Giới thiệu truyện

Đánh giá: 7.8/10 từ 18 lượt Trên chuyến tàu về quê nghỉ phép, Lục Tiến Dương bất ngờ gặp một cô gái bị người ta hạ dược mưu toan lừa bán. Nữ nhân kia dung mạo tuyệt diễm, ánh mắt ngấn lệ, mềm mại như nước, ôm chặt lấy eo anh, giọng run rẩy gọi một câu: “Lão công, cứu em…” Sau khi giải cứu cô khỏi đám buôn người, anh tưởng chỉ là gặp thoáng qua, ai ngờ đêm nào cũng mộng thấy nàng. Nữ nhân kiều diễm kia giống như một bóng ma trong tâm trí, khiến đội trưởng đại đội phi hành vốn luôn lạnh nhạt như anh, mỗi ngày đều âm thầm giặt chăn gối, y như bị trúng tà. Cho đến một ngày, anh mới phát hiện… Nữ nhân đó, cư nhiên lại là người mà anh luôn cố tránh mặt suốt bốn năm qua — dưỡng muội Ôn Ninh, người mà anh vẫn cho là hư vinh, toan tính trèo cao, lợi dụng thân phận Lục gia để gả vào nhà quyền quý. Mà lúc này, cô gái đó đang đứng trong buổi xem mắt, gương mặt nghiêm túc, định nhờ người đàn ông khác gắn bó cả đời. Lục Tiến Dương hoàn toàn phát điên!!! — Ôn Ninh xuyên thư, trở thành nữ phụ bị ghét bỏ trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Thân phận: dưỡng nữ Lục gia, từ nhỏ sống nương nhờ người khác, bị nam chính hiểu lầm là giả tạo, thích trèo cao, muốn gả vào quyền thế. Trước khi cô kịp gọi cửa, Lục Tiến Dương đã dọn khỏi nhà chính, dọn thẳng vào ký túc xá của phi hành đại đội, tránh mặt cô như tránh tà. Ôn Ninh hiểu rõ bản thân không được chào đón, cũng chẳng có ý làm phiền, càng không muốn dây dưa với vị dưỡng ca lạnh lùng ấy. Cho đến khi cô bắt đầu đi xem mắt, định chọn một người đàn ông bình thường cùng sống quãng đời còn lại. Trên đường từ chối đối tượng xem mắt, Lục Tiến Dương – người xưa nay luôn xa cách – đột nhiên chắn trước mặt cô, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn run nhẹ: “Ninh Ninh… Em nhìn anh một chút, được không?” * Không beta nên sẽ gặp lỗi trong xưng hô Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 603

Chương 603

Đám cán bộ trong xưởng đều là tay chân của Trương Đức Phát, họ không hề lắng nghe lời giải thích của Ngô Mạnh Đạt.

“Dù thế nào ông cũng không thể đánh người!”

“Hơn nữa, ông nói vu khống là vu khống sao? Nếu bản thân ông không có ý đồ gì, thì người ta làm sao có cơ hội vu khống được!”

“Đúng vậy! Tôi thấy ông mới là người vu khống Trương xưởng trưởng! Ông chỉ ghen tị vì bị mất chức xưởng trưởng nên tìm cách trả thù!”

“Đúng rồi!”

Ngô Mạnh Đạt nhìn đám cán bộ này, chỉ cảm thấy thất vọng và chán nản.

Ông nhớ lại ngày trước nhà máy này gần như phá sản, chính ông đã tìm kiếm hướng đi mới, kiên trì cải cách mới đưa nhà máy đi lên.

Thế mà bây giờ, khi nhà máy làm ăn khấm khá, đám người này lại trở mặt, vong ơn bội nghĩa, còn hùa theo Trương Đức Phát để đuổi ông ra khỏi nhà máy.

Đúng là "nông phu và rắn" mà!

Ngô Mạnh Đạt hoàn toàn tuyệt vọng.

Nhưng đúng lúc này, bên ngoài đám đông có tiếng gọi: “Lãnh đạo lớn đến rồi! Lãnh đạo lớn của thành phố đến!”

Đám cán bộ ngớ người, túm lấy người vừa gọi hỏi: “Ai đến?”

Người đó đáp: “Bên ngoài xưởng có mấy chiếc xe dừng lại! Có xe của thành ủy, Cục Công an và cả xe của quân khu nữa!”

Cái gì?

Sao cả xe của quân khu cũng đến?

Chuyện gì thế này?

Mấy cán bộ xưởng mặt mũi ngơ ngác, đến cả Trương Đức Phát đang nằm kêu la trên đất cũng ngẩn người.

Trong lúc bọn họ đang hoang mang, những vị lãnh đạo vừa được nhắc tới đã đi tới cửa xưởng.

Người đi đầu là một người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn màu xanh đen, bên cạnh có công an và cảnh vệ đi theo, nhìn khí thế đã thấy không tầm thường.

