Giới thiệu truyện

Đánh giá: 7.6/10 từ 10 lượt Nguồn: Tấn Giang Edit: Cáo khìn Beta: Ổ thú Quản lý: Chó Des: Rồng Đào Hà Mã Thể loại: thú nhân, xuyên không, làm ruộng, kiếp trước kiếp này Giới thiệu: Truyện khai hoang ở tinh tế nhẹ nhàng ngọt ngào, không phải chuyện nghiêm túc gì cả, chỉ là trồng trọt một chút, ngủ một chút, xanh hóa hoàn cảnh, giải cứu thế giới. Chuột sóc (睡鼠- chuột sóc) là một loài gặm nhấm thuộc họ Gilridae dáng vẻ thon nhỏ rất dễ thẹn thùng xấu hổ, chuột sóc khi còn sống có 3/4 thời gian vượt qua trong giấc ngủ, hơn nữa còn thường xuyên vì ngủ tới quên ăn cơm mà đói chết, đã gần bị tuyệt chủng. Nhóc chuột sóc thẹn thùng nhắm mắt ngủ, lúc tỉnh dậy phát hiện mình tiến vào nhà tù, nói chính xác hơn là hành tinh bỏ hoang, một hành tinh có điều kiện sống khắt nghiệt vì trải qua chiến tranh giữa các hành tinh nên bị vứt bỏ, nơi này chỉ có một số lượng lớn phạm nhân và những kẻ trốn chạy lưu đày, nơi này chính là vùng đất bị trục xuất mà mọi người né tránh còn không kịp, cũng là vùng đất nghèo nàn, vùng đất đen tối. Thư Thủy Thủy dè dặt xòe móng vuốt: “Xin hỏi… có chỗ ngủ không? Tôi trả một quả, không, hai quả phỉ cho anh!” … Gần đây Cổ Lan Cốt nuôi một con chuột, con thú cưng này không dính người nhưng có chút dính tay. Thư Thủy Thủy (^-^): “Tay đẹp như vậy, không cho tôi làm ổ thật đáng tiếc, xin hỏi… tay này có thể cho tôi thuê không? Tôi… tôi trả ba quả phỉ!” Chơi sộp giơ ngay bốn móng vuốt nhỏ, chốc lát sau, Thư Thủy Thủy dè dặt dùng một cái móng khác lặng lẽ lẽ đè một vuốt xuống. … Công thụ xem đối phương là thú cưng mà nuôi, nuôi nuôi nuôi, ẻ…. hình như thú cưng có gì đó sai sai, rõ ràng là lấy về nhà làm vợ ? Thụ là bé đáng yêu siêu cấp, nhớ chuẩn bị sẵn khăn giấy nha, bất cứ lúc nào cũng có thể bị máu manh (đáng yêu) văng đầy mặt, đọc truyện rất nguy hiểm, người thiếu máu phải cẩn thận. Không thịt, kéo màn tắt đèn thả cua, tác giả yêu thanh thủy, thanh thủy làm tác giả cảm thấy thực vui vẻ ư a ~ ~ ~ … Đánh giá tác phẩm: Chuột sóc là một loài chuột dành ba phần tư cuộc đời vượt qua trong giấc ngủ. Thư Thủy Thủy chính là một con trong số đó, vừa tỉnh ngủ thì xuyên tới một thế giới tương lai xa lạ, trên một hành tinh bỏ hoang giam giữ phạm nhân có hoàn cảnh sống bị phá hỏng nghiêm trọng. Thư Thủy Thủy nuôi một con thú cưng hình người tên là Cổ Lan Cốt, từ đó bắt đầu cuộc sống dưỡng lão trồng trọt, xanh hóa hoàn cảnh, nuôi thú cưng, cộng thêm cứu vớt thế giới. Là một câu chuyện trồng trọt ở thời đại tinh tế, không khí của truyện nhẹ nhàng đáng yêu, cố gắng phát huy bán manh tới đẳng cấp cao nhất. Trong bầu không khí ấm áp và vui vẻ chứng kiến một thế giới hồi phục. Trong văn không chỉ có cuộc sống hằng ngày nhàn nhã đáng yêu mà còn có xung đột căng thẳng, các hành tinh va chạm, có nền văn minh thứ bảy giáng xuống, vũ trụ tràn ngập nguy cơ. Ôn hòa và kích thích cùng tồn tại, mềm mại và mạnh mẽ cùng tồn tại, dẫn độc giả lạc vào cuộc hành trình đầy kỳ ảo huyền bí. … [Cáo dò mìn] *bụp bụp bụp* lăn quay Dùng cái thân mong manh dễ vỡ của ta dò mìn suốt gần một tuần thì cáo khẳng định là hay, cũng vì hay nên cáo sẽ cho nó vào combo hố nhà mình. Chắc mọi người cũng thấy trên thể loại cáo để 1 dãy dài thòn lòn nhỉ, à ừ, nó có hết trong truyện á, mỗi thứ một chút một chút, quá nhiều thể loại nên hơi loạn não một chút, nhưng chủ chốt thì là trồng trọt trồng trọt trồng trọt, bán manh bán manh bán manh nha :3 Note: cáo sẽ cố gắng chọn lựa từ ngữ đơn giản, dễ hiểu, cái nào giữ hán việt hay hơn dịch ra mà mọi người vẫn hiểu thì sẽ giữ ^_^ mọi người đọc truyện không bình luận gây war, hoan nghênh góp ý, cáo sẽ tiếp thu và chọn lọc để chỉnh sửa cho phù hợp nha ~  Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 11

