Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.3/10 từ 15 lượt Tên truyện: Sau Khi Bá Tổng Trăm Tỷ Xuyên Thành Pháo Hôi Thế Thân Tên khác: Bá Tổng Xuyên Thành Pháo Hôi Thế Thân Sau Hán Việt: Bá tổng xuyên thành pháo hôi thế thân hậu [ xuyên thư ] Tác giả: Quải Tinh Tinh Thể loại: Đam Mỹ, 1×1, Xuyên Thư, Hào Môn Thế Gia, Giới Giải Trí, HE, Song Khiết, Vả Mặt, Chủ Thụ. Nhân vật chính: Cố Tinh, Trình Đông Húc. Văn án: Cố Tinh, tổng tài trăm tỷ, lại ” không may” xuyên thành một nhân vật phụ đáng thương trong một cuốn tiểu thuyết. Nhân vật phụ ấy hiền lành dễ bảo, bị ngược đãi cả thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng chết trên đường cản trở nam chính và bạn đời kết hôn, không còn nguyên vẹn. Cố – pháo hôi – Tinh: … Ai muốn thế chỗ thì cứ tự nhiên, kiếp này tôi muốn sống thọ trăm tuổi. Đợi đã, bá tổng công kia trông cũng khá hợp khẩu vị, liệu có nên… Bạn thân số 1 của bá tổng công: “Cái thứ rác rưởi kia từ đâu tới, cút ra xa khỏi tầm mắt tôi!” Bạn thân số 2 của bá tổng công: “Trình Đông Húc chỉ coi cậu như đồ thế thân, đừng mơ tưởng leo cao!” Cố Tinh: Ôi chao ~ Sáu tháng sau, đoán rằng bạch nguyệt quang của bá tổng công sắp trở về, Cố Tinh nhìn vào kho báu nhỏ của mình, chuẩn bị chuồn lẹ. Người đàn ông lúc đầu cảnh cáo Cố Tinh đừng ảo tưởng, giờ đứng đỏ mắt chặn trước cửa, vừa tức giận vừa bất an: “Tinh Tinh, tình yêu cho em, người này cũng cho em, em không đi được không?”. Góc nhìn của vai chính công: Tiểu tình nhân ngoan ngoãn hiều chuyện không dính lấy anh, Trình Đông Húc rất hài lòng. Sau này phát hiện, tiểu tình nhân hiểu chuyện là vì lười, thông minh cũng vì lười, không dính lấy anh… cũng vì lười. Lười đến mức chỉ quan tâm đến khuôn mặt của anh mà thôi. Trình Đông Húc vừa lạnh nhạt với cậu, vừa chiều cậu, cho đến khi yêu cậu, cũng không biết làm sao để cậu bớt hiểu chuyện, bớt không dính lấy anh. Anh chỉ có thể bất lực đưa ra con tim chân thành của mình, cầu xin cậu: “Tình yêu cho em, người này cũng cho em, trái tim này mở rộng cửa, em bước vào có được không?” Lại không ngờ đám người bên cạnh đã sớm ngo ngoe rục rịch: Bạn thân số 1: “Trình Đông Húc coi em như thế thân, nhưng tôi coi em như bảo bối, Tinh Tinh theo tôi đi được không?” Bạn thân số 2: “Nhớ em đến mức thở thôi cũng đau, Tinh Tinh ngoan, thương tôi một chút được không?” __________ Dò mìn❗ – Công với thụ ngủ với nhau trước khi yêu! Thụ tự nguyện ( còn thích thú nữa kìa) – Công có bạch nguyệt quang – Truyện là 1×1, thấy văn án thì giống np 🤣 __________ Tui chưa đọc hết nên không biết còn mìn nào để ghi cho mọi người biết. Bạn thụ này thích làm thụ, có vẻ khác kiểu mình là thụ nhưng tưởng mình công á. Truyện mà có kiểu thụ thích làm thụ thì tui thấy hơi ít. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 186

Chương 186

Đúng là loạn hết cả lên.

