Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.1/10 từ 12 lượt Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ  lại bị coi như đàn ông,  ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.  Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà  lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn  lại cũng nguội lạnh trái tim. Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi  đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất  đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức. Mãi đến khi  bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới  nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia. Hối hận  không kịp! Chết cũng  không nhắm mắt! Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn. … Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già! Khi một  mình khó địch nổi bốn bàn tay,  người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về! Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng  ta ly hôn! Con gái  tôi mang đi.” Nào ngờ,  người đàn ông cao lớn, hiên ngang  ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 23

Chương 23

Căn phòng tồi tàn c.h.ế.t lặng, một gương mặt lại một gương mặt vàng vọt khô héo, đôi mắt trống rỗng vô hồn, ảm đạm chẳng có lấy một tia sáng.

……

Trời chạng vạng, bốn phía yên tĩnh lặng lẽ, gió nhẹ khẽ lay.

Một bóng đen bước đi vội vã trên con đường đất gồ ghề, sau lưng cõng theo một cái sọt lớn.

Đỗ Tiểu Oánh không chút khó nhọc đã cõng cả gánh lâm sản, kịp vào đến huyện thành khi trời vừa tờ mờ sáng.

Lúc này, trên đường thỉnh thoảng mới có vài bóng người, từng cánh cổng sân đóng chặt dần có động tĩnh.

Đỗ Tiểu Oánh lần theo ký ức đời trước, đi tới một ngõ nhỏ.

Đời trước sau khi mở cửa, để phụ giúp gia đình, hễ có thời gian cô liền kéo xe bò, đi từng nhà rao bán rau, trứng gà với gà mái nhà mình nuôi.

“Phù~”

Đỗ Tiểu Oánh hít sâu một hơi, tự cổ vũ mình. Lúc này vẫn chưa mở cửa, buôn bán riêng tư chính là tội “đầu cơ tích trữ”, bị bắt sẽ là trọng tội.

Vì thế, cô không được phép sai sót chút nào.

Một người phụ nữ xách bô ra ngoài chú ý thấy bóng người ở đầu ngõ, nhưng không nghĩ ngợi gì, cứ thế đi thẳng ra nhà xí công cộng. Đến khi quay lại, thấy người kia vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, bà bèn đi tới.

“Em gái, sao thế? Chị thấy em đứng đây từ nãy giờ, lạc đường à?”

Đỗ Tiểu Oánh quấn kín khăn, chỉ để lộ đôi mắt đen sáng. Vừa liếc qua đã nhận ra đây là khách quen thuở thiếu thời — chị Vương. Nàng lập tức thân mật nắm cánh tay Vương Xuân Tú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

“Chị, là em đây, con bé nhà quê, đặc biệt qua thăm chị với anh rể. Lâu quá không qua, giờ tìm chẳng ra đường nữa.”

Vương Xuân Tú sững người, rồi lập tức niềm nở kéo nàng vào nhà: “Cái đứa này, lại quên đường rồi….”

Đỗ Tiểu Oánh nhân lúc Vương Xuân Tú vừa khép cổng liền hạ giọng nói: “Chị, em có chút lâm sản hái được, chị xem thử?”

“Em gan to thật đấy!”

Vương Xuân Tú căng mặt, cảnh giác đưa mắt nhìn quanh. Nghĩ tới con dâu vừa sinh, ăn uống chẳng đủ, giờ sữa chẳng có bao nhiêu, cháu bé ngày nào cũng khóc ngằn ngặt vì đói, mắt bà bất giác dừng lại nơi cái sọt được che kín.

Đỗ Tiểu Oánh đặt sọt xuống, hé ra những bó nhỏ lâm sản:

“Chị à, đều là hôm qua mới hái trên núi về, còn tươi nguyên. Chị nhìn xem, kỷ tử đỏ au, mộc nhĩ, nấm, rau đắng đều mới hái cả. Một bó một xu, chị là khách đầu tiên, mua mười bó em biếu thêm một bó, chị thích thì cứ chọn.”

“Được, em gái sảng khoái quá, chị không mặc cả, cả sọt này chị lấy hết.”

Đỗ Tiểu Oánh khựng lại, không ngờ chị ấy mua hết sạch, rồi cũng gật đầu ngay:

“Được, trong này tổng cộng ba mươi hai bó, em biếu thêm hai bó, cả thảy ba hào. Nhưng… chị nhiều thế ăn có hết không?”

“Không sao, thứ này ở thành phố đều là của hiếm. Nhà chị lại đông bà con, chia ra mỗi người một chút cũng chẳng nhiều, dư thì phơi khô cất để ăn dần.”

Vương Xuân Tú nhanh nhẹn vào nhà lấy tiền, rồi hơi ái ngại hỏi thêm:

“Em gái, em có thể kiếm được gà mái với trứng gà không? Con dâu chị vừa sinh, sữa ít lắm, cháu thì ngày nào cũng khóc. Trong thành cái gì cũng cần tem phiếu, mà toàn tranh không được.”

“Trứng gà thì được, gà mái không chắc có. Không thì cá chép được không? Canh cá chép cũng lợi sữa.”

“Tốt quá, tốt quá. Vậy phiền em gái ráng sớm cho chị.”