Chương 11

[11] Chuột phi – Nuôi Thú Cưng

***

Khoảnh khắc bị dây an toàn kẹp thành chuột bánh, Thư Thủy Thủy phát giác mình hình như đã bị bại lộ. Nhưng làm một con chuột vừa mới có bằng lái, Thư Thủy Thủy cảm thấy thắt dây an toàn là phân đoạn không thể thiếu khi đi xe, nhất là lúc ở trên địa cầu, mỗi lần đi xe Thư Bảo đều nhắc nhở Thư Thủy Thủy phải thắt chặt dây an toàn, đương nhiên, ở trên xe Thư Bảo có dây an toàn đặc chế, còn chiếc xe này thì không.

Mặc dù không ai nói cho nó biết hậu quả khi bại lộ trí khôn, nhưng tiếp đó Thư Thủy Thủy ngoan hơn rất nhiều, thỉnh thoảng duỗi móng vuốt gãi đầu hoặc hơi dời vị trí dây an toàn một chút, dù sao thì cứ siết chặt một chỗ như vậy thật sự có chút khó chịu.

Nhưng lúc Thư Thủy Thủy lặng lẽ nhích dây an toàn lần thứ ba, Cổ Lan Cốt vươn tay, sau đó cùm cụp một tiếng cởi bỏ dây an toàn.

“Không thắt dây an toàn cũng được.” Âm thanh nghe rất đặc biệt, rất sạch sẽ, có cảm giác năm tháng lắng đọng mà trở nên trầm ổn, không hề giống dáng vẻ vừa giết người không chớp mắt.

Lỗ tai Thư Thủy Thủy run rẩy, cảm thấy âm thanh dễ nghe như vậy không hát cho mình nhảy điệu rong biển thật tiếc quá.

Cổ Lan Cốt lái xe không mảy may hay biết Thư Thủy Thủy đang nghĩ gì, bằng không chắc chắn sẽ bùng nổ ngay tại chỗ.

Đêm dài đằng đẵng, Thư Thủy Thủy chuyển hướng hai cái chân ngắn đặt trên ghế phó lái, im lặng một thời gian dài làm nó vô thức ngáp một cái thật to.

