Giới thiệu truyện

Đánh giá: 10.0/10 từ 1 lượt BẠN GÁI QUÁI VẬT Tên khác: Quái vật bạn gái, Quái vật nữ hữu. Tác giả: Hữu Tình Khách. Thể loại: bách hợp, mạt thế, 1vs1, cường cường, HE, cái này gắn tag thì hơi sai nhưng thoi cứ để đại: xúc tu =)))) Tình trạng: 156 chương edit hoàn. Couple: Tang Lộ – Hạ Vị Sương. Edit: Alex (Wattpad: AlexGreen95). _____________ Giới thiệu Ba năm trước, người yêu của Hạ Vị Sương gặp tai nạn máy bay tử vong, thi thể chìm xuống biển sâu mất tích. Ba năm sau, vào một đêm mưa to tầm tã, sấm chớp liên hồi, cửa phòng 702 bị gõ vang. Qua mắt thần, Hạ Vị Sương thấy người bạn gái đáng lẽ đã chết từ lâu mặc chiếc váy đỏ rách rưới, cả người ướt đẫm, tóc dài đen như mực, nước da trắng bệch như giấy. Chị nở nụ cười cứng đờ. Bờ môi cong cong đỏ tựa bôi máu. Bàn tay Hạ Vị Sương nắm lấy chốt cửa run rẩy, xúc động toan mở. Cô em họ ở nhờ trong nhà mơ mơ màng màng bước ra, hỏi: “Mùi gì tanh dữ vậy ta?” Hạ Vị Sương cứng người. Len qua kẹt cửa truyền đến là mùi tanh tưởi đặc hữu của đại dương. Bạn gái quái vật x Con người. Một câu giới thiệu vắn tắt: Người yêu đã chết quay về. Đại ý: Trong hoàn cảnh khó khăn cũng phải nỗ lực sinh sống, không từ bỏ lương tri và điểm mấu chốt của con người. _____________ Review không spoil: Yo, chúng ta đã có tổng tài dễ cưng, diễn viên dễ cưng, kiếm tiên dễ cưng, tiểu quỷ dễ cưng, điện hạ dễ cưng sòi, giờ thêm quái vật dễ cưng nhe. Chào mừng quý dị đến với hố mới, hố mạt thế. Truyện này phiêu lưu pha chút kinh dị, là thể loại toi ưa thích. Nội dung cơ bản như đã nêu ở trên. Bạn gái chết đi biến thành quái vật nhưng vẫn nhớ tới mình, tìm về bảo vệ mình. Nghe lãng mạn nhờ? Không có đâu 🙂. Đây là câu chuyện tình yêu giữa một con quái vật biến thái và một con người có bệnh tâm thần (cũng biến thái luôn). Nếu phải tóm tắt nội dung thì hẳn là quá trình thay đổi, bao dung và chấp nhận lẫn nhau vì tình yêu của hai nhân vật chính, nhân tiện ngược xác sống, quái vật. Tại sao truyện này toi không gắn tag ngọt sủng? Tại vì nữ chính 1 muốn giết nữ chính 2, nữ chính 2 muốn ăn nữ chính 1 (nghĩa đen) nên để ngọt sủng thì nó lại cắn rứt lương tâm quá. Nhưng mà có ngọt sủng thiệt, nên quý dị yên tâm. Không ngọt thì mười cái đời toi cũng không làm. Một số điểm mà toi thích ở truyện này: – Nếu những truyện mạt thế thường hay miêu tả sâu về mặt xấu xa, đen tối của con người khi mạng sống bị đe dọa thì truyện này ngược lại, đề cao sự lương thiện, trung thành và lòng biết ơn. Nên có thể nói là mang đến năng lượng tích cực, đúng như đại ý mà tác giả đã nêu. – Cái này là điểm cộng đối với toi nhưng có thể là điểm trừ đối với quý dị. Không có phản bội và hy sinh. Không phải đọc mà nơm nớp lo sợ tác giả bẻ cua, cắm death-flag, cho ai lãnh cơm hộp bất thình lình. Đọc trong tâm thế thoải mái, thích ai cứ thích, không sợ đùng phát bias chết queo (lí do drop Deathnote, SnK, KnY và 7749 truyện khác 🙂). Toi là kiểu dễ bị ảnh hưởng tâm trạng, nên né những cái gì quá nặng nề. – Diễn biến cốt truyện được tác giả miêu tả hợp lí, chi tiết, bất ngờ. Bối cảnh truyện cũng xây dựng khá hoàn thiện. Mạch truyện hồi hộp, lôi cuốn. – Thoại thông minh, mặn mòi, không sượng trân, nhàm chán. Ít ra là chọc cười được đứa đơ như toi. – Người thì vừa lương thiện vừa nguy hiểm. Quái vật thì vừa thấy ghê vừa thấy cưng. Nghe thì mâu thuẫn nhưng thiệt ra rất hợp lí. Đương nhiên cũng có vài chỗ toi cho là chưa hoàn hảo: – Diễn biến tâm lý từ yêu sang hận rất ấn tượng, nhưng từ hận về yêu hơi mờ nhạt, chắc vì bản chất nó là từ từ thay đổi, từ từ chấp nhận. – So với màn combat của hai nữ chính ở đoạn giữa thì màn đấu Boss cuối có vẻ… hơi đơn giản. Nó vẫn hợp lí, không đến mức đầu voi đuôi chuột, nhưng toi đã mong chờ cái gì đó kịch tính, hoành tráng hơn. Đoán là tác giả muốn bù đắp lại cho độc giả sau khi đã ngược tanh bành khúc giữa. Nhưng chính khúc giữa mới là cao trào, là phần xuất sắc nhất truyện. Tạm thời là vậy, khi nào nhớ ra thêm sẽ bổ sung. Lần này siêng đột xuất nên vẽ bìa, bình thường chỉ quẹt 3 cái tên. Dự kiến mỗi ngày một chương, thứ Bảy, Chủ nhật hong hứa chắc. Hoan nghênh góp ý hiền lành, thân thiện, miễn các loại drama, gây war, cục súc. _____________ Rảnh nên xàm chút. Tên truyện theo nhiều phong cách: – Tên gốc: Bạn gái quái vật. – Kiểu Harry Potter: Hạ Vị Sương và cô bạn gái quái vật. – Kiểu phim Nhật: Cô bé lọ lem thời tận thế. – Kiểu light-novel: Sau tai nạn máy bay, bạn gái tôi biến thành quái vật quay về. – Kiểu truyện thiếu nhi: Quái vật ngốc xít học cách yêu. – Kiểu truyện cổ tích: Người đẹp và quái vật cũng đẹp. – Kiểu game thời trang: Kỳ tích Lộ Lộ. – Kiểu game thủ tháp: Monster vs. Zombies, hay theo Trung Quốc thì là Quái vật đại chiến cương thi. – Kiểu tập làm văn: Nhà em có nuôi một quái vật… Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 81

