Giới thiệu truyện

Đánh giá: 7.9/10 từ 29 lượt Nhân vật chính: Trầm ổn, ít nói, thợ săn công (Bùi Tranh) x Lạc quan rộng rãi, mặt dày, tiểu đầu bếp thụ (Bạch Đào) ————- Văn án: Bạch Đào bị “ác bá” trong thôn rượt đuổi đến tận bờ sông, vừa bị xô vừa bị đẩy, cuối cùng bị rơi xuống nước. Ngay khoảnh khắc tưởng như sắp bị sặc nước mà chết, cậu lại kỳ lạ rơi tõm vào một suối nước nóng. Trong lúc hoảng loạn, cậu vội vã túm lấy vật gì đó như cọng rơm cứu mạng. Không ngờ cảm giác lại… quá đỗi dễ chịu. Cánh tay săn chắc với cơ bắp cân đối, đường nét rõ ràng khiến người ta không thể không ngưỡng mộ. Bạch Đào không nhịn được cảm thán: “Đúng là cánh tay đẹp thật.” Bùi Tranh vừa mới liều mạng đánh nhau với một con lợn rừng xong, đang ngâm mình trong suối nước nóng để rửa sạch máu me, thì bỗng nhiên một “Vật thể khổng lồ” từ trên trời rơi xuống, làm nước bắn tung toé. Y có lòng tốt đưa tay kéo người một cái, nào ngờ lại bị sờ soạng khắp người. Không chỉ vậy, thiếu niên đang nhìn chằm chằm vào phần bụng và eo của y với ánh mắt thèm thuồng kia, lại còn lẩm bẩm linh tinh nói mấy câu không đầu không đuôi. Sắc mặt Bùi Tranh lập tức tối sầm, vội vàng kéo lại áo trong, bước ra khỏi suối nước nóng, lạnh mặt quăng cho thiếu niên còn đang níu lấy cổ chân y mấy chữ: “Không biết xấu hổ!” Thấy người ta sắp đi mất, Bạch Đào chỉ lo cuống quýt hỏi đây là đâu: “?”. Cậu làm gì mà không biết xấu hổ? Sau này, vào một buổi ban ngày rực rỡ, khi bị Bạch Đào lén hôn, Bùi Tranh mặt đỏ bừng, lắp ba lắp bắp nửa ngày mới thốt được một câu: “Bạch Đào, ngươi… ngươi đúng là không biết xấu hổ…” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 18

Chương 18: Yếu đuối lại không biết xấu hổ

Ngày thứ hai, trời còn chưa sáng Bạch Đào đã dậy rồi.

Cậu đoán chắc Lan thẩm cũng tranh thủ lên núi đào măng từ sớm, không thể giống lần trước, người ta đã đến tận cửa nhà mà cậu còn chưa ăn sáng. Huống hồ, cậu cũng muốn đào nhiều thêm một chút, dù sao cũng có tận hai vại đang bỏ không.

Bùi Tranh nghe thấy tiếng động bên cạnh cũng theo đó mà dậy. Hai người vẫn phân công như cũ, một người nhóm lửa, một người nấu ăn.

"Ta thấy hình như trong hầm nhà huynh không có khoai tây." Lúc đi lấy cải thảo, Bạch Đào tiện thể đảo qua một vòng, phát hiện đúng là không có thật.

"Không thích ăn, nên không trồng." Bùi Tranh từng ăn đến phát ngán hồi chinh chiến.

"Ta thì lại rất thích ăn, sau này nếu có đất, ta sẽ trồng nhiều một chút." Từ nhỏ Bạch Đào đã mê khoai tây, luộc, chiên, nướng, xào món nào cũng thích.

Nghĩ đến việc Bùi Tranh thích ăn bánh trôi, Bạch Đào liền đem nốt 20 viên bánh trôi còn lại chưng hết. Đợi gần chín thì lấy phần bột còn dư hôm qua, ngắt thành từng viên nhỏ, thả vào nồi chưng cùng.

Bùi Tranh thấy trong bát Bạch Đào chỉ có bánh trôi nhỏ, hỏi: "Ngươi không ăn à?"

Bạch Đào lắc đầu: "Ta không mê lắm."