Dần dần, Thư Thủy Thủy bắt đầu giống như con gà con mổ thóc, cái đầu nhỏ cứ gật gù gật gù nhưng lại quật cường không chịu ngủ, dù sao thì vẫn chưa hiểu rõ tình huống trước mắt.

Nhìn vật nhỏ gật gù cái đầu nhỏ mãi không thôi, thậm chí thân mình còn ngã trái ngã phải, Cổ Lan Cốt đột nhiên cảm thấy có lẽ mình nên ngủ một giấc, tuy anh không biết cái gì là uể oải cùng buồn ngủ, những phản ứng cơ thể đó sớm đã bị loại bỏ, đối với Cổ Lan Cốt mà nói, chỉ có hôn mê chứ không có nghỉ ngơi.

Tốc độ di chuyển của xe ngày càng chậm, cuối cùng chậm rãi ngừng lại trong biển cát.

Theo quán tính, Thư Thủy Thủy rốt cuộc bịch một tiếng ngã xuống trên ghế, lúc này nó không ép mình một lần nữa ngồi thẳng dậy mà chỉ trở mình, vài giây sau liền tiến nhập vào trạng thái ngủ say.

Cổ Lan Cốt lẳng lặng nhìn sinh mệnh nhỏ ngồi ở ghế phó lái bên cạnh, lòng hiếu kỳ mạnh mẽ trước nay chưa từng có làm anh tràn đầy ý tưởng muốn tìm hiểu đối với Thư Thủy Thủy, mà bình thường tò mò chính là chìa khóa mở ra cánh cửa d*c v*ng, vừa vặn Cổ Lan Cốt hiện giờ đang thiếu mất một chiếc chìa khóa như vậy.

Mặc dù bị gia tộc Cổ Lan vứt bỏ nhưng xét tới cùng cũng vì Cổ Lan Cốt là một cỗ máy không có tình cảm, rời khỏi chiến trường, anh thậm chí còn không bằng một cỗ máy gia vụ, ít ra người máy gia vụ còn biết làm việc nhà, mà Cổ Lan Cốt thì cái gì cũng không biết, hoặc đúng hơn là không muốn.

Trong não Cổ Lan Cốt có đủ loại tri thức phong phú, nhưng lại cực kỳ vô dụng, bởi vì Cổ Lan Cốt không có d*c v*ng sử dụng, sau khi rời khỏi chiến trường, người của gia tộc Cổ Lan mới phát hiện tuy bọn họ chế ra một chỗ máy giết chóc hoàn mỹ nhưng lại không thể chế ra một người quản lý gia tộc hợp cách, mà hiện giờ cỗ máy này lại chậm rãi phát triển theo hướng không thể khống chế, một người không có d*c v*ng, bạn muốn dùng cái gì để khống chế đối phương?

Gia tộc Cổ Lan đã từng thử nghiệm đủ loại phương thức, ý đồ muốn kích phát d*c v*ng của đối phương, tuy Cổ Lan Cốt là bán người máy nhưng những gì nhân loại nên có thì anh đều có, nói cách khác chỉ cần kích phát bản năng nhân loại, Cổ Lan Cốt hoàn toàn có thể tự tiến hóa giống như nhân loại. Thế nhưng thủy chung không tìm được chìa khóa nên Cổ Lan Cốt không có bất kỳ d*c v*ng nào, bao gồm cả d*c v*ng tiến hóa.

Sau khi thử nghiệm rất nhiều lần vẫn luôn thất bại, cộng thêm áp lực từ liên minh tinh hệ, gia tộc Cổ Lan quyết định từ bỏ Cổ Lan Cốt, dưới cái nhìn của bọn họ thì Cổ Lan Cốt là một sản phẩm thất bại, một sản phẩm thất bại không thể tự mình tiến hóa. Rời khỏi chiến trường, cái gì cũng không phải, gân gà chính là gân gà, ăn thì không ngon nhưng bỏ thì tiếc.

