Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.2/10 từ 16 lượt Tác giả: Công Tử Văn Tranh Tran / Editor: Đảo PPP Beta: Đảo PPP Thể loại: Xuyên sách, Hiện đại, Hào môn thế gia, Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hài hước, Sủng Ngọt, Sạch, Xuyên không, Showbiz, Ấm áp, Góc nhìn nữ chính, Nữ phụ, Nghiệp giới tinh anh, Chậm nhiệt Độ dài: 202 Giới thiệu: Làm một vai ác trà xanh vượt tiêu chuẩn trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh mọi lúc mọi nơi đều muốn khó xử hãm hại nữ chính. Không những hủy sự nghiệp của nữ chính mà còn suýt hại chết đứa con đầu lòng của cô cùng nam chính, để rồi cuối cùng rơi vào kết cục bị bắt bỏ tù. Đột nhiên xuyên qua, cô trở thành tiểu trà xanh Tống Vãn Huỳnh mà mỗi người đều muốn đánh chửi kia. Mà người chồng trên danh nghĩa của cô – Văn Nghiên, chính là đại vai ác của truyện, vì muốn đoạt gia sản của Văn gia mà liên tiếp hãm hại anh trai ruột, thậm chí còn có ý định giết người. Nhớ tới kết cục ở tù mọt gông của mình trong tiểu thuyết, Tống Vãn Huỳnh quyết tâm phải ôm chặt cái đùi to nhất kia. “Thật hâm mộ anh cả có thể cưới được một người tốt như chị làm vợ, nếu em có thể cưới được chị, nhất định sẽ chăm sóc bảo vệ chị thật tốt, không để chị chịu một chút ủy khuất nào.” “Chị thấy tâm trạng em không tốt lắm cho nên tới ở cùng em, anh cả anh sẽ không tức giận chứ?” “Chị đừng nóng giận, đều là em sai, anh cả chỉ là nói em hai câu mà thôi, em không ủy khuất, một chút cũng không ủy khuất T^T” “Chị, ôm một cái [ đáng thương ]” — Thời gian gần đây Văn Nghiên phát hiện người vợ trên danh nghĩa của mình đã thay đổi. Ngày trước đối với anh liếc mắt đưa tình giả vờ tình thâm ý trọng, hiện tại đến giả vờ cũng không muốn nữa. Tống Vãn Huỳnh: “Tôi biết anh không thích tôi, tôi cũng mặc kệ anh ở bên ngoài làm gì, tôi chỉ muốn một điều, anh có thể không trở về nhà, nhưng không thể đột nhiên về nhà.” Cho đến một ngày, anh đột nhiên nảy ra ý định về nhà vào đêm khuya. Ngoài cửa phòng, anh nghe được Tống Vãn Huỳnh ủy khuất lên án. “Chị, chị cũng biết Văn Nghiên anh ấy ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, lả lơi ong bướm, cả ngày không về nhà, em biết anh ấy không yêu em nhưng em cũng không có cách nào, dù em làm gì cũng không chiếm được trái tim của anh ấy…… Em thật sự rất đau khổ, chị đêm nay chị có thể đến ở cùng em không?”. Văn Nghiên: “?” Vừa quay đầu lại, đột nhiên không kịp phòng ngừa đối diện với ánh mắt u oán của anh cả. “Em có thể quản vợ của mình không, bảo em ấy cách xa vợ của anh một chút?” “……” Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên ┃ Vai phụ: Minh Vi, Văn Việt Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 39

Chương 39: Văn Nghiên gọi điện thoại cho cô! (2)

“Đừng lo, đừng lo, hay là gọi điện cho Vãn Huỳnh hỏi xem tình hình thế nào, cũng nói chuyện với Minh Vi luôn.”

“Đúng, đúng, tôi phải gọi điện hỏi xem có chuyện gì xảy ra, nếu đúng là cô gái nhỏ kia cố tình nhắm vào Vãn Huỳnh thì thôi bỏ chương trình đi, đỡ phải chịu tủi thân!”

Đang chuẩn bị gọi cho Tống Vãn Huỳnh để hỏi thăm tình hình thì Văn Nghiên từ ngoài đi vào, đứng lại chào hỏi, “Mẹ.”

“Văn Nghiên về rồi à?” Văn phu nhân định hỏi thăm vài câu, nhưng lại nghĩ đến hoàn cảnh của Vãn Huỳnh lúc này nên không nhịn được hỏi: “Mấy ngày nay con đi đâu suốt mà không về nhà?”

“Đi công tác, trước đó con đã nói với mẹ rồi mà.”

“À, đi công tác, mẹ quên mất. Con có biết Vãn Huỳnh tham gia một chương trình thực tế với Minh Vi không?”

“Không biết.”

Thái độ lạnh nhạt của Văn Nghiên khiến Văn phu nhân bực bội, “Con ngoài công việc ra thì biết được gì nữa? Vãn Huỳnh là vợ con đấy, sao con không quan tâm chút nào? Con có biết Vãn Huỳnh bị người ta ức h**p trong chương trình không? Có một cô gái suốt ngày nhắm vào con bé.”