Chương 81

Xúc tu c*̉a Tang Lộ quấn quanh như rễ cây đại thụ, cơ nổi gân xanh. Cô cuốn lấy cái cọc đá nặng cả trăm kí ném lên cao. Cọc đá xé gió tạo ra tiếng vút chói tai, lao đi như một quả đạn pháo mạnh mẽ. Với trọng lượng ấy, độ cao ấy, tốc độ ấy, sức lực c*̉a Tang Lộ là lớn đến không tưởng.

 

Cọc đá va vào một góc nhà cao tầng, phát ra tiếng nổ điếc tai. Đá vụn, gạch nát và cửa kính ‘ầm’ nổ tung, khói bụi bay mịt mù. Mà giữa màn bụi, có ai đó nấp trong góc lầu đột nhiên ù chạy ra ngoài.

 

Đó chính là giữa không trung!

 

Người này có cánh, biết bay!

 

Trước khi bóng dáng kia xuất hiện thì Tang Lộ đã khom người nhảy bật lên. Xúc tu cô kéo dài như cái móc câu, linh hoạt mà nhanh nhẹn móc vào tường, vào cửa sổ, vào nhánh cây,… giúp cô nhanh chóng vọt về phía người nọ. Tang Lộ dùng tốc độ cực nhanh leo lên chỗ cao, lại dùng xúc tu búng người lên cao hơn nữa sau khi chạy lấy đà, nhằm thẳng người nọ.