 

Cố Tinh sâu sắc hối hận và nghĩ đến việc chuyển nhà, quan hệ hàng xóm quá thân thiết thật không hay.

 

Thực tế, cậu đã cân nhắc vấn đề này, rồi lại bỏ qua.

 

Dù cậu có chuyển đi đâu, bất kể là Chu Duẫn Chi hay Trình Đông Húc, đừng nói đến việc làm hàng xóm của cậu, thậm chí họ có thể mua cả dãy nhà bên cạnh cũng dễ như trở bàn tay.

 

Thở thôi cũng trở nên khó khăn.

 

Trình Đông Húc cảm thấy linh hồn mình trôi ra khỏi cơ thể, tách biệt khỏi mọi cảm xúc, bình tĩnh điều khiển thân thể để hỏi Chu Duẫn Chi một cách điềm đạm: "Tôi có thể vào được không?"

 

Sau khi nhận được sự cho phép, Trình Đông Húc mang đồ vào nhà.

 

Anh thậm chí còn đổi dép, rồi mới cầm hộp đồ ăn từ Vị Trân đặt trên kệ trước cửa, đi đến trước mặt thiếu niên.

 

Đứng trước mặt thiếu niên, đầu óc anh dần tỉnh táo lại.

 

Trình Đông Húc cúi đầu nhìn tay ướt nhẹp của thiếu niên: "Đúng lúc rửa tay ăn cơm, anh mang đến món cá chua ngọt em thích nhất."

 

Đứng gần, Trình Đông Húc nhận thấy đôi mắt thiếu niên có chút ánh nước mờ mờ.

 

Gần như không kiềm chế được, anh thẳng lưng lên.

 

Da đứa nhỏ trắng, mí mắt lại mỏng.

 

Dù không phải đang trên giường bị bắt nạt quá mức, chỉ cần hôn sâu một chút, đôi mắt lạnh lùng của cậu cũng sẽ trở nên ướt át làm người ta không kìm lòng được.

 

Vậy nên, cậu và Chu Duẫn Chi… vừa rồi làm gì vậy?

 

Cố tổng cảm thấy tình hình hiện tại rối ren đến mức cậu cần suy nghĩ lại.

 

Tên b**n th** mời mình ăn cơm, rồi Trình Đông Húc đến, còn mang theo món cá chua ngọt cậu thích.

 

Trình Đông Húc đến nhà người khác, mời cậu ăn cơm?

 

Giống như một đứa trẻ không chịu ăn cơm, cha mẹ cầm hộp cơm theo sau bất kể đến đâu.

 

Lực ép đột ngột trên đỉnh đầu cắt ngang dòng suy nghĩ của Cố tổng.

 

Là người đàn ông trước mặt xoa đầu cậu, ánh mắt như muốn bao trùm tất cả trước mắt, bao bọc lấy cậu.

 

Ánh mắt này dường như có thể hút người vào đôi mắt đen kịt đó.

 

Dù không quá dữ dằn, nhưng Cố tổng vẫn cảm thấy da đầu tê rần, đáp một tiếng rồi đi thẳng về phía bàn ăn.

 

Chu Duẫn Chi đóng cửa lại, đối diện với Trình Đông Húc.

 

Cười cợt nhả, mang theo sự thấu hiểu sắc bén, lạnh lùng không nhượng bộ: "Anh Húc, đến thì đến, không cần mang quà, ở đây tôi có đủ mọi thứ."

 

"Không cần khách sáo." Trình Đông Húc đáp một cách hiển nhiên: "Cậu ấy dạ dày không tốt lại ham chơi, cần phải quan tâm nhiều."

 

"…" Đôi môi đỏ tươi của Chu Duẫn Chi khẽ nhếch: "Thật sao? Cảm ơn anh Húc nhắc nhở, sau này tôi sẽ chú ý."

 

Ngồi trước bàn ăn, "chăm chú" nhìn các món ăn, Cố tổng: "…"

 

Đây thực sự không phải là bữa ăn cuối đời chứ?