“Vậy sao? Bây giờ con biết rồi.”

“Thật là!” Văn phu nhân rất không hài lòng với thái độ thờ ơ của anh, “Con có thể quan tâm chút không? Con bé là vợ con mà, nếu đã chọn không ly hôn thì cũng phải học làm một người chồng tốt chứ. Đừng lúc nào cũng chỉ biết công việc, chẳng bao giờ để ý đến vợ, con thế này có xứng đáng là chồng không?”

“Không phải còn có mẹ quan tâm cô ta sao?”

“Mẹ là mẹ, còn con là con, sao có thể so sánh được chứ? Con cũng biết là Vãn Huỳnh rất thích con, rất muốn được con quan tâm, tốt nhất là con gọi điện cho con bé đi. Con bé chịu nhiều tủi thân lắm, nhận được điện thoại của con chắc chắn sẽ rất vui.”

“Mẹ, con còn công việc phải làm, không có thời gian.”

“Con…” Văn phu nhân thấy Văn Nghiên vẫn thờ ơ như vậy thì chỉ cảm thấy mệt mỏi trong lòng, “Con rõ ràng là giống mẹ mà sao tính tình lại giống ba con vậy, cứ như khúc gỗ vậy. Ôi, nếu ngày xưa mẹ sinh con gái thì tốt biết mấy, vừa có bề ngoài giống mẹ lại vừa có tính tình giống mẹ. Mẹ chắc chắn sẽ làm đẹp cho nó mỗi ngày, mặc váy xinh, buộc tóc hai bím…”

“Mẹ, chẳng phải ngày xưa mẹ đã mặc váy cho con sao?”

Văn phu nhân ngẩn người, xấu hổ nói: “Con còn nhớ chuyện lúc hai ba tuổi sao?”

“Không nhỏ, có thể nhận thức được rồi. Hơn nữa con gái giống ba, nếu con là con gái thì chắc chắn sẽ giống ba con thôi.”

“…”

“Không có việc gì thì con lên lầu nhé.” Văn Nghiên quay người bước lên lầu.

Văn phu nhân gọi theo từ phía sau: “Mẹ biết con bận, nhưng khi có thời gian thì cũng xem chương trình thực tế của Vãn Huỳnh đi, gọi điện an ủi con bé một chút, con bé chịu nhiều ấm ức lắm… mẹ cảnh cáo con đấy, nhất định phải gọi điện! Nghe rõ chưa? Văn Nghiên!”

Bị ức h**p? Bị nhắm vào? Tống Vãn Huỳnh?

Văn Nghiên cười lạnh.

Tống Vãn Huỳnh với cái miệng sắc bén như vậy mà có thể bị người khác ức h**p, bị người khác nhắm vào? Cô ta không bắt nạt người khác là may lắm rồi.

Lại đang làm trò gì nữa đây?

Anh không hề quan tâm đến những trò vớ vẩn của Tống Vãn Huỳnh, vừa kết thúc một tuần công tác vất vả, đầu óc đang rối bời, làm sao còn thời gian gọi điện an ủi cô ta.

Về đến phòng, anh mở máy tính kiểm tra hộp thư điện tử tiếp tục công việc chưa hoàn thành.

Báo cáo, ngân sách, đánh giá rủi ro, mẫu phê duyệt…

Văn Nghiên xoa nhẹ đôi mắt mệt mỏi.

Tống Vãn Huỳnh bị ức h**p sao?

Bỗng nhiên anh cảm thấy tò mò, cái tính cách của Tống Vãn Huỳnh đó, cô ta có thể bị ức h**p sao? Làm thế nào mà lại bị ức h**p?

Suy nghĩ một lúc, anh đóng hộp thư lại, mở trang web video, tìm kiếm tên Tống Vãn Huỳnh, hàng loạt video được người xem quay lại xuất hiện trước mắt anh.

Anh tùy ý nhấn vào một video có lượt xem cao nhất.

"Lúc trước ngại ngùng nên không nói, không nghĩ tới cô tự hiểu lấy mình như vậy, cô xem trên mặt, còn có eo cùng trên đùi, nhiều thịt như vậy, thật sự nên giảm béo đi."

Giọng nói ngây thơ khiến người khác tức giận của Tống Vãn Huỳnh vang lên, Văn Nghiên lạnh lùng nhìn video, trong đó Tống Vãn Huỳnh đang nói những lời châm chọc đầy ẩn ý, nhớ lại lời mẹ đã nói, trong chương trình có một cô gái nhỏ luôn nhắm vào Tống Vãn Huỳnh.

Đây chính là cái mà mẹ anh nói là bị ức h**p, bị nhắm vào sao?

Nếu không xem video này, anh gần như đã tin rồi.

Rốt cuộc ai mới là người ức h**p ai?

