Giới thiệu truyện

Đánh giá: 7.8/10 từ 18 lượt Trên chuyến tàu về quê nghỉ phép, Lục Tiến Dương bất ngờ gặp một cô gái bị người ta hạ dược mưu toan lừa bán. Nữ nhân kia dung mạo tuyệt diễm, ánh mắt ngấn lệ, mềm mại như nước, ôm chặt lấy eo anh, giọng run rẩy gọi một câu: “Lão công, cứu em…” Sau khi giải cứu cô khỏi đám buôn người, anh tưởng chỉ là gặp thoáng qua, ai ngờ đêm nào cũng mộng thấy nàng. Nữ nhân kiều diễm kia giống như một bóng ma trong tâm trí, khiến đội trưởng đại đội phi hành vốn luôn lạnh nhạt như anh, mỗi ngày đều âm thầm giặt chăn gối, y như bị trúng tà. Cho đến một ngày, anh mới phát hiện… Nữ nhân đó, cư nhiên lại là người mà anh luôn cố tránh mặt suốt bốn năm qua — dưỡng muội Ôn Ninh, người mà anh vẫn cho là hư vinh, toan tính trèo cao, lợi dụng thân phận Lục gia để gả vào nhà quyền quý. Mà lúc này, cô gái đó đang đứng trong buổi xem mắt, gương mặt nghiêm túc, định nhờ người đàn ông khác gắn bó cả đời. Lục Tiến Dương hoàn toàn phát điên!!! — Ôn Ninh xuyên thư, trở thành nữ phụ bị ghét bỏ trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Thân phận: dưỡng nữ Lục gia, từ nhỏ sống nương nhờ người khác, bị nam chính hiểu lầm là giả tạo, thích trèo cao, muốn gả vào quyền thế. Trước khi cô kịp gọi cửa, Lục Tiến Dương đã dọn khỏi nhà chính, dọn thẳng vào ký túc xá của phi hành đại đội, tránh mặt cô như tránh tà. Ôn Ninh hiểu rõ bản thân không được chào đón, cũng chẳng có ý làm phiền, càng không muốn dây dưa với vị dưỡng ca lạnh lùng ấy. Cho đến khi cô bắt đầu đi xem mắt, định chọn một người đàn ông bình thường cùng sống quãng đời còn lại. Trên đường từ chối đối tượng xem mắt, Lục Tiến Dương – người xưa nay luôn xa cách – đột nhiên chắn trước mặt cô, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn run nhẹ: “Ninh Ninh… Em nhìn anh một chút, được không?” * Không beta nên sẽ gặp lỗi trong xưng hô Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 113

Chương 113

Chiếc xe nhanh chóng dừng lại ở một con ngõ nhỏ.

“Đến rồi.” Lục Tiến Dương đưa tay cởi dây an toàn, ra hiệu cho Ôn Ninh xuống xe.

Ôn Ninh đi theo anh, nhìn quanh. Cô thấy cách đó không xa có một tấm biển chỉ đường, ghi “Ngõ Đèn Khẩu”. Nhìn vào bên trong, toàn là những ngôi nhà cấp bốn, những khu tập thể cũ kỹ. Cô chẳng thể nhìn ra điều gì đặc biệt.

Tiếp tục đi theo Lục Tiến Dương vào trong ngõ. Rẽ trái, rẽ phải, cuối cùng đi đến một căn nhà. Ôn Ninh ngước mắt lên thì thấy đây là một trạm thu mua phế liệu. Cô thầm nghĩ, anh đưa cô đến đây làm gì?

Ôn Ninh không biết, trạm thu mua phế liệu thời này là một nơi rất quý giá. Những món đồ ở cửa hàng phải cần tiền, cần phiếu mới mua được, nhưng ở đây có thể tìm thấy.

Người thu mua phế liệu là một ông lão mặc áo xanh. Trông ông ta có vẻ hiền lành, nho nhã. Lục Tiến Dương nói nhỏ vài câu với ông. Ông lão ngước mắt nhìn Ôn Ninh một cái, trên mặt nở nụ cười đầy thấu hiểu, rồi dẫn hai người vào một căn nhà cấp bốn ở phía đông trạm.

Vừa bước vào sân, Ôn Ninh mới phát hiện bên trong thật sự là một thế giới khác. Mỗi căn phòng đều chất đống đủ loại đồ vật: bàn ghế, tủ kệ, rồi cả lò than, bình hoa, sách cũ… Giống như một nhà kho khổng lồ, thứ gì cũng có.

Lục Tiến Dương tìm kiếm một lúc, rồi chỉ vào một chiếc hộp gỗ nói với Ôn Ninh: “Cái này để đựng đồ của em thế nào?”

