Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.1/10 từ 12 lượt Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ  lại bị coi như đàn ông,  ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.  Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà  lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn  lại cũng nguội lạnh trái tim. Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi  đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất  đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức. Mãi đến khi  bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới  nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia. Hối hận  không kịp! Chết cũng  không nhắm mắt! Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn. … Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già! Khi một  mình khó địch nổi bốn bàn tay,  người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về! Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng  ta ly hôn! Con gái  tôi mang đi.” Nào ngờ,  người đàn ông cao lớn, hiên ngang  ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 210

Chương 210

Trong thôn, lũ trẻ con đang đuổi nhau nô nghịch, vừa thấy thì ríu rít cười, chạy theo phía sau xe đạp.

Chẳng bao lâu, trên trời bắt đầu rơi những bông tuyết lất phất, tuyết dưới đất cũng theo gió mà lay động.

Thôn Tiểu Hà Câu

Từ sáng sớm, cha mẹ Đỗ Tiểu Oánh đã nóng lòng trông ngóng con gái út và gia đình về, cách vài phút lại ra cửa nhìn một lần.

“Cha mẹ, em út với chồng con có về cũng phải tầm gần trưa, hai người cứ ở trong nhà chờ là được, ngoài trời rét lắm.” Lý Phượng vừa ngồi xổm rửa rau vừa khuyên.

Lưu Hồng Hồng, bụng bầu to, đứng bên cạnh thái rau cũng nói thêm: “Đúng đấy, trời rét thế này lỡ cảm lạnh thì khổ.”

Hai người thấy ông bà cứ ngồi đứng không yên thì cũng hết cách.

“Bố mẹ, có mấy đứa nhỏ ở ngoài trông rồi, em út về thì chúng nó sẽ vào báo ngay.”

Vừa dứt lời, bên ngoài đã truyền đến tiếng bọn trẻ:

“Ông bà nội, bố mẹ ơi, cô út và chú út về rồi!”

Ông bà Đỗ sốt sắng chạy ra cửa:

“Tiểu Oánh, Quốc Lương, còn tưởng các con phải gần trưa mới về cơ.”

“Cha mẹ, anh cả, chị dâu cả, anh hai, chị dâu hai.”

“Cháu chào ông bà ngoại, cháu chào các bác ạ~”

“Ui chao! Em út, sao hai em lại đi hai chiếc xe đạp thế này?” Lưu Hồng Hồng vừa nhìn thấy chiếc xe đạp nữ mới tinh thì mắt sáng rực.

Đỗ Tiểu Oánh thấy chị dâu bụng bầu lớn mà vẫn bước nhanh nhẹn, thì lo sốt vó, vội vàng đỡ lấy.

“Chẳng phải để tiện đi lại sao, em với Quốc Lương bàn nhau mua thêm một chiếc.”

“Trời ạ, thì ra là vậy.” Lưu Hồng Hồng đầy vẻ ngưỡng mộ, nhưng nhớ tới việc con mình sang nhà cô út ở mấy tháng đã mang về được số tiền nhiều hơn cả năm trời nhà mình kiếm, trong lòng càng mong còn muốn nâng cô út lên tận trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

“Cha mẹ, hai người mau đưa em út, em rể với bọn nhỏ vào trong nhà đi.”

Hai anh trai liền gọi con ra giúp chuyển hết đồ vào trong.

Nhìn đống đồ chất đầy trên giường sưởi, cha mẹ Đỗ vừa thương vừa trách:

“Tiền đâu phải gió thổi mà ra, các con cũng phải biết tiết kiệm chứ. Lần trước anh cả, anh hai sang bên đó cũng mang về không ít, giờ con lại đem nhiều thế này.”

“Cha mẹ, đây là con với chồng con hiếu kính hai người đấy.”

Mẹ Đỗ lau khóe mắt, giọng nghẹn ngào:

“Một năm nay các con chẳng thiếu thứ tốt gửi về, nhà mình chưa bao giờ thiếu lương thực, lũ trẻ cũng ngày càng khỏe mạnh. Các con không biết trong thôn mỗi lần thấy các con về tay xách nách mang, người ta ngưỡng mộ thế nào đâu.”

“Em út, em rể, dẫn bọn nhỏ ăn chút gì lót dạ đi, cơm lát nữa sẽ xong thôi.” Hai chị dâu niềm nở mang đồ ngon trong nhà ra.

“Hai chị dâu, em giúp hai người—”

“Em út, khó khăn lắm mới về được một chuyến, cứ ngồi nói chuyện với cha mẹ đi. Trong bếp có chị với chị dâu hai là lo được rồi.” Lý Phượng cười tươi, vội ấn em chồng ngồi xuống.

Lưu Hồng Hồng cũng phụ họa:

“Đúng đấy, bọn chị đã chuẩn bị rau cỏ từ sớm, chỉ đợi các em về nổi lửa nấu thôi, nhanh lắm.”

“Thế này sao được, em—”

“Em út, nghe lời chị dâu đi. Bận bịu cả năm rồi, giờ về thì cứ ngồi đợi cơm chín là được.”

Thấy vậy, Đỗ Tiểu Oánh cũng không gượng ép nữa, ngồi trong phòng trò chuyện với cha mẹ, kể về chuyện thường ngày dạo này.

Ông bà nghe xong, cũng biết nhờ mấy đứa cháu kể lại, hai vợ chồng em út từ sáng tới tối luôn bận rộn, thì xót xa không thôi.

“Cha mẹ, anh cả, anh hai, nếm thử bánh trứng con đặc biệt làm này.” Đỗ Tiểu Oánh vội vàng lấy ra bánh trứng chuẩn bị sẵn.

“Đại Nha, mang cho bác cả, bác hai mỗi người một miếng đi.”

“Ôi chao, cái bánh trứng này mềm thơm quá.” Cha Đỗ cẩn thận cắn một miếng, khen không ngớt.