Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.3/10 từ 15 lượt Tên truyện: Sau Khi Bá Tổng Trăm Tỷ Xuyên Thành Pháo Hôi Thế Thân Tên khác: Bá Tổng Xuyên Thành Pháo Hôi Thế Thân Sau Hán Việt: Bá tổng xuyên thành pháo hôi thế thân hậu [ xuyên thư ] Tác giả: Quải Tinh Tinh Thể loại: Đam Mỹ, 1×1, Xuyên Thư, Hào Môn Thế Gia, Giới Giải Trí, HE, Song Khiết, Vả Mặt, Chủ Thụ. Nhân vật chính: Cố Tinh, Trình Đông Húc. Văn án: Cố Tinh, tổng tài trăm tỷ, lại ” không may” xuyên thành một nhân vật phụ đáng thương trong một cuốn tiểu thuyết. Nhân vật phụ ấy hiền lành dễ bảo, bị ngược đãi cả thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng chết trên đường cản trở nam chính và bạn đời kết hôn, không còn nguyên vẹn. Cố – pháo hôi – Tinh: … Ai muốn thế chỗ thì cứ tự nhiên, kiếp này tôi muốn sống thọ trăm tuổi. Đợi đã, bá tổng công kia trông cũng khá hợp khẩu vị, liệu có nên… Bạn thân số 1 của bá tổng công: “Cái thứ rác rưởi kia từ đâu tới, cút ra xa khỏi tầm mắt tôi!” Bạn thân số 2 của bá tổng công: “Trình Đông Húc chỉ coi cậu như đồ thế thân, đừng mơ tưởng leo cao!” Cố Tinh: Ôi chao ~ Sáu tháng sau, đoán rằng bạch nguyệt quang của bá tổng công sắp trở về, Cố Tinh nhìn vào kho báu nhỏ của mình, chuẩn bị chuồn lẹ. Người đàn ông lúc đầu cảnh cáo Cố Tinh đừng ảo tưởng, giờ đứng đỏ mắt chặn trước cửa, vừa tức giận vừa bất an: “Tinh Tinh, tình yêu cho em, người này cũng cho em, em không đi được không?”. Góc nhìn của vai chính công: Tiểu tình nhân ngoan ngoãn hiều chuyện không dính lấy anh, Trình Đông Húc rất hài lòng. Sau này phát hiện, tiểu tình nhân hiểu chuyện là vì lười, thông minh cũng vì lười, không dính lấy anh… cũng vì lười. Lười đến mức chỉ quan tâm đến khuôn mặt của anh mà thôi. Trình Đông Húc vừa lạnh nhạt với cậu, vừa chiều cậu, cho đến khi yêu cậu, cũng không biết làm sao để cậu bớt hiểu chuyện, bớt không dính lấy anh. Anh chỉ có thể bất lực đưa ra con tim chân thành của mình, cầu xin cậu: “Tình yêu cho em, người này cũng cho em, trái tim này mở rộng cửa, em bước vào có được không?” Lại không ngờ đám người bên cạnh đã sớm ngo ngoe rục rịch: Bạn thân số 1: “Trình Đông Húc coi em như thế thân, nhưng tôi coi em như bảo bối, Tinh Tinh theo tôi đi được không?” Bạn thân số 2: “Nhớ em đến mức thở thôi cũng đau, Tinh Tinh ngoan, thương tôi một chút được không?” __________ Dò mìn❗ – Công với thụ ngủ với nhau trước khi yêu! Thụ tự nguyện ( còn thích thú nữa kìa) – Công có bạch nguyệt quang – Truyện là 1×1, thấy văn án thì giống np 🤣 __________ Tui chưa đọc hết nên không biết còn mìn nào để ghi cho mọi người biết. Bạn thụ này thích làm thụ, có vẻ khác kiểu mình là thụ nhưng tưởng mình công á. Truyện mà có kiểu thụ thích làm thụ thì tui thấy hơi ít. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 199

Chương 199

Cùng lúc đó, Chu Duẫn Chi dẫn theo Ngô Dũng vào.