Ôn Ninh nhìn sang. Chiếc hộp trông giống một chiếc tráp nhỏ, nơi chốt lại có một chiếc khóa đồng được điêu khắc tinh xảo. Cô lúc này mới vỡ lẽ ra lý do Lục Tiến Dương đưa cô đến đây.

Thì ra là muốn mua cho cô một chiếc hộp có khóa để cất đồ.

Khoảnh khắc này, Ôn Ninh cảm thấy vô cùng xúc động. Anh không những không nghi ngờ cô trong chuyện hôm nay, mà còn đưa cô đến đây mua đồ. Chắc là anh nghĩ cô và Diệp Xảo ở chung phòng, sợ những thứ riêng tư của cô bị người khác động vào.

Chiếc hộp nhỏ này thật sự rất tiện để cất những món đồ quý.

Ôn Ninh nén lại cảm xúc trong lòng, vui vẻ nhìn chiếc hộp gỗ nói với Lục Tiến Dương: “Đẹp quá, tinh xảo thật đấy. Anh muốn mua cái này à?”

“Ừ, mua cho em,” Lục Tiến Dương cầm chiếc hộp lên, rồi quay sang hỏi cô, “Xem trong phòng còn thiếu gì không, ở đây có đủ cả.”

Buổi chiều, khi thím Trương lục soát phòng, Lục Tiến Dương mới phát hiện nơi Ôn Ninh cất đồ là dùng chung với Diệp Xảo, chẳng hề có chút riêng tư nào. Hơn nữa, so với Diệp Xảo, đồ đạc của Ôn Ninh ít đến đáng thương. Tủ quần áo của Diệp Xảo ít nhất cũng có bốn năm bộ, anh nhớ lại trước đây khi Diệp Xảo đi về căn cứ, anh đã trợ cấp cho cô ta một ít tiền mặt, nhưng lại không hề cho Ôn Ninh một phiếu nào. Lồng n.g.ự.c Lục Tiến Dương như bị ai bóp nghẹt, nhói lên một cơn đau xót.

Ôn Ninh không biết những suy nghĩ trong lòng anh lúc này. Cô nghĩ dù sao Diệp Xảo cũng sắp đi học ở Đại học Công Nông Binh, đến lúc đó căn phòng chỉ còn một mình cô, bàn làm việc cũng không cần phải dùng chung, sẽ tự do hơn. Cô chẳng thiếu thốn gì cả.

Cô ngước mắt nhìn Lục Tiến Dương, cười khúc khích nói: “Anh cả, em không cần mua gì đâu, có cái hộp này là đủ rồi. Chúng ta đi thôi.”

Ôn Ninh quay người đi ra ngoài, Lục Tiến Dương thấy cô không muốn chọn thêm gì khác nên cũng không nài ép.

Ra đến bên ngoài, Lục Tiến Dương đưa chiếc hộp cho ông lão xem: “Chú Trương, cái này bao nhiêu tiền ạ?”

Ông lão nói: “Tiền nong gì chứ, coi như chú tặng cho cháu, không cần tiền!”

Lục Tiến Dương lấy ra một chiếc ví da màu đen: “Như vậy không được đâu chú Trương. Bao nhiêu tiền thì cứ nói, nếu không lần sau cháu không dám dẫn ai đến đây nữa đâu.”

Chú Trương hiểu tính tình của Lục Tiến Dương, biết rằng nếu không nhận tiền, lần sau anh muốn mua đồ sẽ không còn ngại đến nữa. Ông nghĩ ngợi một chút, rồi ra giá tượng trưng: “Vậy thì hai đồng đi.”

Chiếc tráp này ở cửa hàng căn bản không mua được, dù có thì cũng đã bị tuồn ra ngoài, vừa cần tiền lại vừa cần phiếu đồ gỗ. Có đơn vị cả năm còn không phát nổi một phiếu. Lục Tiến Dương suy nghĩ, liền rút một tờ mười đồng đưa cho chú Trương. Thím Trương còn chưa kịp từ chối, anh đã dẫn Ôn Ninh đi xa.

Lục Tiến Dương cất chiếc ví da màu đen vào người. Ôn Ninh nhìn động tác của anh, đây là lần đầu tiên cô thấy có người dùng ví ở thời đại này. Thông thường các anh con trai đều nhét tiền vào túi quần sau. Xem ra, anh cả này của cô cũng rất chu đáo.

Hai người đi đến bên cạnh xe. Lục Tiến Dương kéo cửa ghế phụ ra.

Ôn Ninh cúi người chui vào xe, thắt dây an toàn, tìm một tư thế thoải mái ngồi trên ghế. Cô ôm chiếc hộp nhỏ mới mua trong lòng, ngắm nghía.

“Tối nay em muốn ăn gì?” Lục Tiến Dương lên xe, từ từ khởi động động cơ.

Ôn Ninh kinh ngạc, đôi mắt to chớp chớp nhìn anh: “Anh cả, chúng ta không về nhà ăn cơm sao?”