Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.1/10 từ 12 lượt Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ  lại bị coi như đàn ông,  ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.  Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà  lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn  lại cũng nguội lạnh trái tim. Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi  đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất  đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức. Mãi đến khi  bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới  nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia. Hối hận  không kịp! Chết cũng  không nhắm mắt! Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn. … Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già! Khi một  mình khó địch nổi bốn bàn tay,  người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về! Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng  ta ly hôn! Con gái  tôi mang đi.” Nào ngờ,  người đàn ông cao lớn, hiên ngang  ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 133

Chương 133

Bị ánh mắt sắc bén như chim ưng của chồng nhìn chằm chằm, Đỗ Tiểu Oánh có chút chột dạ, mím môi rồi vội tìm cách lảng sang chuyện khác:

“Ờ thì… muộn rồi, mau dọn dẹp rồi ăn cơm đi ngủ thôi. Hôm qua anh trực ca đêm, hôm nay lại theo em về nhà mẹ, cũng chẳng được ngủ ngon giấc nào.”

Tống Quốc Lương gật đầu, không truy hỏi thêm. Vợ anh muốn nói thì tự khắc sẽ nói, cho dù cả đời này không nói, cũng không sao.

Phần đời còn lại, anh chỉ muốn yên ổn ở bên vợ con mà thôi.

Đỗ Tiểu Oánh thở phào, lén vỗ miệng mấy cái. Sao mình cứ quên mất đạo lý “nói nhiều ắt lỡ lời” thế không biết.

Đến ngày chia lương thực, cả đại đội lớn bé đều đổ ra sân phơi thóc. Người thì đẩy xe cải tiến, người gánh quang, người cõng gùi, từ sáng sớm đã đứng chờ ở đó.

Nhị Nha nắm tay Thảo Muội chạy lon ton tới:

“Mẹ, lát nữa mình giúp Thảo Muội chở lương thực về nhé. Nhà cậu ấy không có xe cải tiến, ông bà Vương thì lớn tuổi rồi, cứ đi đi lại lại vất vả lắm.”

Đỗ Tiểu Oánh đồng ý ngay, trong lòng vui khi thấy Nhị Nha dũng cảm, thiện lương, nhưng cũng biết phải có chừng mực.

Đang nói, mấy thanh niên trí thức cũng vác gùi, gánh quang đi tới.

Vài người đùn đẩy nhau một lúc, cuối cùng Trương Vân ngượng ngùng mở lời:

“Chị Đỗ… đợi nhà chị chở xong lương thực, chị có thể cho bọn em mượn xe cải tiến một chút không? Bọn em chuyển hết rồi sẽ trả ngay.”

Nhìn mấy người cứ như sợ mình là mãnh thú gì đó, Đỗ Tiểu Oánh nhếch môi, khẽ gật đầu:

“Được, nhưng các cậu nhận lương thực xong thì cứ đứng đây chờ.”

“Thật ạ?!”

“Ừ.”

Vương Nguyệt Nguyệt thở phào thật mạnh. Quả nhiên, thím Đỗ không phải người xấu, chỉ là nhìn nghiêm nghị thôi, chứ tính tình cũng tốt lắm.

Không lâu sau, gọi tới lượt nhà cô. Trước tiên phải đối chiếu công điểm với kế toán, xác nhận xong mới được ra chỗ kho cân lương thực, lãnh xong thì ký tên, điểm chỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

Mấy mẹ con nhìn bao lúa chất thành từng đống như núi nhỏ, mừng đến nỗi miệng cười không khép lại được.

“Xuyên Tử, Nhị Ngưu?” Nhìn thấy có thêm hai đôi tay tới giúp, Đỗ Tiểu Oánh mừng rỡ: “Nhà mấy đứa chở xong rồi à?”

Nhị Ngưu gãi đầu, cười hiền:

“Chưa đâu ạ. Nhà em mới phân xong, cha em bảo để ra một chỗ trống trước. Tụi em qua giúp chị chở lương thực đã.”

“Chị giỏi thật đấy, năm nay được chia nhiều thế này cơ mà.” Xuyên Tử nhìn đầy ngưỡng mộ, “Anh Quốc Lương nhà em đúng là có phúc, cưới được chị làm vợ, sao mà may mắn thế không biết.”

Đỗ Tiểu Oánh trêu:

“Cái này mà để Phượng Lai nhà cậu nghe được, coi chừng nó giận à nha.”

Xuyên Tử cười hề hề, rồi nhanh nhẹn chất bao lên xe.

“Vừa khéo, một chuyến là hết luôn.”

Đỗ Tiểu Oánh cũng không đứng yên, thoăn thoắt khuân bao lên xe, rồi vỗ tay một cái, đặt Tiểu Tứ với Tiểu Ngũ ngồi lên trên.

Hai bé chẳng sợ chút nào, ngược lại còn khúc khích cười.

Đại Nha, Nhị Nha, Tam Nha thì lon ton giúp đẩy xe, trên gương mặt nhỏ nhắn toàn là nụ cười tươi rói.

Người nhà họ Tống nhìn chiếc xe chất đầy lương thực, mắt đỏ ngầu vì ghen tị.

Bà cụ Tống nghiến răng:

“Con tiện nhân kia, vốn dĩ tất cả những thứ này phải là của nhà mình mới đúng.”

Lưu Lan Hoa tức đến mắt đỏ ngầu, trong lòng cắn răng oán hận. Năm xưa sao lại không phải mình lấy lão Nhị chứ? Nếu không thì giờ được ăn sung mặc sướng chính là mình rồi.

Trong mắt Tống Tử Long lóe lên tia độc ác, vừa thấy có người nhìn sang, hắn vội cúi đầu xuống.

Chia lương xong, công việc ngoài đồng cũng gần như hoàn tất. Chỉ còn lại phần thu hoạch ở ruộng tự canh, đem mấy thứ rau củ trong vườn thái sợi, thái lát phơi khô, để mùa đông có thêm đồ ăn, vừa không lãng phí lương thực.

Từ giờ đến khi trở trời vào đông, việc chính là tranh thủ lên núi nhặt củi, nhặt lâm sản, chuẩn bị sẵn sàng cho mùa đông.

Đợi chồng và các con đi làm, đi học, Đỗ Tiểu Oánh dắt con gái út lên núi.