Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.1/10 từ 12 lượt Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ  lại bị coi như đàn ông,  ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.  Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà  lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn  lại cũng nguội lạnh trái tim. Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi  đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất  đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức. Mãi đến khi  bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới  nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia. Hối hận  không kịp! Chết cũng  không nhắm mắt! Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn. … Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già! Khi một  mình khó địch nổi bốn bàn tay,  người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về! Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng  ta ly hôn! Con gái  tôi mang đi.” Nào ngờ,  người đàn ông cao lớn, hiên ngang  ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 28

Chương 28

Hôm sau.

Trong gian nhà chính, bếp lửa bập bùng, Đại Nha và Nhị Nha ngoan ngoãn ngồi thổi lửa nấu cơm.

Tống Quốc Lương liếc mắt nhìn ra ngoài cửa, hỏi:

“Mẹ các con đâu?”

“Mẹ đi từ sớm rồi, nói là đi đổi trứng gà.”

Tống Quốc Lương lập tức nhớ lại tiếng lẩm bẩm tự nói của vợ vào tối hôm trước.

Cô không hay, người thường xuyên chinh chiến như bọn họ, tai thính lắm, một chữ cũng không sót, đều nghe hết vào tai rồi…

Bên này, Đỗ Tiểu Oánh vừa từ mấy nhà quen biết tốt đi ra, sáng sớm đã đoán được gà mái già tám phần mười chẳng dễ mà đổi, nhưng cô cũng chẳng lấy làm tiếc.

Thời buổi này, dân quê đều dựa vào trứng gà để đổi kim chỉ, kim khâu, nên trừ khi gà mái già hẳn, không đẻ nổi nữa thì người ta mới nỡ giết. Bởi thế mới có cái câu gọi “ngân hàng m.ô.n.g gà”.

Cô đã tính trước, lát nữa ra bờ sông thử bắt cá, canh cá chép cũng là món bổ sữa rất tốt.

Đỗ Tiểu Oánh đặt cái rổ xuống, cởi giày, xắn quần, chân trần bước lên nền bùn mát lạnh, một chân thử thò xuống dòng nước trong vắt, lập tức lạnh buốt đến rùng mình, cả người nổi hết da gà.

“Xì— lạnh quá.”

Nước sông sáng sớm lạnh thấu xương, phải một lúc mới quen.

“Chạy nhanh thế cơ à—”

Mò hồi lâu mà ngay cả cái đuôi cá cũng chưa thấy, Đỗ Tiểu Oánh bắt đầu bực bội.

Tống Quốc Lương đứng trên bờ, nhìn bóng dáng nàng bị nước hắt ướt cả người, mà vẫn khí thế đánh đập, liền bật cười khẽ.

“Khụ—”

Vốn đã chẳng bắt được con nào, áo quần lại còn bị ướt, lửa giận trong lòng bốc lên, cô quay đầu liền bắt gặp bộ mặt nửa cười nửa không của đàn ông kia, lập tức sầm mặt, hậm hực nói:

“Cười gì mà cười.”

Tống Quốc Lương giả vờ ho khan, lắc lắc cái thùng gỗ trong tay:

“Thôi đi, về nhà nuôi cá nào.”

Đôi mắt Đỗ Tiểu Oánh sáng rỡ, liền phấn chấn hẳn, chân trần chạy vèo lên bờ. Thấy trong thùng gỗ vẫy đuôi bốn con cá, cô vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ:

“Đều do anh bắt sao?”

“Đi, đi thôi, mau về nhà.”

Đỗ Tiểu Oánh vui mừng nắm lấy cánh tay chồng kéo đi.

“Không lấy đồ à?” – Tống Quốc Lương hất cằm nhắc.

Theo ánh mắt chồng nhìn xuống, Đỗ Tiểu Oánh vỗ trán, vội vàng chạy xuống xách cái rổ và đôi giày vải:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

“Suýt nữa thì quên mất.”

Tống Quốc Lương gánh thùng cá, ánh mắt luôn dõi theo bóng dáng tung tăng bên cạnh, trong mắt thoáng ý cười.

“Nếu anh mệt thì để em gánh cho.”

“Không mệt, chút đồ này có đáng gì.”

Thấy vậy, Đỗ Tiểu Oánh cũng không nói thêm.

Kiếp trước, cô vất vả cả đời, một người đàn bà mà sống như đàn ông. Đời này chồng đã về, phải sai khiến thì cứ sai khiến thôi.

Trên ti vi người ta hay nói thế nào ấy nhỉ?

“Đàn bà biết nũng nịu là có phúc nhất.”

Cô không biết nũng nịu, thì chỉ còn cách sai chồng làm việc cho mình.

Không bao lâu, họ đã tới thị trấn huyện.

Đỗ Tiểu Oánh liền nhận lấy đòn gánh:

“Anh mau đi làm đi, đừng để muộn.”

Tống Quốc Lương không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn vợ rẽ vào ngõ nhỏ, rồi mới quay gót đi về phía đơn vị.

“Em gái, mau mau mau, vào đây.”

Vương Xuân Tú hấp tấp chạy ra, vội đến mức giày còn chưa kịp xỏ hẳn, mắt sáng rực kéo Đỗ Tiểu Oánh vào nhà.

Đỗ Tiểu Oánh mở nắp đậy trên hai thùng gỗ, nhỏ giọng:

“Chị dâu, không đổi được gà mái, chị xem cá có được không? Ở đây có hai con cá chép, hai con cá trắm, ngoài ra còn ba chục quả trứng.”

Mắt Vương Xuân Tú sáng rỡ, gật đầu liên hồi:

“Được, được, em gái, vậy giá bao nhiêu?”

“Chị dâu, trứng tính theo tem thì bốn hào tám, không tem là sáu hào. Cá tính theo tem thì hai hào rưỡi một cân, không tem là ba hào rưỡi. Tốt nhất đổi bằng tem lương thực hoặc tem vải, nhà em đông con.”

“Được, em chờ một lát, chị đi lấy cân.”

Nói rồi, Vương Xuân Tú hấp tấp chạy ra ngoài.

——

“Anh Tống, khó lắm, bọn mình thuộc bộ hậu cần, có tem mua xe đạp thì cũng ưu tiên cho phòng tiêu thụ với phòng thu mua trước…”

Tống Quốc Lương nghĩ một hồi, quyết định dày mặt nhờ cậy anh em chiến hữu cũ xem có cách nào xoay sở được không.