Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.1/10 từ 12 lượt Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ  lại bị coi như đàn ông,  ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.  Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà  lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn  lại cũng nguội lạnh trái tim. Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi  đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất  đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức. Mãi đến khi  bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới  nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia. Hối hận  không kịp! Chết cũng  không nhắm mắt! Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn. … Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già! Khi một  mình khó địch nổi bốn bàn tay,  người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về! Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng  ta ly hôn! Con gái  tôi mang đi.” Nào ngờ,  người đàn ông cao lớn, hiên ngang  ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 184

Chương 184

Loại người như vậy mà ra chiến trường thì chẳng ai dám giao lưng cho hắn, ai biết được giây tiếp theo hắn có thọc d.a.o sau lưng mình hay không.

Cũng may mà người anh em tốt của anh – Nhị Ngưu – không sao!

“Bố, sao bố lại kịp thời thế? Lúc đó chắc tình huống nguy cấp lắm đúng không?” Nhị Nha tròn mắt hiếu kỳ.

Tống Quốc Lương liếc vợ đang bế cô con gái út, khẽ ho một tiếng:

“Khụ… bác cả của con từ nhỏ đã bụng dạ hẹp hòi. Hai nhà vừa trở mặt, chắc chắn bác ghi hận trong lòng. Bố sợ bác giở trò quỷ nên từ lúc vào núi đã luôn để mắt tới bác.”

Nhị Nha nhìn bố đầy sùng bái:

“Bố lợi hại quá, cái đó gọi là… gọi là gì ấy nhỉ?”

“Có tiên kiến!” Tam Nha thản nhiên tiếp lời.

“Đúng đúng, có tiên kiến!”

Tống Quốc Lương nhướng mày, trong mắt mang ý cười pha lẫn cảm khái, ánh nhìn cứ dán chặt lấy vợ mình.

Đỗ Tiểu Oánh thấy buồn cười, vội vàng đổi đề tài hỏi mấy đứa nhỏ:

“Bài tập làm xong chưa?”

“Xong rồi!”

“Chưa xong.”

“Tam Nha nhà mẹ giỏi quá, vậy con vào trong phòng đọc sách cùng các chị em đi.” Đỗ Tiểu Oánh không tiếc lời khen ngợi.

Tam Nha ngượng ngùng gãi đầu, lại có chút tự hào ưỡn thẳng n.g.ự.c nhỏ, sau đó ôm tờ báo trên bàn, cắm cúi đọc.

Đại Nha, Nhị Nha, Tứ Nha lôi sách vở ra, nằm bò lên bàn để viết bài.

Ngũ Nha thì hai bàn tay mũm mĩm cầm bút chì, nghiêm túc vẽ vẽ viết viết trên tờ báo cũ.

Trong gian chính, Đỗ Tiểu Oánh nhào bột chuẩn bị hấp bánh màn thầu, Tống Quốc Lương thì gọt khoai, nhóm lửa làm trợ thủ.

“Sáng mai nhớ gọi em dậy, em muốn theo anh ra huyện một chuyến. Trong nhà nhiều thịt thế này ăn cũng không hết, em định mang đi đổi lấy ít tiền.”

“Được.” Tống Quốc Lương gật đầu.

“Anh yên tâm, em tự biết phải cẩn thận. Ngày tháng càng lúc càng khấm khá, em tuyệt đối không dại gì mạo hiểm.” Đỗ Tiểu Oánh vừa nói vừa giơ cánh tay nhỏ ra làm động tác thị uy.

“Anh cứ yên tâm, hễ có tình huống là em lập tức chạy! Thịt thà gì cũng không quan trọng bằng cái mạng.”

Tống Quốc Lương thở dài, biết chẳng khuyên nổi vợ, bèn chỉ dặn một câu:

“Nhất định phải cẩn thận!”

“Mẹ ơi thơm quá~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

Ngũ Nha ngửi thấy mùi đồ ăn, chạy lon ton ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào bếp.

Đỗ Tiểu Oánh ôm lấy con gái út, bật cười:

“Bé con đói rồi à?”

“Bụng bụng thèm~”

Con nhóc vừa nói vừa vỗ vào cái bụng tròn vo.

Vợ chồng nhìn con gái cưng, hành động dễ thương đến mức hai người đều sắp “tan chảy”, không nhịn được véo má bánh bao của cô bé.

Dạo này ăn uống đủ đầy, tóc tơ vàng hoe trên đầu con bé đã đen đi nhiều, gương mặt tròn trịa trắng nõn, trên đầu cột hai chùm tóc đỏ chót, đáng yêu không chịu nổi.

“Con gái nhỏ của mẹ xinh quá.”

“He he… mẹ cũng xinh~”

Tống Quốc Lương cố tình nghiêm mặt trêu:

“Thế còn bố?”

Ngũ Nha chớp chớp mắt to, cười hì hì:

“Bố cũng xinh~”

“Ha ha ha…”

Mấy mẹ con đều bị câu nói ngây ngô chọc cười. Tam Nha nhịn không được mà sửa lời:

“Ngũ Nha, con gái mới gọi là xinh, con trai thì phải khen là tuấn tú!”

“Bố tuấn tú lắm!”

“Ha ha ha…”

….

“Bên ngoài lạnh, để anh đi đưa đồ cho.”

Đỗ Tiểu Oánh lắc đầu: “Vẫn là để em đi, em sợ anh ra ngoài dọa người ta.”

Tống Quốc Lương bất đắc dĩ nhún vai: “Vậy anh chờ em ở sau.”

“Ừ.”

Đỗ Tiểu Oánh ôm đồ, men theo bóng tối chạy vội ra ngoài. Vừa tới chuồng bò thì thấy một bóng đen nhảy ra, lao về phía làng. Theo phản xạ, cô lập tức ngồi thụp xuống.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, cô như vừa phát hiện ra một bí mật kinh khủng.

Nhìn bóng dáng gầy gò ấy dần biến mất, cô lặng lẽ đếm mấy nhịp, rồi mới trở lại chuồng bò.