Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.6/10 từ 14 lượt Tin tốt: Cô được trọng sinh. Tin xấu: Chỉ được sống lại trước đó đúng mười phút. An Linh vừa mới đăng quang Ảnh hậu, còn chưa kịp cầm nóng chiếc cúp danh giá đã bỏ mạng ngay trên sân khấu. Cay đắng hơn, cô còn phát hiện ra mình thực chất chỉ là một nữ phụ độc ác, một “thiên kim giả” trong một cuốn tiểu thuyết. An Linh cảm thấy đêm nay của mình quả thực là một chuỗi những sự kiện kinh thiên động địa. Dù có được cơ hội làm lại cuộc đời, cô lại bị hệ thống yêu cầu phải nhanh chóng giúp An gia tìm lại cô con gái thật sự, đồng thời phải tiếp tục đóng tròn vai một nữ phụ đáng ghét, chuyên bám đuôi nam chính một cách mù quáng. Nhưng vấn đề là… [An Linh gào thét trong lòng]: “Làm sao để mình nói cho họ biết mình không phải con gái ruột một cách tự nhiên và mượt mà nhất bây giờ?” Cả An gia, những người đột nhiên nghe được tiếng lòng của cô, đồng loạt kinh ngạc đến rụng rời. [Tiếng lòng của An Linh lại vang lên]: “Căn hộ của anh cả có biến rồi! Trợ lý của anh đang trộm đồ lót của anh để làm chuyện biến thái đấy!” Người anh cả đang định bước chân ra cửa về căn hộ riêng bỗng vội vàng rụt chân lại, toàn thân tự dưng thấy ngứa ngáy khó chịu. [An Linh tiếp tục ăn dưa]: “Anh hai vẫn còn coi cô bạch nguyệt quang kia là chân ái à? Anh không biết mình sắp bị cắm cho cái sừng to tướng, trên đầu sắp có cả một thảo nguyên xanh rồi sao?” Người anh hai đang hớn hở chuẩn bị giới thiệu mối tình đầu trong sáng của mình cho cả nhà bỗng thấy cả thế giới như sụp đổ. Khi cậu em út về nhà, thấy An Linh bị lộ thân phận giả thì hả hê ra mặt, chỉ thẳng vào mặt cô mà mắng là “đồ hàng giả”. [An Linh không thèm nhịn, lập tức phản pháo trong đầu]: “Anh vênh váo cái gì chứ? Tôi là thiên kim giả, nhưng chẳng lẽ anh là thiếu gia thật chắc? Chúng ta cũng chỉ kẻ tám lạng, người nửa cân thôi!” Những người còn lại trong An gia: “???” (Hoang mang tột độ) Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 190

Chương 190

An Quân lúc đó mới biết người đã cõng mình đi một quãng đường dài này là một cô bé. Anh dùng chút ý thức còn sót lại để đọc ra số điện thoại của người nhà mình, sau đó nhờ cô bé đó giúp mình tháo miếng ngọc bội đang đeo trên cổ xuống, cất đi, nói rằng sẽ dùng nó để báo đáp ân cứu mạng của cô.

An Quân chỉ nhớ cô bé đó dường như cười cười, cũng không muốn nhận, có lẽ là xem lời nói của một đứa trẻ như anh là trò đùa.

Nhận thấy đối phương không tin mình, An Quân gấp đến mức khóc nấc lên.

Nhưng lúc đó anh thật sự sốt đến mơ hồ, ngay cả lời nói cũng không rành mạch, chỉ không ngừng lặp lại bảo cô nhất định phải cất kỹ miếng ngọc bội. Đợi đến khi cô bé đó cuối cùng cũng đồng ý, An Quân mới an tâm thiếp đi. Khi tỉnh lại lần nữa, anh đã được An gia đón về bệnh viện ở Hải Thành.

An Quân lúc đó tuổi còn nhỏ, lại bị sốt mấy ngày, ký ức về mấy ngày đó luôn rất mơ hồ. Sau một thời gian dài tĩnh dưỡng mới từ từ nhớ lại chuyện của mấy ngày đó.

Anh cuối cùng cũng nhớ ra mình đã được một cô bé cõng xuống núi mới được cứu sống. Nhưng anh lại hoàn toàn không nhìn rõ dung mạo của cô bé đó, cũng không hỏi tên cô, chỉ có thể đem chuyện này nói cho cha mẹ An, muốn họ giúp tìm cô bé đó.

Đối với ân nhân cứu mạng của con trai mình, cha mẹ An đương nhiên là để tâm. Trên thực tế, họ trước đó cũng đã đi tìm.

Lúc đó, An gia nhận được điện thoại, biết được An Quân lại đang ở một phòng khám ở một thị trấn xa xôi tên là Hoài Lâm ở tỉnh ngoài.

Khi họ đến nơi, An Quân vẫn còn đang hôn mê, cho nên chỉ có thể hỏi bác sĩ phòng khám để biết tình hình. Biết được là một cô bé đã cõng An Quân đến phòng khám.

Nhưng bác sĩ cũng không quen biết cô bé đó, chỉ nói lúc đó cô bé thấy đã liên lạc được với người nhà An Quân, liền nhờ bác sĩ chăm sóc An Quân một chút, nói rằng mình không có tiền, cần về nhà lấy tiền viện phí rồi sẽ quay lại, sau đó cũng không bao giờ quay trở lại.

Bác sĩ phòng khám nói cho người An gia, đó có thể là một đứa trẻ ở thị trấn này hoặc là ở một thôn nhỏ nào đó gần núi.

An gia đã cử người ở lại thị trấn hỏi thăm rất lâu mà cũng không có tin tức.

Đợi sau này khi An Quân hồi phục ký ức và nói cho người nhà biết cô bé đó đã cõng anh từ trên núi xuống, An gia lại mở rộng phạm vi điều tra, cử người đến các thôn làng thuộc thị trấn này để hỏi thăm, nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Không có bất kỳ ai nghe nói nhà nào có cô con gái đã cứu một cậu bé mười hai tuổi.

Sau đó, An gia cũng thỉnh thoảng cử người quay lại thị trấn đó để điều tra, nhưng mấy năm trôi qua vẫn không có bất kỳ thông tin hữu ích nào.

Ngay cả nhóm người đã bắt cóc An Quân và kẻ chủ mưu sai khiến họ cũng đã bị bắt, nhưng manh mối về cô bé đó lại không tìm được một chút nào. Sau này người An gia cũng dần dần từ bỏ.

Nhưng An Quân thì không từ bỏ. Anh luôn có thể mơ thấy cảnh cô bé đó nhẹ nhàng vuốt đầu mình, dịu dàng bảo mình đừng sợ. Anh cũng ngày càng hối hận tại sao lúc đó không hỏi tên cô.

Sau này khi An Quân làm ca sĩ và có sức ảnh hưởng ngày càng lớn, anh thường xuyên sẽ trong các chương trình hoặc các buổi hòa nhạc nhắc đến câu chuyện này. Hy vọng một ngày nào đó mình có thể báo đáp người ân nhân cứu mạng này, và cũng hy vọng cô bé đó sau khi nhìn thấy có thể liên lạc với anh, để anh có cơ hội trực tiếp nói một lời cảm ơn.