Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.1/10 từ 12 lượt Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ  lại bị coi như đàn ông,  ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.  Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà  lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn  lại cũng nguội lạnh trái tim. Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi  đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất  đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức. Mãi đến khi  bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới  nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia. Hối hận  không kịp! Chết cũng  không nhắm mắt! Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn. … Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già! Khi một  mình khó địch nổi bốn bàn tay,  người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về! Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng  ta ly hôn! Con gái  tôi mang đi.” Nào ngờ,  người đàn ông cao lớn, hiên ngang  ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 4

Chương 4

“Thím Hai, thím đừng giận. Ông bà cũng chỉ vì chuyện hôn sự của con thôi, mới đành phải… Ngọc Ngọc là gái thành phố, lại còn là nhân viên cửa hàng mậu dịch, ba cô ấy làm lãnh đạo trạm lương thực, nhà gái nói sính lễ nhất định phải hai trăm đồng mới chịu.”

Tống Tử Long chủ động bước ra, ra vẻ con cháu thảo hiền.

Đỗ Tiểu Oánh lạnh giọng cười nhạt:

“Không có tiền thì đi ở rể, còn muốn bán con gái tôi lấy tiền cưới vợ? Mặt mũi anh để đâu rồi?”

Chị dâu cả, Lưu Lan Hoa, kéo Đỗ Tiểu Oánh sang một bên, làm ra vẻ thân thiết:

“Em dâu à, em ngốc quá. Con gái thì cũng chỉ là của nợ, sớm muộn gì cũng phải gả đi. Chi bằng đổi lấy một khoản tiền sớm còn hơn. Đừng quên, em với lão Hai không có con trai, sau này tuổi già trông cậy vào bốn đứa cháu đó thôi.”

“Đúng đấy, em phải đối xử tốt với bốn đứa cháu trai, không thì sau này mấy đứa con gái của nợ chẳng ai đứng ra chống lưng đâu.”

Bà cụ Tống đảo mắt, vừa nói vừa bước tới định giật lấy cái cuốc trong tay con dâu Hai.

Kiếp trước, nhà họ Tống cũng luôn nói những lời như thế.

“Thím Hai cứ yên tâm, sau này Long Long nhất định sẽ hiếu thuận với thím, lo hương khói tuổi già cho thím và chú Hai.”

Đại Nha tuyệt vọng nhắm chặt mắt. Chỉ cần là chuyện liên quan tới con trai trong nhà, mẹ cô nhất định sẽ phải nhượng bộ.

Nghĩ đến kiếp trước mình mù mắt, mờ tim, Đỗ Tiểu Oánh thấy trong n.g.ự.c bùng cháy một ngọn lửa hừng hực.

“Cút! Tao cảnh cáo chúng mày, đừng có mơ tính toán tới con gái tao. Bằng không, tao liều mạng với chúng mày!”

“Anh cả, mau lên! Trói con nhỏ của nợ đó lại cho tao!”

“Tao xem đứa nào dám!”

Thấy cả nhà họ Tống già trẻ lớn bé cùng xông lên, Đỗ Tiểu Oánh vốn quen làm việc nặng nhọc quanh năm, lại nổi tiếng là “đàn bà thép” trong đội, sức lực chẳng phải hạng xoàng. Cô vung cuốc thành thạo, dùng hết mười phần sức lực.

Cha con anh cả nhà họ Tống né tránh không kịp, bị quật cho mấy nhát đau điếng, trong phút chốc cũng chẳng dám manh động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

“Ối giời ơi~ con dâu bất hiếu đánh cả mẹ chồng đây này! Mọi người ơi ra mà xem cho công bằng~”

Thấy con trai cháu nội cùng lên cũng chẳng làm gì được, bà cụ Tống liền ngồi phệt xuống đất, vỗ đùi kêu gào thảm thiết, khóc lóc kể lể nỗi bất hạnh.

Đỗ Tiểu Oánh lạnh lùng nhìn bà cụ đang giả vờ thảm thiết, mặc bà ta gào gọi cả làng kéo đến. Nàng khẽ vỗ về Đại Nha đang nắm chặt vạt áo mình, trấn an con bé.

Chẳng mấy chốc, cổng nhà họ Tống đã bị dân làng vây kín, kẻ hiếu kỳ còn trèo cả lên tường xem cho rõ.

“Bà con đến mà phân xử, con đàn bà này phát điên rồi! Không những đánh mẹ chồng, đánh cả anh chồng, mà ngay cả mấy đứa cháu nó cũng không tha…”

“Thật mất hết lương tâm! Đời nào có chuyện con dâu ngồi lên đầu mẹ chồng thế này?”

“Không thể nào, thường ngày mẹ con Đại Nha trông cũng hiền lành lắm mà?”

“Thật tội nghiệp, yên lành không chịu, tự dưng gây chuyện làm gì?”

Đỗ Tiểu Oánh nhìn quanh đám người đang xì xầm, rồi ôm mặt bật khóc, kể tội sự trơ trẽn của nhà họ Tống.

Trong lòng vốn đã day dứt vì kiếp trước không bảo vệ được con, giờ thấy con gái chịu khổ, nỗi đau lại càng xé lòng. Nói đến sau, nàng nghẹn ngào đến khó thở, n.g.ự.c đau thắt từng cơn.

“Các bác, các chú, các anh chị trong làng, bà con nói xem, đời nào có chuyện cháu trai cưới vợ lại đi bán em họ lấy tiền sính lễ chưa?

Con gái tôi – Đại Nha – mới mười bốn tuổi thôi! Đang ở độ tuổi như hoa, mà suýt nữa bị ông bà nội, bác cả, cả nhà họ trói lại, bán cho Lưu Xuân Căn – một lão già góa vợ đáng tuổi cha nó. Nếu hôm nay tôi không kịp về, con gái tôi sẽ ra sao…”

“Mẹ ơi, con sợ quá…” – Đại Nha òa khóc, mẹ con ôm chặt nhau, nức nở đau lòng.

Dân làng xung quanh đều xót xa, đặc biệt những nhà có con gái càng bất bình, liên tiếp cất tiếng bênh vực.

Đỗ Tiểu Oánh lau nước mắt, giọng khàn đặc, ánh mắt cứng rắn:

“Tôi phải báo công an!”