Cậu cảm thấy bánh trôi chỉ cần ăn hai ba cái là đủ, ăn nhiều thấy ngán.

Có lẽ là dậy hơi sớm, ăn sáng xong Bạch Đào đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. Rồi cậu phát hiện, so với nhà Lan thẩm, lúc nông nhàn Bùi Tranh thật sự rất nhàn. Ngoài một con chó ra thì chẳng nuôi lấy một con gia súc hay gia cầm nào, dọn dẹp trong nhà xong thì chỉ có lên núi đi dạo.

Lúc Lan thẩm dẫn theo An ca nhi và con dâu tới, Bùi Tranh vừa rửa xong bát. Bạch Đào vội lấy ra hai cái sọt, đưa cho Bùi Tranh một cái, sau đó vác theo cuốc, cùng nhau lên núi. Bùi Tranh mang theo cung tên của mình, đi sau mọi người.

An ca nhi có vẻ khá hào hứng: "Có Bùi đại ca đi cùng, chúng ta có thể đi sâu vào trong một chút."

Bạch Đào thầm nghĩ, thì ra Bùi Tranh còn kiêm luôn vai trò vệ sĩ, nhưng đúng là có y đi theo khiến người ta yên tâm hơn hẳn.

Mọi người rẽ đông rẽ tây một hồi rồi đến một khu rừng trúc lớn. Trên núi tuyết vẫn còn khá dày, phải dọn tuyết ra mới nhìn thấy có măng hay không. Một vài cây măng lớn hơn thì đã nhú đầu ra khỏi lớp tuyết.

Bùi Tranh đi một vòng quanh đó, chắc chắn không có dấu vết của dã thú hung dữ mới quay lại cùng đào măng.

Bạch Đào sống ở phương Nam, hiếm khi thấy tuyết, nên lần đầu tiên đi tìm măng trong tuyết, không khỏi tò mò: "Măng có thể mọc trong thời tiết lạnh thế này sao?"

Lan thẩm giải thích: "Những cây măng này đều mọc khi trời còn tương đối ấm, lạnh rồi thì không lớn nữa."

Bạch Đào bẻ một cây măng mập ú xuống: "Ồ, vậy là nhìn thì non, nhưng thực ra cũng già rồi, dù sao cũng qua năm mới rồi mà."

"Phụt, cháu nói vậy cũng không sai." Mấy người bị câu nói ấy của Bạch Đào chọc cười, trừ Bùi Tranh ra.

Bạch Đào thấy Bùi Tranh đang tập trung đào măng, liền cầm một cây măng cong cong đưa đến trước mặt y: "Huynh xem này, có giống sừng trâu không?"

Rồi cậu đặt cây măng lên đầu mình, bắt chước tiếng trâu kêu mấy tiếng, "Ò… ò~~"

"Ha ha ha, nương, tẩu tẩu, mau nhìn kìa!" An ca nhi đứng cách đó không xa đã bật cười, "Đào ca bắt chước cũng giống phết đấy!"

Còn Bùi Tranh thì mặt không đổi sắc nhìn Bạch Đào một cái, sau đó xoay người đi tìm măng ở chỗ khác.

Vốn định chọc cho Bùi Tranh cười, Bạch Đào: "… …" Người này sao lại chẳng bao giờ cười vậy? Phí hoài cả khuôn mặt tuấn tú kia.

Khu rừng trúc này nằm gần rìa rừng sâu, chẳng có ai lui tới, nên măng còn lại rất nhiều. Mọi người chỉ mất một canh giờ đã chất đầy sọt.

An ca nhi có chút tiếc nuối: "Chỗ này vẫn còn nhiều măng lắm, lần sau không có Bùi đại ca đi cùng, ta cũng không dám đến đây nữa."

Tẩu tẩu của An ca nhi cũng luyến tiếc: "Còn nhiều thế này, bỏ lại thì tiếc thật."

Bạch Đào bèn góp ý: "Nếu không mang đi bán thì mọi người có thể bóc bớt lớp vỏ ngoài ở đây, như vậy sẽ đựng được nhiều hơn."

Nhưng nhà Lan thẩm là định mang măng lên trấn bán, nên cuối cùng vẫn phải bỏ lại chỗ măng chưa kịp đào.

