Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.6/10 từ 14 lượt Tin tốt: Cô được trọng sinh. Tin xấu: Chỉ được sống lại trước đó đúng mười phút. An Linh vừa mới đăng quang Ảnh hậu, còn chưa kịp cầm nóng chiếc cúp danh giá đã bỏ mạng ngay trên sân khấu. Cay đắng hơn, cô còn phát hiện ra mình thực chất chỉ là một nữ phụ độc ác, một “thiên kim giả” trong một cuốn tiểu thuyết. An Linh cảm thấy đêm nay của mình quả thực là một chuỗi những sự kiện kinh thiên động địa. Dù có được cơ hội làm lại cuộc đời, cô lại bị hệ thống yêu cầu phải nhanh chóng giúp An gia tìm lại cô con gái thật sự, đồng thời phải tiếp tục đóng tròn vai một nữ phụ đáng ghét, chuyên bám đuôi nam chính một cách mù quáng. Nhưng vấn đề là… [An Linh gào thét trong lòng]: “Làm sao để mình nói cho họ biết mình không phải con gái ruột một cách tự nhiên và mượt mà nhất bây giờ?” Cả An gia, những người đột nhiên nghe được tiếng lòng của cô, đồng loạt kinh ngạc đến rụng rời. [Tiếng lòng của An Linh lại vang lên]: “Căn hộ của anh cả có biến rồi! Trợ lý của anh đang trộm đồ lót của anh để làm chuyện biến thái đấy!” Người anh cả đang định bước chân ra cửa về căn hộ riêng bỗng vội vàng rụt chân lại, toàn thân tự dưng thấy ngứa ngáy khó chịu. [An Linh tiếp tục ăn dưa]: “Anh hai vẫn còn coi cô bạch nguyệt quang kia là chân ái à? Anh không biết mình sắp bị cắm cho cái sừng to tướng, trên đầu sắp có cả một thảo nguyên xanh rồi sao?” Người anh hai đang hớn hở chuẩn bị giới thiệu mối tình đầu trong sáng của mình cho cả nhà bỗng thấy cả thế giới như sụp đổ. Khi cậu em út về nhà, thấy An Linh bị lộ thân phận giả thì hả hê ra mặt, chỉ thẳng vào mặt cô mà mắng là “đồ hàng giả”. [An Linh không thèm nhịn, lập tức phản pháo trong đầu]: “Anh vênh váo cái gì chứ? Tôi là thiên kim giả, nhưng chẳng lẽ anh là thiếu gia thật chắc? Chúng ta cũng chỉ kẻ tám lạng, người nửa cân thôi!” Những người còn lại trong An gia: “???” (Hoang mang tột độ) Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 64

Chương 64: Mệt rồi, hủy diệt cả đi

Sắc mặt An Sùng và Vân Thư Nhụy cũng trở nên nặng nề. Xem ra tình cảnh của An gia sau này cũng không tốt, chẳng những An Linh xảy ra chuyện, mà cả An gia lại còn sa sút. Nếu có thể biết trước nguyên nhân An gia gặp chuyện, mọi thứ hẳn là đều có thể tránh được.

Đồng thời họ cũng rất tò mò, Quản Chính Ngôn lại không ra tay giúp An Sùng sao?

Không thể nào, trong giới ai mà không biết quan hệ giữa Quản Chính Ngôn và An Sùng tốt đến mức nào. Có phải tin tức mà An Linh nhận được không đầy đủ, hay là Quản gia cũng xảy ra chuyện gì, ốc còn không mang nổi mình ốc?

An Linh với tâm trạng muốn giải đáp thắc mắc, đã nhập tên Quản Chính Ngôn vào công cụ dò tìm nhân vật rồi nhấn xem, sau đó trong đầu cô liền phát ra một tiếng hét thất thanh.

[Anh ơi!!!!!]

An Sùng bị tiếng hét thê lương như gà bị bóp cổ trong đầu cô làm cho giật mình run tay, suýt chút nữa không cầm vững ly rượu. Tiếng hét này của cô thật sự quá lớn, ngay cả cha mẹ An đứng ở xa hơn một chút cũng bị thu hút lại đây, không biết An Linh rốt cuộc đã phát hiện ra thứ gì mà lại kích động như vậy.

Đồng thời trong lòng họ còn có chút ghen tị, sao Tiểu Linh gặp vấn đề gì phản ứng đầu tiên cũng là gọi anh trai, mà không phải gọi cha mẹ.

[Anh xem Quản Chính Ngôn là anh em, nhưng hắn lại muốn ngủ với anh đó!]

Tay An Sùng lại run lên, lần này đến cả ly rượu cũng không cầm nổi, chiếc ly thủy tinh chân dài rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Cha mẹ An đồng thời trừng lớn mắt, sững sờ tại chỗ. Họ thầm nghĩ may mà vừa rồi An Linh không gọi cha mẹ, nếu sau này toàn là những tình huống thế này, họ sẽ không ngại nhường lại suất được An Linh gọi tên này cho mấy đứa con trai.

Còn Vân Thư Nhụy thì sặc đến mức ho sặc sụa. May mà tiếng ly rượu vỡ của An Sùng đã thu hút phần lớn sự chú ý, không ai để ý đến sự khác thường của cô.

An Sùng cả người như bị sét đánh, tâm trí đâu mà để ý đến ly rượu vỡ nữa.

Ly rượu vỡ tan ngay trên mặt đất, giữa An Sùng và Quản Chính Ngôn, khiến Quản Chính Ngôn giật nảy mình, nhưng phản ứng đầu tiên của anh ta là quan tâm đến An Sùng.

"Sao vậy An Sùng, cậu không sao chứ? Sao trông sắc mặt cậu không tốt lắm? Có phải không khỏe trong người không?" Vừa nói, anh ta vừa đưa tay định sờ trán An Sùng.

An Sùng cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng lùi lại để né tránh.

Bàn tay Quản Chính Ngôn có chút xấu hổ, lơ lửng một lúc trong không trung. Anh ta đương nhiên nhận ra dáng vẻ vô thức né tránh mình của An Sùng, trong lòng có chút không vui.

Nhưng trên mặt anh ta vẫn giữ nụ cười, khéo léo gọi người hầu trong nhà đến dọn dẹp mảnh vỡ, sau đó lại nhẹ giọng hỏi thăm An Sùng với vẻ mặt đầy quan tâm:

"Có phải cậu không khỏe không? Tôi chuẩn bị cho cậu một phòng để nghỉ ngơi một lát nhé, hoặc là trực tiếp qua phòng ngủ của tôi cũng được."

An Sùng cũng biết phản ứng vừa rồi của mình có hơi quá. Chỉ là anh chưa bao giờ ngờ tới Quản Chính Ngôn lại có suy nghĩ như vậy với mình, cộng thêm chuyện của La Thần đã khiến anh có chút ám ảnh tâm lý, nên vừa rồi mới vô thức né tránh đối phương.