 

Gã biết bay kia thấy thế lại lập tức vỗ cánh, vọt lên trời cao. Tang Lộ khi lên đến điểm cao nhất thì lại bất chợt đâm cái xúc tu có vảy mịn và gai góc về phía trước, sượt qua sát mép bóng dáng người kia.

 

Vì cách quá xa, quá cao, hàng loạt động tác ấy lại quá nhanh nên người trên mặt đất căn bản vẫn chưa kịp ngộ ra chuyện gì thì đã nhìn thấy Tang Lộ rơi xuống dưới, mà gã có cánh bên trên c*̃ng bắt đầu bay chao đảo.

 

Tang Lộ rơi xuống nửa đường, lại treo mình trên tòa nhà cao tầng, vẫn chưa từ bỏ ý định, chuẩn bị búng người thêm lần nữa để xử lí gã có cánh. Nhưng gã kia lại bay còn cao hơn trước, tốc độ c*̃ng cực nhanh. Xét về độ cao thì Tang Lộ không thể chạm đến hắn.

 

Hạ Vị Sương ngẩng mặt nhìn, thầm nghĩ trên đời lại có thứ mà “động vật lưỡng cư” như Tang Lộ không trị được, hóa ra là sinh vật trên không trung.

 

Tang Lộ thấy với không tới, bèn chơi lại chiêu c*̃, định quấn lấy thứ gì đó ném tiếp. Gã có cánh kia luống cuống, rồi chợt quay đầu, thế mà lại bay về phía mấy người Hạ Vị Sương.

 

Lần này đã triệt để chọc giận Tang Lộ. Cơ thể cô nháy mắt biến hình, điên cuồng di chuyển về phía này. Giờ đã không thể dùng từ “chạy” để hình dung động tác c*̉a Tang Lộ được nữa. Chỉ trong chớp mắt, cô đã vặn vẹo cơ thể, xuyên qua không gian trở lại bên cạnh.

 

Gã có cánh không dám đáp xuống, còn lơ lửng trên không lớn tiếng nói vọng xuống mặt đất: “Tôi không phải người xấu!”

 

Thế mà còn biết nói, có lí trí!

 

Biến cố ấy khiến tất cả con người trên mặt đất không khỏi kinh ngạc. Lẽ nào gã đang ở trên trời là một dị nhân?

 

Hạ Vị Sương vẫn tựa vào cửa sổ xe, ngẩng đầu nheo mắt nhìn lên trên. Nhưng ngay sau đó, Tang Lộ đã che đi tầm nhìn c*̉a cô.

 

Tang Lộ nhảy lên nóc xe. Những cái xúc tu chất thịt mấp máy tựa một tấm lưới. Cô khom người, trông tư thế như đang định bật nhảy lên lần nữa.

 

Mắt Hạ Vị Sương chợt lóe, vội nói: “Đừng động chiếc xe!”

 

Này mà nhảy thì nóc xe chắc chắn phải bị phản lực đè bẹp. Lại nói, bằng độ cao kia thì Tang Lộ vẫn chưa thể với tới gã có cánh được.

 

Tang Lộ: “…” Nhảy nhẹ một cái.

 

Cô dùng xúc tu bảo hộ quanh người Hạ Vị Sương, vẫn đăm đăm nhìn gã có cánh như hổ rình mồi. Gã có cánh bay trên cao, không dám giảm tốc độ.

 

Có thứ chất lỏng gì đó nhỏ xuống phía trước. Hạ Vị Sương ngưng mắt nhìn kĩ, phát hiện là máu. Xem ra một chiêu lúc nãy c*̉a Tang Lộ vẫn khiến gã có cánh bị thương.

 

Tình hình chiến đấu nhất thời rơi vào cục diện bế tắc. Chẳng biết có phải vì gã có cánh đến gần Hạ Vị Sương hơn một chút, từ đó kích thích tiềm lực c*̉a Tang Lộ hay không mà sau lưng Tang Lộ từ từ nhô ra hai cái bánh bao thịt, cuối c*̀ng thế mà lại trông như mọc cánh.