Người đàn ông trung niên sắc mặt nghiêm nghị, toát ra vẻ uy quyền của người trên vạn người.

Khí thế đó áp đảo đến mức đám Trương Đức Phát không dám thở mạnh một tiếng.

Nhưng người đó lại đi thẳng đến chỗ Ngô Mạnh Đạt và gật đầu: “Lão Ngô, đã lâu không gặp.”

Ngô Mạnh Đạt vươn tay ra bắt lấy tay ông ta: “Lão Tưởng, sao ông lại tới đây?”

Tưởng Thành Quân vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc: “Lão Ngô này, xảy ra chuyện lớn thế mà không nói với tôi một tiếng, khách sáo quá đấy.”

Nói xong, ông nhìn về phía Lục Tiến Dương, dùng giọng điệu của bậc trưởng bối nói: “Đến Vệ Thành mà không vào nhà ngồi chơi, nếu không phải thằng nhóc Tưởng Lập nói với tôi, thì tôi cũng không biết.”

“Đây là Tiểu Ôn đúng không?” Sắc mặt Tưởng Thành Quân hiền từ hơn vài phần khi nhìn về phía Ôn Ninh.

Lục Tiến Dương gọi một tiếng “Chú Tưởng”, rồi quay sang giới thiệu với Ôn Ninh: “Đây là chú Tưởng, là lãnh đạo đứng đầu Vệ Thành.”

Ôn Ninh ngoan ngoãn đi theo chào hỏi: “Chào chú Tưởng ạ.”

Tưởng Thành Quân nhìn cô với ánh mắt hiền lành, gật đầu: “Chào cháu Tiểu Ôn, đã sớm nghe lão Lục khoe về con dâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp người thật.”

Ôn Ninh cười khiêm tốn.

Bên này mấy người đang trò chuyện thân mật như thể người nhà, nhưng trong mắt đám Trương Đức Phát thì lại chẳng khác nào một quả b.o.m vừa nổ.

Bọn chúng hoàn toàn sững sờ!

Lãnh đạo đứng đầu Vệ Thành!

Lại quen biết Ngô Mạnh Đạt và những người này!

Hơn nữa quan hệ còn không hề tầm thường!

Không đợi bọn họ kịp tiếp nhận tin tức này, Tưởng Thành Quân đã biến sắc mặt, ánh mắt nặng nề đè ép về phía Trương Đức Phát.

Cả người Trương Đức Phát không thể khống chế mà run lên bần bật.

Xong rồi, xong rồi, tất cả đều xong rồi!

Một đồng chí công an đứng ra nói: “Trương xưởng trưởng, việc ông câu kết với nữ phục vụ nhà khách thành ủy để vu khống đồng chí Ngô Mạnh Đạt sàm sỡ, chúng tôi đã điều tra xong, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ.”

“Nực cười! Một xưởng trưởng xưởng quốc doanh, vậy mà lại đi hãm hại đồng nghiệp! Thủ đoạn hèn hạ, tính chất vô cùng nghiêm trọng!” Tưởng Thành Quân giả vờ tức giận nói.

Đây rõ ràng là ý định muốn làm chỗ dựa cho Ngô Mạnh Đạt.

Đám người phe Trương Đức Phát vốn dĩ gió chiều nào theo chiều nấy, thấy lãnh đạo thành phố đã nổi giận, chắc chắn Trương Đức Phát sẽ bị cách chức, thế là cả đám lập tức thay đổi thái độ, nhao nhao lên tiếng: “Đúng! Thủ đoạn hèn hạ, tính chất vô cùng nghiêm trọng!”

“Trong xưởng tuyệt đối không thể để một kẻ như thế lãnh đạo chúng ta!”

“Tôi muốn tố cáo! Trương Đức Phát đã nắm giữ quyền tài chính của xưởng trong một thời gian dài để tham ô công quỹ!”

“Tôi cũng muốn tố cáo! Trương Đức Phát rao bán chức vụ trong xưởng để kiếm lợi cá nhân!”

“Tôi tố cáo…”

Trong chốc lát, mọi hành vi phạm tội của Trương Đức Phát đều bị tố giác.

Trương Đức Phát nghe từng lời buộc tội, mồ hôi trên trán chảy thành từng giọt lớn, mặt mày xám xịt, cơ thể run lên như bị giật.

Ông ta biết, lần này mình thực sự xong rồi!

Tưởng Thành Quân vừa thấy biểu cảm đó của ông ta, liền biết những lời tố cáo này là thật, bèn nói với công an bên cạnh: “Khóa tay lại, nên đưa đến bộ phận nào xử lý thì cứ đưa đi.”

“Vâng!” Đồng chí công an làm theo.

Trương Đức Phát hoàn toàn không kháng cự, cứ thế bị công an lôi lên xe như một mảnh giẻ rách.

