Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.1/10 từ 12 lượt Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ  lại bị coi như đàn ông,  ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.  Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà  lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn  lại cũng nguội lạnh trái tim. Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi  đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất  đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức. Mãi đến khi  bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới  nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia. Hối hận  không kịp! Chết cũng  không nhắm mắt! Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn. … Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già! Khi một  mình khó địch nổi bốn bàn tay,  người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về! Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng  ta ly hôn! Con gái  tôi mang đi.” Nào ngờ,  người đàn ông cao lớn, hiên ngang  ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 178

Chương 178

Tống lão đại vừa xấu hổ vừa tức giận, may mà cả khuôn mặt tím bầm đen thui che được, hắn hận không thể lấy tay bịt miệng mẹ với vợ lại.

“Được rồi, đừng kêu nữa, là con lỡ va vào thôi, chẳng liên quan gì tới ai hết.”

“Làm sao có thể, nhìn một cái là biết bị người ta đánh mà.” Lưu Lan Hoa không chịu buông, cứ giương cổ gào lên.

“Đã nói là tôi đi săn bất cẩn mới bị thế, còn kêu loạn nữa coi chừng tôi đánh cô bây giờ.” Tống lão đại tức đến đỏ mặt, thấp giọng gầm lên.

Lưu Lan Hoa rụt cổ lại, chột dạ, nhưng vẫn bĩu môi đầy ấm ức.

Bà cụ Tống thì tin ngay, còn vỗ đùi vẻ mặt tự hào kiêu ngạo:

“Thấy không, con trai tôi giỏi thế đấy, lần đi săn này chắc chắn nó lập công lớn.”

“Lão đại, chuyến này anh bắt được bao nhiêu gà rừng thỏ rừng? Nhà ta có được ăn tết no nê không?”

Tống lão đại cúi đầu, che mặt, chỉ hận không thể đào hố chui xuống, buông ra hai chữ uể oải rồi vội vàng bỏ chạy.

“Không có!”

“Cái gì?” Cả nhà họ Tống vốn đầy mong đợi lập tức trợn tròn mắt.

“Ha ha ha ha….”

“Cười cái gì mà cười!” Bà cụ Tống trợn mắt trừng bọn họ, rồi vội vàng chữa cháy:

“Con trai tôi chắc chắn lo bắt mấy con to, nên mới không rảnh đi săn gà rừng thỏ rừng thôi.”

Thím Hà bĩu môi:

“Đúng là không biết xấu hổ, không có bản lĩnh thì thôi, còn ở đây c.h.é.m gió.”

Bà cụ Tống tức muốn nhảy dựng, nhưng lại sợ vào ngày chia thịt mà chọc đại đội trưởng mất vui thì nhà mình bị chia ít, nên chỉ dám nghiến răng làu bàu:

“Nguyền rủa cháu mày sinh ra không có lỗ đít…”

…..

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

Các nhà bưng thau lớn, hớn hở xếp hàng theo thứ tự bốc thăm, ai nấy mặt mày đều vui hơn cả ngày chia lương.

“Phì~ con tiện nhân này~” Lưu Lan Hoa nhìn người đứng trước mình thì thầm khinh bỉ một tiếng.

Đỗ Tiểu Oánh bất chợt quay phắt lại, ánh mắt lạnh băng khóa chặt lấy Lưu Lan Hoa đang ôm cái thau.

“Mày… mày muốn làm gì? Mày mà dám đánh tao, tao sẽ nói với đại đội trưởng.” Lưu Lan Hoa lắp bắp, trên người những chỗ từng bị mụ đàn bà độc ác này đánh còn âm ỉ đau.

Đỗ Tiểu Oánh quét mắt nhìn từ trên xuống dưới mấy lần, rồi bật cười khó hiểu: “Chậc chậc chậc…”

“Mày chậc cái gì?” Lưu Lan Hoa bị chọc cho hoang mang, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.

“Tao chậc là… thôi bỏ đi, kẻo lại bị nói là tao phá hoại tình cảm vợ chồng nhà mày.” Đỗ Tiểu Oánh lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối thương hại.

Lưu Lan Hoa mờ mịt: “Có gì thì nói, có rắm thì thả.”

“Là chính mày bắt tao phải nói đó nhé.” Khóe môi Đỗ Tiểu Oánh nhếch lên một nụ cười khó nhận ra, thong thả mở miệng:

“Mày nói xem, mày vừa béo vừa đen, lại không biết lấy lòng, thế mà lão đại nhà mày mỗi ngày vẫn còn—”

“Mày còn nói bậy nữa, tao xé miệng mày bây giờ!” Lưu Lan Hoa tức đến nỗi n.g.ự.c phập phồng, cả khuôn mặt đen sì đỏ gay, rõ ràng bị chọc giận không nhẹ.

Đỗ Tiểu Oánh bật cười, ghé sát hạ giọng:

“Bình thường mày đụng vào hắn, có phải hắn rất mất kiên nhẫn không, rồi sau đó…”

…..

Trong đầu Lưu Lan Hoa cứ vang vọng những lời của Đỗ Tiểu Oánh. Đợi đến khi mấy đứa con ngủ say, bà ta thò đôi tay ngắn mập, đen nhẻm, mò mẫm chui vào chăn của Tống lão đại.

“Cút cút cút, lạnh c.h.ế.t đi được, ai còn rảnh mà làm mấy cái đó.” Tống lão đại bực bội, co chân đạp một cái, đá Lưu Lan Hoa ra khỏi chăn.

Nghe tiếng thở nặng nề của chồng, nước mắt Lưu Lan Hoa lặng lẽ lăn xuống đuôi mắt. Cả đêm bà ta cứ lăn qua lăn lại, mãi tới gần sáng mới chợp mắt được.

Vừa chợp mắt thì lại nghe tiếng sột soạt mặc quần áo bên cạnh, tim liền lạnh đi nửa.

Nghe thấy tiếng mở cửa, đóng cửa, bà ta vội mặc quần áo đuổi theo, chỉ thấy chồng mình vừa bước ra khỏi cổng viện…