được lý do vì sao Văn Nghiên hiếm khi về nhà.

Tan làm lúc 11 rưỡi, mất một tiếng rưỡi để về đến nhà thì cũng đã gần 1 giờ sáng. Ngủ được vài tiếng lại phải dậy đi làm tiếp, như vậy thì cần gì phải về nhà, dù sao cũng chỉ là ngủ một giấc, ngủ đâu mà chẳng được.

Tống Vãn Huỳnh nhìn quanh căn phòng làm việc khá rộng rãi của mình, ánh mắt dừng lại ở chiếc ghế sofa bên cạnh, cô vỗ vỗ lên đó — hơi cứng, không đủ mềm mại, ngủ một đêm chắc chắn sẽ đau lưng mỏi người.

Thôi bỏ đi, hay là ra khách sạn gần đây mở một phòng ngủ tạm vậy.

Tống Vãn Huỳnh chuẩn bị rời công ty, lục tìm trong túi xách lại phát hiện mình không mang theo căn cước công dân.

Không có giấy tờ thì sao thuê được phòng?

Chẳng lẽ thật sự phải chợp mắt tạm trên cái ghế sofa cứng ngắc này?

Nghĩ một lát, Tống Vãn Huỳnh lấy điện thoại ra gọi cho Văn Nghiên.

Lúc này Văn Nghiên vừa tan làm được khoảng nửa tiếng thì nhận được cuộc gọi từ Tống Vãn Huỳnh.

“Văn Nghiên, anh về nhà chưa?”

“Sao thế?”

“Anh không phải có một căn hộ thường trú gần công ty à? Gửi địa chỉ cho tôi đi. Tôi vẫn đang ở công ty, mệt quá rồi, không muốn ngồi xe cả tiếng rưỡi để về nhà, phiền lắm.”

Nghe vậy, Văn Nghiên nhẹ giọng đáp: “Được, tôi gửi địa chỉ và mật khẩu cho em.”

“Ừ, vậy tôi cúp máy nhé.”

Cúp máy xong, Văn Nghiên vừa gửi địa chỉ cho Tống Vãn Huỳnh vừa nói với tài xế: “Quay xe đến Giang Sơn Nhất Phẩm.”

Tài xế: “Vâng ạ.”