Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.1/10 từ 12 lượt Kiếp trước, cả đời Đỗ Tiểu Oánh vì nhà chồng mà vất vả, một người phụ nữ  lại bị coi như đàn ông,  ra công trường khiêng gạch, buộc thép, liều mạng nuôi lớn bốn đứa cháu trai.  Nhưng đổi lại, bốn cô con gái của bà  lần lượt yểu mệnh, ngay cả đứa con gái duy nhất còn  lại cũng nguội lạnh trái tim. Tưởng rằng đến tuổi hưởng phúc, nhưng khi  đã gần sáu mươi, bệnh tật bủa vây, cô mất  đi giá trị lợi dụng, những đứa cháu trai từng hứa sẽ phụng dưỡng liền trở mặt ngay lập tức. Mãi đến khi  bị nhốt trong chuồng dê chờ chết, cô mới  nhìn rõ bộ mặt thật của lũ lang sói vong ân bội nghĩa kia. Hối hận  không kịp! Chết cũng  không nhắm mắt! Mang theo oán hận và bất cam, Đỗ Tiểu Oánh sống lại! Trở về đúng ngày bi kịch ập xuống với con gái lớn. … Cô liều mình thay đổi, ngăn cản bi kịch bi thương của con, tung nắm đấm giáng thẳng vào lũ ma cà rồng hút máu kia. Đầu tiên là đánh gãy chân thằng cháu cả và lão goá già! Khi một  mình khó địch nổi bốn bàn tay,  người chồng kiếp trước sớm qua đời – lúc ấy đang ở ngoài quân ngũ – bỗng trở về! Sắc mặt Đỗ Tiểu Oánh lạnh lẽo: “Anh mà còn thiên vị cha mẹ anh, thì chúng  ta ly hôn! Con gái  tôi mang đi.” Nào ngờ,  người đàn ông cao lớn, hiên ngang  ấy đỏ hoe mắt, siết chặt eo cô: “Vợ ơi, chúng ta không ly hôn! Nhà này, em nói là quyết!” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 15

Chương 15

Cô bán hàng vừa kinh ngạc vừa bĩu môi, động tác thì nhanh nhẹn thành thạo, cân xong liền gói lại.

“Đồng chí, thêm một hộp kem tuyết hoa với dầu ngao nữa.”

(dầu ngao: một loại kem dưỡng da giá rẻ, phổ biến ở miền Bắc Trung Quốc vào thế kỷ 20, được đựng trong vỏ ngao.)

Cô bán hàng nhìn người đàn ông cao lớn tuấn tú vừa bước tới, sững ra một thoáng.

Tống Quốc Lương cau mày, giọng trầm thấp có chút mất kiên nhẫn:

“Đồng chí, thêm một hộp kem tuyết hoa với dầu ngao nữa.”

“A? Ồ ồ…”

Đỗ Tiểu Oánh lạ lẫm liếc sang gương mặt nghiêng cương nghị kia:

“Sao anh lại muốn mua kem tuyết hoa với dầu ngao thế?”

“Vợ à, anh nghe nói mấy chị em phụ nữ thích dùng cái này để bôi da. Dầu ngao thì em với con gái giữ lại mà bôi tay.”

Đỗ Tiểu Oánh sững lại, vô cùng ngạc nhiên — không ngờ người này còn hiểu mấy chuyện ấy.

“Mấy người xem chồng người ta kìa, biết thương vợ, chủ động mua cả kem tuyết hoa dầu ngao.”

“Người so với người, tức c.h.ế.t thôi. Nhà tôi ấy à, tôi bôi chút dầu ngao còn bị chê là phung phí…”

Rời khỏi cửa hàng cung tiêu, Đỗ Tiểu Oánh cười tít mắt nhìn các con gái:

“Mỗi đứa ăn một viên kẹo trước, còn lại để dành ăn dần.”

Nhị Nha không nhịn nổi, l.i.ế.m một cái thật nhỏ, đôi mắt to đen lay láy liền sáng rực lên:

“Ngọt quá!”

Thấy mấy đứa nhỏ không nỡ ăn, chỉ m*t từng chút, mũi Đỗ Tiểu Oánh cay xè:

“Ăn hết đi, sau này mỗi đứa ngày nào cũng có hai viên kẹo.”

