Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.3/10 từ 3 lượt Editor bản anh : Atlas Studios editor bản việt : Little Jasmine Tần Tiểu Quả, đầu bếp trứ danh của năm 3024, trong một lần ngoài ý muốn đã xuyên về tận năm 42 trước Công nguyên. Vừa mở mắt, cô bàng hoàng phát hiện trước mặt mình là một cậu bé gầy yếu đang gọi mình bằng hai chữ “mẹ ơi”. Từ một nữ đầu bếp hiện đại, cô bất đắc dĩ trở thành người mẹ đơn thân giữa thời đại đói kém, khổ cực. May thay, chiếc nhẫn không gian bí ẩn đã đồng hành cùng cô, mang đến lương thực và vật dụng để mẹ con cô có thể chống chọi với cảnh khốn cùng. Nhiều năm sau, khi cuộc sống dần ổn định, một người đàn ông xa lạ lại bất ngờ xuất hiện, tự nhận mình là chồng cô, là cha của đứa trẻ. Một khởi đầu mới, hay một biến cố khác đang chờ đợi phía trước Xem thêm » Các chương mới nhất Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 56: Làm xà phòng Chương 55: Là nàng sao? Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 53: Dẫn con vào trấn

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 27

Chương 27: Xương hầm

Tráng Tráng còn nhỏ, làm việc ngoài ruộng với Tiểu Quả cả buổi chiều nên mệt đến mức nhắm nghiền mắt lại. Tiểu Quả vừa nói chuyện với con vừa ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng trên trời. Lúc này mặt trăng đã lên, mặt trời cũng lặn hẳn.

Trăng ở thời cổ đại thật lớn và sáng. Tiểu Quả – người đến từ thời hiện đại – chưa từng thấy vầng trăng nào đẹp đến thế. Ở thời đại của nàng, ánh trăng đã bị những tòa cao ốc che khuất, mà sau tận thế thì lại chẳng còn nhìn thấy trăng nữa. Bầu trời lúc nào cũng xám xịt nặng nề, không thể phân biệt được ngày hay đêm.

Nghĩ đến tận thế, ánh mắt Tiểu Quả thoáng trầm xuống. Được rời khỏi nơi đó thật tốt. Ít ra việc đến đây cũng chứng minh rằng nàng vẫn còn sống, vẫn có thể làm được nhiều điều. Nàng phải sống thật tốt ở nơi này. Đúng lúc ấy, nàng chợt thấy vai mình nặng trĩu. Quay sang thì thấy cái đầu nhỏ của Tráng Tráng đang tựa lên vai nàng, cái miệng nhỏ còn khẽ phát ra tiếng chép chép, đôi mắt thì nhắm nghiền. Nhìn về phía cánh cổng nhà mình ở đằng xa, Tiểu Quả bật cười. Nàng vẫn còn có Tráng Tráng để mà sống tiếp.

Về đến nhà, Tiểu Quả đặt Tráng Tráng xuống, đắp chăn cho con rồi thắp nến. Nàng cầm thêm một cây nến nữa đi vào bếp để chuẩn bị bữa tối. Cả ngày làm việc mệt mỏi, bụng nàng đã réo lên từng hồi. Tiểu Quả muốn ăn món gì đó cứng một chút.

Nàng vào không gian tìm trong tủ lạnh, cuối cùng lục được một túi xương heo to. Tiểu Quả mừng rỡ mang ra để nấu món xương hầm. Ngoài ra còn nấu thêm cơm trắng và một nồi canh cải thảo sánh mịn.

Đầu tiên, nàng chần sơ xương, giữ lại hai khúc để nấu canh cải. Phần còn lại thì đem thắng đường đến khi chuyển màu caramen rồi cho xương vào xào. Đợi xương ngấm màu, nàng cho thêm gói gia vị đã chuẩn bị sẵn, cuối cùng chan một muỗng nước tương đặc vào nồi. Đậy nắp, để lửa riu riu cho xương mềm dần. Hai khúc xương để riêng ban nãy thì được cho vào nồi đất, đổ nước sôi vào rồi đặt lên bếp nấu.

Mùi hầm thơm nức tỏa ra khắp gian bếp. Nhờ có gia vị nên hương thơm càng đậm đà. Tráng Tráng dù đang ngủ say cũng bị đánh thức bởi mùi thơm quyến rũ ấy. Tiểu Quả không lo hàng xóm ngửi thấy, vì nhà nàng ở cách xa thôn. Gần nhất cũng chỉ có nhà Dương thị, mà cũng cách một khoảng không nhỏ.

Tráng Tráng lảo đảo bước đến cửa bếp, dụi mắt gọi mẹ. Tiểu Quả bế con lại gần bếp, cậu bé liền thoải mái rúc vào lòng nàng.

“Chẳng mấy nữa là được ăn rồi. Tráng Tráng, mau tỉnh dậy đi.” Tiểu Quả khẽ xoa mặt con, dịu dàng nói.

Tráng Tráng gật đầu, vừa dụi mắt vừa ngái ngủ hỏi:

“Mẹ ơi, mình ăn gì vậy?”

“Ăn xương hầm với cơm.”

Nghe xong, Tráng Tráng lập tức tỉnh táo hẳn: ‘Xương hầm với cơm!’

Hai mẹ con ngồi bên bếp trò chuyện đến khi đồ ăn chín. Lúc bưng cơm ra, Tráng Tráng đã tỉnh hẳn, ôm bát cơm lon ton vào nhà, Tiểu Quả đi sau bưng nồi xương hầm, dặn con đi cẩn thận.

Nàng gắp một khúc xương to đặt vào bát cho Tráng Tráng. Cậu bé hào hứng thổi phù phù cho bớt nóng, rồi cắn thử một miếng. Thịt mềm tươm nước, quyện với phần sốt đậm đà. Chỉ cắn một cái, vị ngon đã tràn ngập khoang miệng. Tráng Tráng ăn say sưa, vừa nhồm nhoàm vừa lẩm bẩm:

“Mẹ nấu ngon quá!”

Tiểu Quả vừa buồn cười vừa ấm lòng. Trái tim nàng ngập tràn niềm vui. Nàng múc thêm một bát canh cải để bên cạnh con:

“Ngon thì ăn thêm nhé.”

Hai mẹ con ăn sạch bách nồi xương hầm, sau đó mỗi người húp thêm một bát canh cải nóng. Vừa húp xong ngụm cuối cùng, cả hai đều thở dài khoan khoái.

Canh nóng khiến cơ thể ấm bừng. Nhờ vậy mà tinh thần cũng sảng khoái hơn. Ăn xong, hai mẹ con cùng rửa bát, rồi cho bò con ăn. Xong việc lại còn nô đùa với chúng thêm một lúc. Đến khi Tráng Tráng ngáp dài liên tục, Tiểu Quả mới dắt con vào nhà.

Ban đầu Tráng Tráng còn nằng nặc đòi mẹ kể chuyện trước khi ngủ, nhưng chưa nghe hết nửa câu đã thiếp đi. Tiểu Quả khẽ kéo chăn, nằm xuống cạnh con. Chẳng bao lâu sau, nàng cũng chìm vào giấc ngủ.