Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.6/10 từ 14 lượt Tin tốt: Cô được trọng sinh. Tin xấu: Chỉ được sống lại trước đó đúng mười phút. An Linh vừa mới đăng quang Ảnh hậu, còn chưa kịp cầm nóng chiếc cúp danh giá đã bỏ mạng ngay trên sân khấu. Cay đắng hơn, cô còn phát hiện ra mình thực chất chỉ là một nữ phụ độc ác, một “thiên kim giả” trong một cuốn tiểu thuyết. An Linh cảm thấy đêm nay của mình quả thực là một chuỗi những sự kiện kinh thiên động địa. Dù có được cơ hội làm lại cuộc đời, cô lại bị hệ thống yêu cầu phải nhanh chóng giúp An gia tìm lại cô con gái thật sự, đồng thời phải tiếp tục đóng tròn vai một nữ phụ đáng ghét, chuyên bám đuôi nam chính một cách mù quáng. Nhưng vấn đề là… [An Linh gào thét trong lòng]: “Làm sao để mình nói cho họ biết mình không phải con gái ruột một cách tự nhiên và mượt mà nhất bây giờ?” Cả An gia, những người đột nhiên nghe được tiếng lòng của cô, đồng loạt kinh ngạc đến rụng rời. [Tiếng lòng của An Linh lại vang lên]: “Căn hộ của anh cả có biến rồi! Trợ lý của anh đang trộm đồ lót của anh để làm chuyện biến thái đấy!” Người anh cả đang định bước chân ra cửa về căn hộ riêng bỗng vội vàng rụt chân lại, toàn thân tự dưng thấy ngứa ngáy khó chịu. [An Linh tiếp tục ăn dưa]: “Anh hai vẫn còn coi cô bạch nguyệt quang kia là chân ái à? Anh không biết mình sắp bị cắm cho cái sừng to tướng, trên đầu sắp có cả một thảo nguyên xanh rồi sao?” Người anh hai đang hớn hở chuẩn bị giới thiệu mối tình đầu trong sáng của mình cho cả nhà bỗng thấy cả thế giới như sụp đổ. Khi cậu em út về nhà, thấy An Linh bị lộ thân phận giả thì hả hê ra mặt, chỉ thẳng vào mặt cô mà mắng là “đồ hàng giả”. [An Linh không thèm nhịn, lập tức phản pháo trong đầu]: “Anh vênh váo cái gì chứ? Tôi là thiên kim giả, nhưng chẳng lẽ anh là thiếu gia thật chắc? Chúng ta cũng chỉ kẻ tám lạng, người nửa cân thôi!” Những người còn lại trong An gia: “???” (Hoang mang tột độ) Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 72

Chương 72: Mắt tôi! Mắt tôi!

Từ trong phòng truyền ra một tiếng hét chói tai, hai thân ảnh tr*n tr**ng đang quấn lấy nhau.

Có lẽ vì bị người đột ngột đẩy cửa vào dọa sợ, bọn họ vô cùng kinh hoảng tìm đồ vật để che đậy cơ thể.

Nhưng chiếc chăn duy nhất đã rơi xuống đất, hai người nhất thời cũng không thể tách ra, tìm tới tìm lui cũng chỉ vớ được hai bộ quần áo để che đi những bộ phận nhạy cảm.

"An, An Sùng?"

Hai người trên giường lúc này cuối cùng cũng thấy rõ người vừa đến là ai, nhưng khi phát hiện người đứng ở cửa là An Sùng, biểu cảm trên mặt lại càng hoảng hốt hơn lúc nãy.

Quản Chính Ngôn sau khi hoàn hồn liền vội vã xuống giường, chỉ vơ vội cái quần đùi mặc vào rồi xông tới muốn giải thích với An Sùng.

"An Sùng, cậu nghe tôi giải thích, sự việc không phải như cậu nghĩ đâu."

An Linh lúc này chỉ giả vờ như bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết sững tại chỗ, tay cầm điện thoại giơ trước ngực không hề nhúc nhích, quay lại rõ mồn một tình hình trong phòng. Khu bình luận trong phòng livestream đã hoàn toàn bùng nổ.

[A a a a a a đây là cái gì? Tôi hỏi các người đây là cái gì????] [Cảnh trên giường này cũng thật bùng nổ, à không phải, tình huống này cũng thật lớn chuyện nha.] [My eyes! My eyes!] [A a a a a a cay mắt quá!] [Đúng là mù mắt chó của tôi rồi.] [Đây không phải là phòng của An Sùng sao? Tại sao trên giường anh ấy lại có hai… người đàn ông?] [Lẽ nào một trong số đó là đối tượng của An Sùng?] [Có khả năng lắm, nhìn cái người đang vội vã chạy ra giải thích kìa, có giống dáng vẻ của kẻ ngoại tình bị bắt tại trận không?] [Sao thấy người này có chút quen mắt nhỉ?]

"Hai người các người, tại sao lại ở trong phòng tôi?" An Sùng hất tay Quản Chính Ngôn đang định níu lấy mình, giọng nói lạnh đến có thể đóng băng: "Nếu hai người đã yêu thương nhau muốn làm loại chuyện này, nơi nào mà không đi được?"

"Không phải An Sùng, cậu biết hôm nay tôi uống hơi nhiều nên hồ đồ." Tình hình hiện tại hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của Quản Chính Ngôn, cộng thêm cồn ngấm lên não, anh ta cảm thấy đầu óc mình có chút không hoạt động nổi: "Ai mà yêu thương hắn ta! Tôi không hề thích hắn!"

An Linh giả vờ như vừa mới hoàn hồn sau cú sốc, chất vấn anh ta: "Hai người có yêu nhau hay không là chuyện của hai người, nhưng vấn đề là, tại sao hai người lại làm chuyện này trên giường của anh trai tôi?"

"Tôi vốn có việc đến tìm An Sùng, nhưng lúc tôi đến thì La Thần đã ở đây rồi." Quản Chính Ngôn bây giờ chỉ muốn đùn hết trách nhiệm đi, để cứu vãn một chút hình tượng của mình trong lòng An Sùng: "Tôi chỉ là uống nhiều quá nên nhất thời hồ đồ, là hắn quyến rũ tôi!"

"Anh nói bậy!" La Thần ngồi trên giường tức giận phản bác.

La Thần vốn không phải kiểu người sẽ nhẫn nhục chịu đựng, răm rắp nghe lời Quản Chính Ngôn. Hắn sở dĩ nghe theo sự sắp đặt của Quản Chính Ngôn để làm trợ lý sinh hoạt cho An Sùng, một là vì Quản Chính Ngôn trả rất nhiều tiền, hai là vì hắn quả thực có chút hứng thú với An Sùng. Vừa được ở bên cạnh trai đẹp lại vừa có tiền, chuyện tốt thế này chỉ có kẻ ngốc mới từ chối.