Giới thiệu truyện

Đánh giá: 7.8/10 từ 18 lượt Trên chuyến tàu về quê nghỉ phép, Lục Tiến Dương bất ngờ gặp một cô gái bị người ta hạ dược mưu toan lừa bán. Nữ nhân kia dung mạo tuyệt diễm, ánh mắt ngấn lệ, mềm mại như nước, ôm chặt lấy eo anh, giọng run rẩy gọi một câu: “Lão công, cứu em…” Sau khi giải cứu cô khỏi đám buôn người, anh tưởng chỉ là gặp thoáng qua, ai ngờ đêm nào cũng mộng thấy nàng. Nữ nhân kiều diễm kia giống như một bóng ma trong tâm trí, khiến đội trưởng đại đội phi hành vốn luôn lạnh nhạt như anh, mỗi ngày đều âm thầm giặt chăn gối, y như bị trúng tà. Cho đến một ngày, anh mới phát hiện… Nữ nhân đó, cư nhiên lại là người mà anh luôn cố tránh mặt suốt bốn năm qua — dưỡng muội Ôn Ninh, người mà anh vẫn cho là hư vinh, toan tính trèo cao, lợi dụng thân phận Lục gia để gả vào nhà quyền quý. Mà lúc này, cô gái đó đang đứng trong buổi xem mắt, gương mặt nghiêm túc, định nhờ người đàn ông khác gắn bó cả đời. Lục Tiến Dương hoàn toàn phát điên!!! — Ôn Ninh xuyên thư, trở thành nữ phụ bị ghét bỏ trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Thân phận: dưỡng nữ Lục gia, từ nhỏ sống nương nhờ người khác, bị nam chính hiểu lầm là giả tạo, thích trèo cao, muốn gả vào quyền thế. Trước khi cô kịp gọi cửa, Lục Tiến Dương đã dọn khỏi nhà chính, dọn thẳng vào ký túc xá của phi hành đại đội, tránh mặt cô như tránh tà. Ôn Ninh hiểu rõ bản thân không được chào đón, cũng chẳng có ý làm phiền, càng không muốn dây dưa với vị dưỡng ca lạnh lùng ấy. Cho đến khi cô bắt đầu đi xem mắt, định chọn một người đàn ông bình thường cùng sống quãng đời còn lại. Trên đường từ chối đối tượng xem mắt, Lục Tiến Dương – người xưa nay luôn xa cách – đột nhiên chắn trước mặt cô, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn run nhẹ: “Ninh Ninh… Em nhìn anh một chút, được không?” * Không beta nên sẽ gặp lỗi trong xưng hô Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 767

Chương 767

Trong trang viên nhà họ Tần, những chùm đèn pha lê rọi xuống ánh sáng dịu nhẹ. Trên chiếc bàn dài bày đầy các món ăn tinh xảo. Bạch tuyết ngồi đối diện Tần Vọng, ánh mắt lúc ẩn lúc hiện cứ dõi theo anh. Cô ta đã thay đổi lối trang điểm lạnh lùng, lộng lẫy lần trước. Hôm nay, cô ta cố ý mặc một chiếc váy liền màu trắng cắt may tao nhã, mái tóc dài ngang vai được cài một chiếc nơ con bướm màu đỏ, trông có vẻ ngoan ngoãn và đáng yêu.

Cô ta bưng ly rượu lên, khẽ nhấp một ngụm rồi mỉm cười nhìn Tần Vọng: “Tần tiên sinh, chúc mừng anh nhé. Nghe nói anh đã thu mua khối năng lượng của đối thủ với giá thấp hơn thị trường đến 30%. Điều này thật khiến người ta phải kinh ngạc và thán phục. Gần đây, trong giới kinh doanh, đâu đâu cũng thấy tin tức về anh.”

“Chỉ là may mắn thôi,” Tần Vọng khẽ nhếch khóe môi, vẻ mặt không chút gợn sóng.

Nụ cười của Bạch Tuyết thoáng cứng lại. Cô ta lại tiếp tục: “Tần tiên sinh có sở thích giải trí nào không? Hội bạn của tôi vừa đầu tư một câu lạc bộ golf mới mở, không xa nơi này lắm. Nếu anh có hứng thú, hay là chúng ta cùng đi thử xem?”

Tần Vọng tùy ý gõ nhẹ ngón tay lên mép bàn, ngước mắt nhìn Bạch Tuyết. Ánh mắt anh mang theo chút xa cách: “Cảm ơn ý tốt của cô Bạch, nhưng lịch trình sắp tới của tôi đã kín, không có thời gian rảnh để đi giải trí.”

“Không sao, khi nào có thời gian lại hẹn.” Bạch Tuyết nhếch môi, sau đó bưng ly rượu lên, che giấu sự ngượng ngùng trên mặt.

Liên tiếp bị từ chối khéo hai lần, trong lòng cô ta vô cùng không cam tâm. Trước giờ toàn là những người đàn ông khác vội vã mời mọc cô ta. Đây là lần đầu tiên cô ta chủ động tiếp cận một người đàn ông như vậy, nhưng Tần Vọng này, thật đúng là kiêu ngạo!

Ngồi ở vị trí chủ tọa, Tần lão gia lặng lẽ đặt đũa xuống, hắng giọng nói: “Chúng ta xem như chỗ quen biết, các cháu giờ cũng đã trưởng thành, sau này có thể thường xuyên gần gũi với nhau hơn.”