 

Đây là lần đầu tiên Tang Lộ mọc cánh, nghiệp vụ chưa thuần thục lắm, thế nên vừa chậm mà lại vừa quái. Mọc được một nửa thì càng trông càng giống vảy cá. c*̃ng chẳng biết cái đồ quỷ này có bay lên được hay không.

 

Gã bay trên trời còn đang nói gì đó, nhưng vì quá xa nên người dưới mặt đất nghe không rõ lắm. Hạ Vị Sương ngẫm nghĩ, nhất thời không cách nào xác định gã có cánh này là sao. Hiển nhiên, đó không phải thứ đã hoàn toàn mất đi lí trí, tình cảm và năng lực tư duy như các xác sống, nhưng nếu là dị nhân thì… thái độ c*̉a Tang Lộ có cần phải gay gắt đến thế không?

 

Hạ Vị Sương giơ tay, bắt lấy một cái xúc tu treo bên cửa sổ xe c*̉a Tang Lộ, nói: “Bình tĩnh. Tạm thời đừng động đến hắn. Chờ hắn xuống rồi tính.”

 

Tang Lộ ngẫm nghĩ, cảm thấy rất có lí. Hắn xuống sẽ càng dễ xử hơn.

 

Hạ Vị Sương lớn tiếng nói vọng lên trên: “Anh xuống thấp chút đi. Nghe không rõ!”

 

Gã có cánh do dự một lúc rồi hạ xuống một chút, sau đó vội nói: “Đừng giết tôi. Tôi không phải người xấu!”

 

Hạ Vị Sương tiếp tục nói: “Tôi đảm bảo tạm thời sẽ không để Tang Lộ giết anh. Anh xuống thấp chút nữa đi. Bọn tôi nghe không rõ.”

 

Cứ ngửa cổ hoài rất mệt. Hơn nữa, vị trí c*̉a gã có cánh hạ thấp thì chốc nữa Tang Lộ ra tay mới có thể một chiêu mất mạng. Bằng không, hắn cứ giữ khoảng khách an toàn tít trên cao mãi như thế, Tang Lộ sẽ theo không kịp.

 

Hạ Vị Sương cho rằng gã có cánh sẽ hạ xuống một chút, nhưng không quá thấp. Nào ngờ gã này hình như hơi bị khờ, nghe Hạ Vị Sương đảm bảo xong là đáp thẳng xuống đất luôn.

 

Trong một khoảnh khắc, Tang Lộ đã có ý muốn manh động. Hạ Vị Sương véo một cái lên râu thì cô nàng đang bao bọc chiếc xe mới tạm thời kiềm lại sát ý. Nhưng nữ yêu quái khát máu ấy vẫn chưa từ bỏ ý định giết chóc. Cô như mũi tên có thể rời cung bất kì lúc nào, sẵn sàng nhắm ngay vào gã có cánh.

 

Tên kia đáp xuống đất. Khoảng cách thu hẹp, mọi người rốt cuộc c*̃ng thấy rõ được tình trạng c*̉a hắn, không khỏi nảy sinh một cảm giác ghê tởm kì quái khó diễn tả.

 

Cơ thể hắn là cơ thể c*̉a một nam giới trẻ tuổi, hơi gầy. Nhìn mặt thì c*̃ng chỉ là gương mặt đại trà bình thường, không có gì đặc biệt. Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, ánh mắt trốn tránh, cả người toát lên hình tượng c*̉a một gã trai ám ảnh sợ xã hội chỉ ru rú trong nhà. Nhưng trên lưng hắn lại là một đôi cánh côn trùng đen bóng phản chiếu ánh sáng màu. Đôi cánh ấy, không phải cánh thiên sứ, c*̃ng không phải cánh dơi, mà trông càng giống như cánh c*̉a động vật giáp xác sau khi biến khổng lồ. Rõ ràng là màu đen, nhưng lại chiếu xạ ra từng vệt màu rực rỡ dưới ánh nắng.