 

Anh đưa thiệp mời cho Ngô Dũng, còn mình thì tự vào.

 

Ngô Dũng hôm nay còn nhiệt tình hơn thường ngày: "Lão đại, hôm nay thật nhờ anh, nhiều lời không nói nữa, anh cứ yên tâm!"

 

Chu Duẫn Chi đẩy cái đầu to của Ngô Dũng ra khỏi tầm mắt mình, bực bội nhìn quanh: "Lắm lời, không cần cậu làm trâu làm ngựa, hai cái thứ rác rưởi nhà họ Cố kia, tối nay đuổi xa một chút!"

 

Chu Duẫn Chi vốn định đi đón Cố Tinh, nhưng không gặp được, quyết định dù phải chặn người giữa đường cũng phải bắt lên xe mình.

 

Không thì, anh tự nhét mình vào xe của người ta cũng được.

 

Không ngờ ông già của Ngô Dũng phát bệnh, ép Ngô Dũng phải giúp đứa con riêng của mình cưới vợ.

 

Nếu không phải mình đến, Ngô Dũng không biết còn bị đánh mấy roi nữa.

 

Chu Duẫn Chi vừa nghĩ vừa tức, chắc Cố Tiểu Tinh lại bị anh Húc dụ đi rồi.

 

Bực bội nhìn quanh, không nhịn được trừng mắt nhìn Ngô Dũng: "Cậu là do tôi bảo vệ, nếu có lần sau, tôi sẽ bắt đứa em cùng mẹ khác cha của cậu, để tôi dạy nó thế nào là anh em kính nhường nhau, nhỏ mà tâm địa gian xảo!"

 

Ngô Dũng cười hì hì, biết lão đại đang tìm ai, cũng nhìn theo.

 

Chỉ trong chốc lát đã thấy người ở quầy bánh ngọt bị cây cối che khuất một nửa: "Lão đại, ở đó! Hình như là…"

 

Ngô Dũng định nói là Cố thiếu.

 

Nhưng bên cạnh Cố thiếu còn có một người đàn ông trẻ tuổi, nhìn qua thì thấy rất đẹp trai, hai người đứng khá gần nhau.

 

Ngô Dũng: "…"

 

Cảm giác… lão đại hình như có chút… không ổn?

 

Chu Duẫn Chi nhìn theo ánh mắt của Ngô Dũng, mặt tối sầm lại.

 

Từ đâu ra một tên mặt trắng bệch, dám đến gần Cố Tinh như vậy, muốn chết sao!

 

Hơn nữa, nhìn cũng lạ hoắc.

 

Vậy nên… lại thêm một người nữa?!

 

Ở phía kia.

 

Trình Đông Húc cũng không biết mình và Lâm Tri Thư còn gì để nói.

 

Anh tự cảm thấy không có gì phải áy náy với cậu ta.

 

Hỏi ra, Lâm Tri Thư lại rưng rưng không nói.

 

Trông thật tội nghiệp, như thể mình bắt nạt cậu ta vậy.

 

Trình Đông Húc: "…"

 

Thật hiếm khi cảm thấy phiền!

 

Anh không ngốc, biết Lâm Tri Thư đang chờ mình dỗ dành.

 

Nhưng lấy tư cách và thân phận gì để dỗ dành đây?

 

Vả lại, nếu có dỗ dành cũng nên dỗ dành cậu bé nhà mình.

 

Nghĩ vậy, anh liền tìm kiếm hình bóng của Cố Tinh.

 

Vừa nhìn, thấy thiếu niên môi đồ răng trắng, cười tươi rạng rỡ.

 

Thật đẹp!

 

Nhưng đẹp thì đẹp.

 

Người đàn ông mà cậu đang cười nói, anh không quen!