Ngũ Nha cẩn thận bỏ viên kẹo vào miệng:

“Mẹ ơi, kẹo ngon quá!”

“Tất nhiên rồi, kẹo sao lại không ngon được.” Tứ Nha vừa nói vừa cũng bỏ viên kẹo vào miệng.

“Ê ê, mấy người có thấy không, bà kia ăn mặc thì quê mùa thế, vậy mà rút ra cả một xấp phiếu tiền!”

“Tôi còn thấy bên cạnh có ông mặc quân phục, chắc chắn là cán bộ quân đội, bằng không sao mà lấy ra được chừng ấy phiếu?”

“Các người chưa thấy mấy đứa nhỏ đi theo đâu. Quần áo vá chằng vá đụp còn đành, mà đứa nào cũng vàng vọt gầy guộc. Tôi đoán bà kia chẳng phải mẹ ruột gì, tám chín phần là mẹ kế mới, chậc chậc chậc… nhìn coi hành hạ bọn trẻ ra cái dạng gì rồi!”

Hoàn toàn không hay mình đã bị xem thành “dì ghẻ ác độc”, Đỗ Tiểu Oánh đưa cho mỗi con gái một viên kẹo, rồi hơi dừng lại, cũng đưa cho người đàn ông cao lớn bên cạnh một viên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn –

Tống Quốc Lương thoáng khựng lại: “Anh không ăn đâu.”

“Ăn đi, hôm nay cả nhà mình cùng ăn.”

Đỗ Tiểu Oánh mỉm cười, cũng bóc một viên bỏ vào miệng, vị ngọt lan ra, khóe môi cô cũng cong lên.

Tam Nha len lén véo mạnh bắp đùi mình, đau nhói đến ch** n**c mắt. Nghĩ tới việc đây không phải mơ, lòng bé dâng lên niềm vui hân hoan, nhoẻn miệng cười, chậm rãi thưởng thức vị ngọt trong kẹo.

“Chị cả, chị hai, em không nằm mơ chứ? Sau này ngày nào tụi mình cũng có kẹo ăn thật hả?”

“Ừm!”

“Mẹ tốt quá!”

Ba chị em đồng loạt nhìn vào chiếc gùi trên lưng Đỗ Tiểu Oánh. Trong đó để đầy những món ngon mà trước kia chúng chưa bao giờ thấy, ở nhà cũ toàn để dành cho con trai ăn cả.

Đỗ Tiểu Oánh xót xa nắm c.h.ặ.t t.a.y mấy đứa con gái:

“Mẹ hứa, từ nay ngày tháng nhà mình sẽ càng lúc càng tốt hơn!”

“Ừ, mẹ các con nói đúng. Sau này nhà mình chỉ càng lúc càng tốt hơn.”

“Vâng! Chúng con tin bố mẹ.”

Tứ Nha Ngũ Nha nhìn mẹ và mấy chị tay nắm tay, ngồi không yên nữa, hai bé lắc lắc chân:

“Bố ơi, con muốn xuống tự đi.”

“Con cũng muốn xuống đi.”

“Được.”

Tống Quốc Lương cười, cẩn thận đặt hai con gái xuống đất, lại đưa tay đỡ lấy gùi trên lưng vợ: “Để anh.”

Đỗ Tiểu Oánh không tranh, để mặc chồng đón lấy.

Trạm thu mua phế liệu trong huyện

Từ xa xa, một hàng đầu trẻ con cao thấp lúp xúp chậm rãi tiến lại.

“Ông ơi, tôi—”

Chưa nói dứt câu, ông lão gác cổng tóc bạc phơ đã uể oải phẩy tay:

“Vào trong tự mà xem, xong ra một lượt tính giá.”

Cả nhà bảy người bước vào, bên trong chất thành đống đủ loại vật dụng.

Đỗ Tiểu Oánh đi thẳng tới chỗ đồ gỗ:

“Các con cũng đi tìm, cái gì cần cho nhà thì nhặt lấy, cẩn thận đừng để bị cứa tay.”

“Biết rồi mẹ!”