 

Đôi cánh ấy xinh đẹp, lộng lẫy, từ vai phủ đến tận cẳng chân, lại khiến người ta nhìn mà lạnh lưng một cách khó hiểu. Cứ thấy nó vừa đẹp, vừa xấu, vừa đồ sộ, lại vừa quái dị.

 

Hắn run run cánh, bị mọi người nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, đặc biệt là Tang Lộ.

 

Hạ Vị Sương vẫn ngồi trong xe, không bước xuống. Quan sát hắn một lúc, cô hỏi: “Hình như anh đã theo dõi bọn tôi rất lâu rồi. Có mục đích gì?”

 

Gã có cánh do dự nói: “Tôi không có mục đích gì đặc biệt hết. Chúng ta… trước đó chúng ta có gặp nhau rồi! Không, không, không, phải nói là tôi có gặp cô rồi.”

 

Hạ Vị Sương bình tĩnh hỏi: “Khi nào? Ở đâu?”

 

Gã có cánh đáp: “Mới tháng trước thôi. Lúc cô và người này đi chung đã trốn vào khu dân cư chỗ tôi ở.”

 

Người gã có cánh chỉ chính là Bạch Thiến. Vẻ mặt Bạch Thiến càng thắc mắc, nhưng Hạ Vị Sương khi nghe được mấy chữ “khu dân cư” thì lại chợt nhớ ra điều gì.

 

Số lượng khu dân cư mà cô và Bạch Thiến từng c*̀ng nhau trốn vào không nhiều lắm, hẳn chính là chỗ lúc trước náu lại khi nghỉ ngơi, dưỡng thương.

 

Hạ Vị Sương hỏi: “Lúc trước là anh trốn sau màn nhìn lén bọn tôi à?”

 

“Đúng thế.” Gã có cánh thừa nhận, nhưng rồi hắn ta lại nhanh chóng biện giải, “Tôi không cố ý. Chỉ là người ở đó đều đi cả rồi, các cô tự dưng lại đến nên tôi mới hơi tò mò.”

 

Hạ Vị Sương ngắt lời hắn, đưa ra câu hỏi: “Vì sao anh không đi theo đội cứu viện? Anh là dị nhân hay là thứ gì khác? Thứ đằng sau lưng có thể thu lại được không?”

 

Gã có cánh bị một loạt câu hỏi dồn dập ấy hỏi đến choáng váng, sau mới trả lời từng câu một: “Mới đầu thì tôi còn chưa thể hoàn toàn khống chế được hình thái c*̉a mình, trông rất xấu xí. Tôi không dám ra ngoài, nên không đi với mọi người.”

 

“Tôi là dị nhân à… Tôi không biết mình có tính là dị nhân hay không. Tôi nhớ tôi đã chết một lần rồi.” Hắn liếm liếm khóe môi, ánh mắt thoáng chút mờ mịt, “Khi tôi tỉnh lại thì đã biến thành thứ kì quái này. Nhưng tôi vẫn còn ký ức. Tôi cảm thấy tôi vẫn là tôi, nhưng đã không giống như người bình thường nữa rồi.”

 

“Tôi không phải người thường, c*̃ng không phải đám xác sống ngu ngốc kia. Tôi không biết rốt cuộc mình là thứ gì. Tôi rất hoang mang.” Gã có cánh ỉu xìu nói.

 

“Cái cánh sau lưng có thể thu lại được. Thu lại rồi thì nhìn hệt như người bình thường. Trước giờ tôi vẫn luôn trốn trong nhà, không dám ra. Hôm đó sau khi nhìn thấy hai người thì tôi rất tò mò muốn biết hiện giờ trong thành phố còn có bao nhiêu người sống sót, thế là mới bắt đầu thử tiếp xúc với thế giới bên ngoài.”

 

Gã có cánh giải thích: “Tôi không giỏi giao tiếp với người khác lắm, trước giờ vẫn luôn mong có thể tìm được một người bạn.”

 

“Sau đó, tôi thấy được mọi người, và cả cô ấy nữa.”

 

Gã có cánh liếm khóe miệng với vẻ lo âu: “Hình như… tôi đã tìm được đồng loại c*̉a mình.”