Khi Trương Đức Phát bị phế truất, có người đứng ra nịnh nọt Ngô Mạnh Đạt: “Ngô xưởng trưởng, thật ra văn kiện bãi miễn ông, Trương Đức Phát vẫn chưa kịp gửi lên cấp trên, cho nên, ông vẫn là xưởng trưởng.”

Ngô Mạnh Đạt nghe vậy cũng chẳng có phản ứng gì, ngược lại chuyển sang chuyện khác, nhìn về phía đồng chí quản lý tài chính: “Tiền hoa hồng của đồng chí Ôn Ninh, hôm nay nhất định phải thanh toán.”

“Vâng! Vâng! Tôi sẽ đi mở phiếu chi ngay.” Đồng chí tài vụ cúi đầu khom lưng, xoay người đi làm theo.

Không lâu sau, số tiền hai vạn ba ngàn đồng được lập thành hối phiếu mang tới, đồng thời mang theo cả sổ sách và bản hợp đồng gốc đã ký với Ôn Ninh.

Ôn Ninh xác nhận số tiền không sai, nhận lấy hối phiếu. Còn về hợp đồng, cô nói với Ngô Mạnh Đạt: “Chú Ngô, hợp tác của cháu với xưởng văn phòng phẩm đến đây là kết thúc, hợp đồng này xem như bỏ.”

Nói rồi, Ôn Ninh xé nát hợp đồng ngay tại chỗ.

Sau chuyện này, cô đã hiểu ra rằng hợp tác với loại xưởng quốc doanh này chẳng khác nào ôm một quả b.o.m hẹn giờ, có thể nổ bất cứ lúc nào.

Ngay cả một xưởng trưởng như Ngô Mạnh Đạt còn bị người ta giăng bẫy, thì có thể thấy bên trong có biết bao nhiêu chuyện thối nát.

Ôn Ninh không muốn phí thời gian chơi với những người này.

Ngô Mạnh Đạt biết cô bị chuyện này làm cho chán ghét, bản thân ông cũng cảm thấy ghê tởm đám người trong nhà máy. Dù Trương Đức Phát đã đi rồi, nhưng những kẻ còn lại cũng chẳng tốt đẹp gì. “Tiểu Ôn, chuyện trước đây, chú xin lỗi cháu thay cho nhà máy.”

Ôn Ninh đáp: “Chú Ngô, chuyện đó không liên quan đến chú. Cháu định tự mình mở một xưởng văn phòng phẩm. Chú có muốn tham gia không? Cháu sẽ bỏ vốn, ra nước ngoài mua những thiết bị tốt nhất, thành lập một dây chuyền sản xuất, còn chú sẽ giúp cháu quản lý.”

Ôn Ninh cũng chỉ mới lên kế hoạch này gần đây. Hiện tại cô không thiếu tiền, tự tin có thể làm bất cứ công việc kinh doanh gì.

Ngô Mạnh Đạt sáng mắt lên. So với việc đấu đá nhau trong xưởng quốc doanh, việc đi ra ngoài làm riêng cùng Ôn Ninh rõ ràng hấp dẫn hơn nhiều. “Được! Chú đồng ý! Chú đã sớm không muốn làm cái chức phó xưởng trưởng vô ích này nữa rồi!”

Nghe hai người bàn bạc chuyện mở xưởng mới, Tưởng Thành Quân lên tiếng: “Vừa hay, thành phố hiện tại có chính sách hỗ trợ. Nếu hai cháu mở xưởng ở Vệ Thành, việc phê duyệt đất đai và các giấy phép khác đều có thể được ưu tiên. Có bất kỳ vấn đề gì, các cháu cứ liên hệ Tiểu Vương.”

Tiểu Vương chính là thư ký của Tưởng Thành Quân.

“Vậy cháu phiền chú Tưởng và thư ký Vương rồi.” Ôn Ninh thấy vậy vội vàng xin lại cách thức liên hệ của thư ký Vương để tiện làm việc sau này.

Khi mấy người ở đây đang hào hứng bàn về chuyện xưởng văn phòng phẩm mới, đám người trong xưởng cũ kia lại tròn mắt ngạc nhiên.

Ngô Mạnh Đạt từ chức xưởng trưởng để đi làm xưởng mới, Ôn Ninh lại là nhà thiết kế văn phòng phẩm, điều này có nghĩa là xưởng mới sẽ liên tục có những mẫu mã sản phẩm mới. Quan trọng hơn, xưởng mới còn có sự hậu thuẫn của lãnh đạo thành phố, trời ơi, vậy thì xưởng văn phòng phẩm cũ của họ phải làm sao đây?

Nếu cạnh tranh, chắc chắn không thể thắng nổi!

Ngay lúc này, đám cán bộ xưởng cũ từng người từng người một đều hối hận vô cùng!

Lẽ ra không nên liên kết với Trương Đức Phát để hại Ngô Mạnh Đạt!

Càng không nên đơn phương hủy hợp đồng, nuốt chửng tiền hoa hồng của Ôn Ninh!

Đáng tiếc, trên đời này, không có thuốc hối hận.