“Phải đó ạ,” Bạch Thắng Thiên cười phụ họa. Có ý muốn tác hợp Bạch Tuyết với Tần Vọng, nên ông ta lại lái câu chuyện sang cô ta: “Tiểu Tuyết hiện tại đang giúp tôi quản lý công ty. Thị trường N quốc chính là do con bé khai thác. Tuy nhiên kinh nghiệm còn thiếu, sau này có cơ hội mong được học hỏi thêm từ Tần gia chủ.”

Tần lão gia ho khan hai tiếng, tiếp lời: “Tiểu Tuyết đúng là tài năng không thua kém đàn ông. À phải rồi, Tiểu Linh năm nay cũng 21 tuổi rồi nhỉ?”

Nghe thấy lão gia hỏi, Bạch Linh có chút rụt rè gật đầu.

Tần lão gia cười hỏi: “Đã có bạn trai chưa?”

Bạch Linh e thẹn lắc đầu: “Cháu chưa có ạ, Tần gia gia.”

“Tần Vọng nhà chúng ta cũng chưa có đối tượng,” Tần lão gia mỉm cười rạng rỡ hơn, rồi nhìn về phía Bạch Thắng Thiên: “Nếu hai đứa trẻ đều còn độc thân, có thể thử tiếp xúc xem sao. Dù hai nhà chúng ta lấy hôn nhân vì tiền đề, nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của người trẻ tuổi.”

Ý của lão gia đã quá rõ ràng. Thứ nhất, ông ấy ưng thuận cuộc hôn nhân của Bạch Linh và Tần Vọng hơn. Thứ hai, nếu một trong hai bên không muốn, hôn sự sẽ bị hủy bỏ.

Hiểu được ý của lão gia, nhà họ Bạch mỗi người một vẻ mặt khác nhau.

Bạch Thắng Thiên và Ngọc Ngưng thì ngỡ ngàng, không ngờ lão gia lại ưng Bạch Linh.

Bạch Tuyết vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng bàn tay đặt trên bàn đã siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Bạch Linh vui mừng ra mặt, trong mắt vừa bất ngờ vừa mừng rỡ.

Thực ra Bạch Thắng Thiên vẫn muốn Bạch Tuyết kết hôn với Tần Vọng hơn. Bạch Linh quá ngây thơ và đơn thuần, nếu vào nhà họ Tần thì cùng lắm chỉ là một bình phong trang trí, không bằng Bạch Tuyết có đầu óc, biết tính toán, có thể mang lại nhiều lợi ích hơn cho nhà họ Bạch. Bạch Thắng Thiên lấy lại bình tĩnh, lên tiếng: “Tần lão, Tiểu Linh vẫn còn đang đi học. Tuổi tác thì Tiểu Tuyết thích hợp hơn, hơn nữa Tiểu Tuyết và Tần gia chủ chắc hẳn sẽ có nhiều chủ đề chung hơn.”

Tần lão gia còn chưa kịp nói gì, Tần Vọng bỗng nhiên đặt d.a.o dĩa xuống, quay sang nhìn Bạch Linh, giọng điệu thản nhiên nhưng không hề lạnh lùng như khi nói chuyện với Bạch Tuyết: “Bạch tiểu thư học ở trường nào?”

Bị hỏi bất ngờ, Bạch Linh có chút căng thẳng, má cô ửng hồng, lắp bắp trả lời: “Em… em học ở Đại học New York.”

“Chuyên ngành gì?”

“Tài chính…”

Khóe môi Tần Vọng nhếch lên một chút: “Anh cũng tốt nghiệp chuyên ngành tài chính.”

“Thật là trùng hợp quá! Không ngờ Tần tiên sinh lại học cùng chuyên ngành với em.” Bạch Linh vui mừng nói.

Tần lão gia cười gật đầu: “Vậy thì tốt quá. Sau này con có vấn đề gì trong học tập cứ hỏi Tần Vọng.”

Tần Vọng coi như ngầm đồng ý.

Trong lòng Bạch Linh bỗng nhiên có chút d.a.o động. Nếu cô có thể gả vào nhà họ Tần, lợi ích của cô và nhà họ Bạch sẽ gắn liền với nhau. Ngay cả khi nhà họ Bạch biết cô không phải con ruột của Ngọc Ngưng, họ cũng sẽ không vạch trần cô mà ngược lại sẽ cố gắng che đậy vì lợi ích chung. Như vậy, cô sẽ không còn phải ngày ngày lo lắng thân phận bị bại lộ nữa.

Suy nghĩ nhanh như chớp, Bạch Linh đã hiểu ra mấu chốt.

Cô không còn lo lắng hay căng thẳng nữa, bưng ly thủy tinh trên bàn lên nhấp một ngụm lấy dũng khí rồi lên tiếng: “Tần tiên sinh, em nghe nói tập đoàn Tần thị có chương trình thực tập sinh cho người Hoa. Em đã nộp đơn đăng ký rồi, không biết khi nào sẽ có thông báo phỏng vấn ạ?”

Tần Vọng đương nhiên không thể nào biết được những chuyện cụ thể như vậy: “Cô Bạch đăng ký vị trí nào?”

Mặt Bạch Linh đỏ bừng: “Trợ lý tổng tài.”