Văn Nghiên bỗng nhiên có một cảm giác "Có phải mình và họ đang nói về cùng một Tống Vãn Huỳnh không?", nếu không tại sao nhận thức về Tống Vãn Huỳnh lại khác nhau như vậy?

Tự hỏi lòng mình, Văn phu nhân và Văn lão tiên sinh đâu phải là người mắt mờ tai điếc, sao có thể bị cô gái Tống Vãn Huỳnh này lừa gạt như vậy?

Tiếng gõ cửa vang lên, cửa phòng làm việc bất ngờ bị mở từ bên ngoài.

Văn phu nhân đứng ở cửa, khí thế hùng hổ, "Văn Nghiên, rốt cuộc con có gọi điện cho Vãn Huỳnh không?"

Văn Nghiên nhanh tay đóng máy tính lại, giọng trầm xuống: "Mẹ, con đã nói rồi, con đang làm việc, không có thời gian gọi điện cho cô ấy."

"Vẫn chưa gọi? Có phải con không muốn gọi không? Gọi một cuộc điện thoại mà mất bao nhiêu thời gian chứ, gọi đi! Bây giờ gọi ngay! Mẹ sẽ đứng đây nhìn con gọi!"

"……"

Sau một lúc im lặng đối mặt với Văn phu nhân, Văn Nghiên bất đắc dĩ cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho Tống Vãn Huỳnh.

Ở một nơi cách đó nghìn dặm, Tống Vãn Huỳnh mở mắt.

Giấc ngủ này khiến cô cảm thấy vô cùng tỉnh táo, sức sống tràn đầy, cô mở cửa sổ, hôm nay thời tiết không được đẹp lắm, trời mây mù, mưa phùn rơi lất phất.

Có vài người đi dạo và dắt chó trên đường, con chó nhỏ mặc áo mưa, đi theo chủ một cách chậm rãi.

"Chào buổi sáng, chú chó nhỏ." Cô cười và vẫy tay chào con chó.

Con chó mặc áo mưa ngẩng đầu lên, sủa vài tiếng về phía Tống Vãn Huỳnh, vẫy đuôi một cách điên cuồng.

Hôm nay có mưa nhỏ, không biết kế hoạch du lịch có bị hoãn không.

Sau chuyện tối qua chắc là Lý Đô Mật sẽ không còn làm trò trước mặt cô nữa chứ?

Cô cũng không sợ Lý Đô Mật tiếp tục làm trò, dù sao cô cũng đã có Minh Vi đứng về phía mình.

Tuy nhiên tối qua cô thật sự không ngờ Minh Vi lại có thể nói ra câu “Nếu cô thực sự sợ thì tối nay đừng ngủ nữa” với Lý Đô Mật một cách thẳng thắn như vậy.

Dù sao trong tiểu thuyết, dù Lý Đô Mật có làm trò gì thì Minh Vi luôn suy nghĩ cho Tô Cẩm, cho chương trình mà chưa bao giờ nói một lời nặng nề, cũng không quan tâm đến những mưu kế nhỏ của Lý Đô Mật.

Thực ra khi tham gia chương trình này, cô không kỳ vọng Minh Vi sẽ thật sự đứng ra bênh vực hay làm gì cho cô, cô chỉ hy vọng trong thời gian chung sống, Minh Vi có thể có ấn tượng tốt hơn về cô, tốt nhất là quên đi cô gái “Tống Vãn Huỳnh” với những ý tưởng xấu xa trong quá khứ.

Bây giờ xem ra, cũng có chút thành công.

Nhìn theo con chó nhỏ bị chủ dắt đi, Tống Vãn Huỳnh đóng cửa sổ lại, tránh để mưa bay vào trong phòng.

Cô đang chuẩn bị xuống lầu thì điện thoại đặt trên gối rung lên.

Tống Vãn Huỳnh cầm lên nhìn, nụ cười trên mặt biến mất ngay lập tức.

Cô giật mình, là cuộc gọi từ Văn Nghiên.

Không chắc chắn, lại nhìn thêm một lần nữa.

Cầm điện thoại lên—

… Quả thật là Văn Nghiên.

Tống Vãn Huỳnh im lặng một lúc, nhét điện thoại vào dưới gối, cố gắng tránh né thực tại.

Nhưng điện thoại vẫn không ngừng vang lên, tiếng rung vang vọng trong buổi sáng yên tĩnh này thật khó chịu.

Tống Vãn Huỳnh mặt mũi ủ rũ, vào một buổi sáng đẹp đẽ như vậy, Văn Nghiên lại gọi điện cho cô.

Chắc chắn là ảo giác!

Chắc chắn là ảo giác!

Ngay sau đó, cuộc gọi bị ngắt.

Tống Vãn Huỳnh vứt điện thoại vào dưới gối, bước ra khỏi phòng với bước đi dứt khoát.

Thấy chưa, đúng là ảo giác mà.