 

Hắn nuốt một ngụm nước bọt. Ánh mắt nhìn về phía Tang Lộ là vẻ mịt mờ xen lẫn một chút kích động, cố chấp: “Chúng ta là đồng loại! Tôi không phải cô độc một mình!”

 

Ánh mắt này… Chẳng hiểu vì sao, trong lòng Hạ Vị Sương chợt hụt hẫng, cứ cảm thấy không thích hắn nhìn Tang Lộ như thế.

 

Đúng rồi, bất luận bên trong có như thế nào thì ít nhất vẻ ngoài c*̉a Tang Lộ vẫn là người yêu cô, không thích là bình thường. Hạ Vị Sương nắm vô lăng, nhịp mũi chân mấy cái theo thói quen.

 

Gương mặt Tang Lộ trông vẫn vô cảm, chỉ nhìn chằm chằm vào gã có cánh, rồi lén lút giơ cái xúc tu có gai nhọn, bất ngờ vụt qua khi tất cả mọi người đều tập trung chú ý.

 

Nhưng gã có cánh c*̃ng không yếu đuối, dễ bắt nạt như vẻ ngoài c*̉a hắn. Hắn ngồi thụp xuống, cái cánh sau lưng nháy mắt đã bao phủ cả người. Cuối c*̀ng, xuất hiện trước mắt Hạ Vị Sương chính là một khối cầu được lớp vỏ côn trùng cứng rắn bao lấy.

 

Xúc tu c*̉a Tang Lộ đập vào khối cầu, phát ra một tiếng “keng” giòn vang. Cô thế mà lại không thế đánh vỡ cái cánh c*̉a gã này!

 

Hạ Vị Sương chưa kịp cản thì đã thấy Tang Lộ lại chuyển thế công, dùng xúc tu quấn quanh khối cầu rồi dộng rầm rầm xuống mặt đất như đang đập hạch đào. Mặt đất xi măng bị đập cho lõm xuống, nhưng khối cầu c*̉a gã có cánh vẫn không hề sứt mẻ.

 

Tang Lộ bực bội, cuốn lấy khối cầu quẳng đi xa, như hoàn toàn không care cái gọi là đồng loại.

 

Hạ Vị Sương: “…”

 

Gã có cánh đã biến mất tăm. Không còn cách nào khác, cả bọn đành phải tiếp tục lên đường. Nào ngờ xe chạy được một lúc thì gã có cánh kia lại bay trên không trung đuổi theo.

 

“Chờ một chút, tôi có chuyện muốn nói cho mọi người!”

 

“Tôi tới là muốn nói, nhà c*̉a mọi người bị chiếm rồi!”

 

Hạ Vị Sương nghe vậy thì cau mày, dừng xe lại lần nữa rồi nói với Tang Lộ vẫn còn đang ngồi trên nóc xe: “Đi đánh xác sống đi, tạm thời đừng đánh hắn ta.”

 

Thân thể dị biến c*̉a Tang Lộ đã trở lại hình thái như người bình thường. Cô gập đôi chân thon dài, vẫn ngồi im, lạnh lùng nhìn gã có cánh trên không.

 

Nếu là xác sống thì chỉ cần đừng quá ngu là sẽ không dám đến gần, thế nên Tang Lộ c*̃ng không đi đánh xác sống mà tập trung nhìn chằm chằm vào gã có cánh.

 

Hạ Vị Sương cảm thấy rất lạ, bèn hỏi: “Sao chị lại ghét hắn ta đến vậy?”

 

Tang Lộ đáp mà chẳng cần suy nghĩ mảy may: “Giết không được.”

 

Hạ Vị Sương: “… Chỉ vì thế?”

 

Tang Lộ: “… Ừm hửm.”

 

Hạ Vị Sương thở dài một tiếng. Quả nhiên không thể dùng tiêu chuẩn c*̉a người bình thường để phán đoán suy nghĩ c*̉a Tang Lộ được.

 

Hạ Vị Sương thò đầu ra cửa xe, ngẩng mặt nhìn lên cao: “Anh nói cái gì? Nói rõ hơn một chút đi.”