 

Kiếp trước, Cố tổng từng tưởng tượng cuộc sống bên trái ôm bên phải ấp sẽ thế nào.

 

Chủ yếu là do nguồn tài nguyên khan hiếm, môi trường áp lực, chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng để duy trì cuộc sống.

 

Nhưng hiện tại, bên trái một người cao quý kiêu ngạo, bên phải một người mỹ mạo như hoa, thực sự đạt đến đỉnh cao của nhân sinh.

 

Nhưng như ngồi trên kim châm, cao không thể với.

 

Bữa tối vẫn phải tiếp tục.

 

Bầu không khí vô cùng "hòa hợp".

 

Ngoài việc cái đĩa nhỏ trước mặt Cố tổng luôn đầy, cậu hoàn toàn không cần phải với đũa ra xa.

 

Đúng vậy, ngay cả xương cá cậu cũng không cần tự mình gỡ.

 

"Cố Tiểu Tinh, đây là món anh đặt riêng cho em, có thích không?" Chu Duẫn Chi hỏi.

 

Anh ta ở đoàn phim luôn đến trước mặt Cố Tinh để kiếm bữa cơm, vài bữa đã suy đoán được rằng người ta thích vị ngọt cay, cả bàn ăn hầu như đều là món có vị này.

 

Còn về cá, anh từ trước đến nay chưa từng thấy Cố Tiểu Tinh ăn cá bao giờ.

 

Mang trong mình niềm tự hào thầm kín, Chu Duẫn Chi nói với Trình Đông Húc: "Anh Húc, Cố Tiểu Tinh không thích ăn cá, gỡ xương ra cũng thấy lãng phí thời gian."

 

Trình Đông Húc cúi đầu, bình tĩnh làm công việc của mình: "Cậu ấy thích."

 

Không phải là thích bình thường, mà là rất thích, chỉ là vì muốn ăn nhanh nên mới không kiên nhẫn gỡ xương.

 

Một cuộc tranh cãi mới lại xuất hiện.

 

Cố tổng… Cố tổng chẳng nghe thấy gì cả.

 

Nhưng theo sự thật mà nói, món thịt mà cậu thích nhất là cá.

 

Chỉ có điều cậu kén ăn, và trong đoàn phim cá luôn có mùi tanh, nên cậu không đụng tới.

 

Giờ mà để cậu chọn, cậu thà ngồi trong góc ăn món cá chua ngọt.

 

Giờ mà để cậu chọn, cậu thà ngồi trong góc ăn món cá chua ngọt.

 

Ngồi xổm cũng được, miễn là yên tĩnh một chút.

 

Rồi, hai cái đĩa nhỏ chưa dùng, được đẩy tới từ hai bên.

 

Một đĩa là thịt cá được gỡ sạch xương, một đĩa là sườn chua ngọt đã gỡ xương, đều là những món mà Cố tổng thích, mềm mềm chua ngọt.

 

Gần đây, Cố tổng thực sự rất kiểm soát chế độ ăn uống.

 

Cậu không mập, chủ yếu là vì hai khối cơ bụng đang rung rinh, sắp hợp thành một khối, không chú ý không được.

 

Vì vậy, ngay cả khi ăn nhiều, cậu cũng sẽ ăn thêm cá hoặc bò.

 

Hai thứ này, lượng calo đều khá thấp.

 

Cuối cùng, cậu liếc nhìn miếng cá tươi non một cái.

 

Trong lòng vô cùng tiếc nuối, đẩy đĩa đứng dậy: "Tôi no rồi, các anh còn chưa ăn gì, cứ tiếp tục… tiếp tục đi."

 

Lần đầu tiên trong đời, Cố tổng chạy trốn.

 

Trước khi ra khỏi cửa, cậu còn quay đầu nhìn hai con thú ăn thịt lớn muốn theo sau, cảnh cáo: "Không được theo tôi!"