 

Trình Đông Húc: "…"

 

Anh bước dài, vừa bất lực vừa tức giận, đi thẳng tới.

 

Về phần Lâm Tri Thư, anh hoàn toàn không có ý định nói chuyện đàng hoàng.

 

Trình Đông Húc không muốn chơi trò đoán ý này với cậu ta, đó không phải là cách giao tiếp bình thường, quá mệt mỏi.

 

Cố Chân đang trò chuyện với em họ, đột nhiên cảm thấy xung quanh rất đông đúc.

 

Cố Chân quay nhìn bên trái, ngạc nhiên, hình như là Trình thiếu.

 

Quay sang bên phải, ngạc nhiên, hình như là Chu thiếu.

 

Hai người này, bình thường anh chỉ thấy từ xa.

 

Thuộc dạng anh biết họ, nhưng họ không biết anh.

 

Chỉ là hai vị thần long thấy đầu không thấy đuôi này, tại sao lại cùng đến đây?

 

Chẳng lẽ bánh ngọt ở đây ngon đến mức khiến họ không tiếc thân phận mà đến?

 

Cố Chân lo lắng suy đoán.

 

Bánh ngọt anh không tranh giành.

 

Vậy nên, không cần nhìn anh với ánh mắt không thiện cảm như vậy…

 

Cố tổng đang tính toán lượng calo của bánh ngọt, cùi chỏ đụng vào Cố Chân: "Chọn giúp em hai cái, không thể ăn nhiều, hai múi bụng khó luyện…"

 

Chưa nói xong, sau lưng vang lên tiếng cười khẽ.

 

Có lẽ là hai tiếng?

 

Cố tổng quay lại: "……!!!"

 

.

 

Sau khi Cố tổng trở lại công việc cũ, gánh nặng của bá tổng từ kiếp trước cũng đè lên lại.

 

Có một số lời, cậu chỉ dám thì thầm với Cố Chân, thuận miệng nói ra.

 

Tình bạn cách mạng được xây dựng qua công việc chung, cộng với mối quan hệ anh em họ, tự nhiên mà thoải mái hơn chút.

 

Nhưng bên ngoài, những vẻ lịch sự, kiêu hãnh đều là bản chất.

 

Bây giờ thì hay rồi, một lần sụp đổ, không thể cứu vãn.

 

Đầu óc Cố tổng như bị đông cứng.

 

Nếu là người lạ, cậu có thể giữ vững phong thái cao ngạo của mình.

 

Nhưng trước mặt hai người này, lại có chút không biết phải phản ứng như thế nào.

 

Quay nhìn trái, thấy nụ cười trên môi Trình Đông Húc.

 

Quay nhìn phải, thấy ánh mắt cười của Chu Duẫn Chi.

 

Hơn nữa, cả hai người này, dù trong nguyên tác hay ngoài đời, đều có thân hình cực kỳ đẹp, tám múi bụng nhảy nhót.

 

Hoàn toàn không để cho người chỉ có hai múi như cậu cơ hội sống.

 

Ngón tay dưới đĩa sứ nhỏ không tự chủ được mà cào nhẹ.

 

Trong lòng khó chịu, Cố tổng vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng: "Tránh ra, cản đường rồi.”

 

Vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng của cậu, hoàn toàn thể hiện rằng không quen biết hai người trước mặt, cũng không muốn quen.

 

Cố Chân: "……!!!"

 

Em họ thông minh của mình sao lúc quan trọng lại thế này?

 

Hai vị đại lão này, bình thường khó gặp như vậy.

 

Dù chỉ chào hỏi một câu, cũng là cơ hội lớn.

 

Dù sao thì nhiều người xung quanh đang nhìn.

 

Nếu mọi người thấy Song Tinh Giải Trí có mối quan hệ với các đại lão, biết đâu công việc công ty sẽ phát triển mạnh.

 

Vì vậy, anh giữ lấy tay Cố Tinh.