 

Gã có cánh vẫn bay trên không, nói: “Thật ra tôi vẫn luôn nấp ở gần, chỉ là mãi không tìm được cơ hội để nói chuyện với mọi người thôi. Lâu lắm rồi tôi không nói chuyện với người sống, với cả cô ấy c*̃ng không thích tôi lắm. Xin lỗi, không dám. Hôm nay sau khi các bạn rời khỏi khách sạn thì tôi thấy có một đám người vào nhà các bạn. Cửa sổ khách sạn bị đập vỡ!”

 

Gã có cánh gom hết dũng khí đến đây tìm họ thật ra là muốn giúp một chuyện, tiện làm quen.

 

Hắn nói: “Tôi không có ác ý, chỉ muốn đến nhắc nhở mọi người một chút thôi. Các bạn mau về đi, bọn chúng vừa đến chưa lâu.”

 

“Bọn chúng là ai? Có súng không?”

 

“Có súng, cơ mà trông thì chỉ là người thường, không phải quân nhân hay cảnh sát.”

 

Khi không còn pháp luật chế tài, mấy người các cô chiếm được khách sạn Chấn Hoa thế nào thì đương nhiên c*̃ng sẽ có những kẻ khác muốn làm điều tương tự. Hạ Vị Sương hiểu rõ, c*̃ng không cảm thấy tức giận gì: “Cảm ơn. Tôi biết rồi.”

 

Trời đã xẩm tối, vốn mấy người các cô c*̃ng định về khách sạn, không làm thêm việc gì nữa. Gã này có lòng nhắc nhở, ngược lại mới trì hoãn một lúc. Hạ Vị Sương ra dấu với Ngụy Vân Lang, ý bảo xuất phát. Gã có cánh chần chờ đuổi theo sau, không dám đến quá gần bọn họ.

 

Xe chạy ào ào, một đường thẳng hướng khách sạn Chấn Hoa. Đến khi trời đã hoàn toàn tối hẳn thì cả bọn mới về đến nơi. Phía trước chính là khách sạn. Hạ Vị Sương nhìn ra sau, thấy trên không vẫn có một bóng đen đi theo. Cô bèn nói với Tang Lộ: “Nếu hắn không có ác ý thì tạm thời đừng động đến hắn.”

 

Trước khách sạn Chấn Hoa có ba chiếc xe đậu ngổn ngang. Một cánh cửa sổ quả nhiên đã bị đập vỡ, sau đó chặn lại bằng chiếc tủ nặng. Đám người này không có chìa khóa, không mở được cửa chính. Mà cửa chính thì mục tiêu quá lớn, thế nên lựa chọn cánh cửa sổ nhỏ hơn. Lúc này, nhìn qua cửa chính và cửa sổ trong suốt có thể thấy bên trong có hai người đang ngồi đưa lưng về phía cửa.

 

Bạch Thiến có hơi lo lắng: “Meo!”

 

Đúng vậy, bên trong vang lên tiếng động như tiếng mèo bị sợ hãi.

 

Lúc này, có người bước ra, tay xách theo một con mèo đang điên cuồng vùng vẫy, nói với người ngồi trên sô pha đối diện: “Con mẹ nó, làm tới giờ còn chưa được ăn cơm. Đi, đi, đi, đi nấu cơm với tao. Tối nay ăn đại tiệc thịt mèo!”

 

“Dạ được, anh Sâm. Lâu rồi không ăn thịt, cuối c*̀ng c*̃ng có thể đỡ thèm.”

 

Mấy người vui hớn hở, định mang chú mèo trong tay đi xử lí. Nào ngờ một bóng dáng hung mãnh đột nhiên bổ nhào ra, nháy mắt đã quật bọn họ ngã xuống đất.

 

“U meo…” Tiếng gầm gừ phẫn nộ vang bên tai. Gã đàn ông ngã choáng váng, vừa ngẩng đầu nhìn lên thì thiếu chút nữa đã sợ đến tè ra quần.

 

Đựu, con thú biến dị này chạy vào lúc nào thế?!
_____________