Về đến nhà, Bạch Đào đặt xuống đống măng suýt nữa đè bẹp cậu, cởi áo bông dày cộp ra, liền thấy hai bên vai mình đã bị dây đeo chà đến đỏ ửng, bên kia cũng chẳng khá hơn. Cậu đã lâu không lao động, vai không chịu nổi sức nặng.

Bùi Tranh vừa rửa tay xong, quay đầu lại liền thấy hai bên vai trần của Bạch Đào in rõ vết hằn đỏ.

Bạch Đào để trần vai, tiến lại gần Bùi Tranh: "Bùi đại ca, huynh mau xem giúp ta chỗ sát lưng có bị trầy da không, ta thấy hơi rát."

Dù hồi còn chinh chiến, đám hán tử vẫn hay c** tr*n cùng nhau tắm sông, nhưng gần đến thế, mà còn là một người trắng đến mức những vết đỏ nổi bật cả lên thế này, quả thật là lần đầu tiên Bùi Tranh gặp.

Y thầm nghĩ, đúng là một hán tử yếu ớt lại không biết xấu hổ.

Người phía sau mãi chẳng động tĩnh gì, Bạch Đào nghi hoặc quay đầu lại: "Bùi đại ca?"

Bùi Tranh dời mắt đi nơi khác: "Không bị trầy da, mặc áo vào đi."

Nghe nói không bị trầy da, Bạch Đào yên tâm mặc lại áo: "Hê hê, Bùi đại ca là sợ ta lại bị cảm à?"

Bùi Tranh không đáp, quay vào nhà treo cung tên lên giá.

Bạch Đào kéo ghế ra ngồi trong sân, bắt đầu lột vỏ măng: "Mấy cây măng này ta định dùng hết để muối chua, đến lúc đó một vại cho huynh, một vại cho Lan thẩm."

Bùi Tranh cũng ngồi xuống giúp cậu bóc măng: "Ta không cần."

Bạch Đào sốt ruột: "Măng chua ta muối ngon lắm đấy, huynh đừng từ chối mà. Lúc thường ăn với màn thầu hay nấu cùng bánh canh đều rất tuyệt, huynh tin ta đi."

Bùi Tranh không hiểu, người này bận rộn nửa ngày như vậy, sao lại không để phần cho mình: "Tại sao không giữ lại cho ngươi?"

"Vì ta chỉ mua có hai vại muối dưa thôi, chỗ măng này cũng chỉ vừa đủ hai vại." Bạch Đào trả lời một cách đầy chính khí, "Lần sau ta mua thêm vại mới rồi tự đi đào măng lại để muối. Hơn nữa, sau này ta muốn ăn thì tới nhà huynh xin một ít, huynh sẽ không nỡ không cho ta chứ?"

Bùi Tranh: "… …" Thế rốt cuộc là vì sao lại cho y?

Măng được bóc hết vỏ, Bạch Đào đem đi rửa sạch, cắt thành những dải dài bằng ngón tay trỏ. Nước trong nồi sôi lên, cậu đổ măng vào chần, nước sôi trở lại thì đun thêm vài phút, sau đó vớt ra, đổ vào bể nước ngâm.

Lại đổ nước mới vào chiếc nồi gang lớn, thêm hoa hồi, muối, hạt tiêu, nấu cho ra mùi thơm, rồi đập hai cân gừng cùng ít hành cho vào. Đợi nước nguội sẽ đổ vào vại.

Cậu ra kiểm tra chỗ măng đang ngâm ngoài bể, thấy không còn vị đắng nữa thì vớt ra để ráo. Đợi đến khi bề mặt khô là có thể cho vào vại rồi.

Xong hết mọi việc, Bạch Đào lại quay sang chuẩn bị bữa trưa: "Bùi đại ca, ta thấy thịt muối trong vại lớn đã gần đủ rồi, chiều nay có thể xông khói được đấy."

Bùi Tranh nhìn cậu suốt cả buổi sáng cứ như con quay nhỏ chạy không ngừng nghỉ: "Chiều để ta làm, ngươi đi xem nhà đi."

Xông thịt không cần hai người, Bạch Đào vốn cũng định như vậy: "Vậy cũng được, ăn trưa xong ta sẽ đến nhà lý chính."