Gia tộc Cổ Lan đại khái không thể nào ngờ dc, vấn đề mà mình vắt hết óc cũng không thể giải quyết lại cực kỳ dễ dàng đối với một con chuột sóc.

Trong lúc ngủ mơ, Thư Thủy Thủy không biết mơ thấy cái gì mà móng vuốt nhỏ co quắp hai cái, sau đó còn chép miệng một cái.

Cổ Lan Cốt vươn ngón tay tới, dùng lòng bàn tay của ngón trỏ chạm vào móng vuốt nhỏ mà mình mơ ước đã lâu.

Thư Thủy Thủy cảm giác được gì đó, móng vuốt nhỏ vung vẩy nắm lấy ngón trỏ của Cổ Lan Cốt, vẻ mặt khi ngủ lộ rõ hài lòng.

Ánh trăng yếu ớt xuyên qua cửa sổ thủy tinh, không gian trong xe có chút tờ mờ tối, Cổ Lan Cốt bị nắm lấy ngón trỏ, vẻ mặt cũng lộ rõ vui thích.

Diện mạo của Cổ Lan Cốt kỳ thực không phải rất có tính công kích mà có chút sâu sắc cùng ưu nhã đầy quý tộc, đừng nói mỗi khối cơ bắp, ngay cả mỗi tế bào trên người Cổ Lan Cốt đều rất hoàn mỹ. Một người như vậy, chỉ dựa vào diện mạo đã đủ làm người ta chú ý. Chỉ đáng tiếc cặp mắt lạnh băng kia đã làm tất cả ưu điểm trở thành không, ánh mắt không có sức sống kia làm hết thảy điểm hoàn mỹ bị rút nhỏ, cứ như không có linh hồn, so ra thì hình vẽ nghệch ngoạc của con nít còn làm người ta thoải mái hơn.

Mà lúc này ở bên trong xe, Cổ Lan Cốt tiếp nhận ‘cảm giác’ được truyền về não, không hề muốn rút ngón tay mình lại chút nào. Dây thần kinh nhân tạo hoàn mỹ truyền ‘cảm giác’ tiếp xúc về đại não, thế nhưng ‘cảm giác’ này cũng chỉ là văn tự lạnh như băng, Cổ Lan Cốt biết đó là xúc cảm mềm nhũn, thế nhưng không biết rốt cuộc là mềm như thế nào.

Trong nháy mắt, Cổ Lan Cốt đột nhiên có xúc động muốn khôi phục xúc cảm chân thực, anh muốn chân thật cảm nhận chứ không phải loại thông tin phản hồi lạnh như băng này.

Trong giấc mộng Thư Thủy Thủy tựa hồ rất thỏa mãn ôm lấy gối ôm của mình, thậm chí còn dùng móng vuốt sờ sờ, cảm giác cái ôm ‘gối ôm’ này còn thoải mái hơn ôm đuôi mình, chỉ là thiếu chút lông xù.

Lúc Thư Thủy Thủy một lần nữa tỉnh lại thì thời gian đã là trưa hôm sau, sa mạc cứ như một cái lò nung khổng lồ muốn hòa tan hết thảy trong biển cát, Cổ Lan Cốt vẫn đang lái xe, sau khi được sửa đổi thì xe có thể di chuyển bình thường trong sa mạc, điều hòa bên trong xe cũng cực kỳ hữu hiệu ngăn cách nhiệt độ cao ở bên ngoài.

Thư Thủy Thủy duỗi người, ngẩng cái đầu nhỏ nhìn về phía Cổ Lan Cốt, tựa hồ đang hỏi: Chúng ta đi đâu vậy? Chúng ta còn phải đi bao lâu nữa?

Cổ Lan Cốt kéo cổ áo, nhìn không chớp mắt: “Còn tầm mười giờ đi xe nữa, làm quen một chút, Cổ Lan Cốt, sau này tôi sẽ nuôi em.”

Thư Thủy Thủy lộ ra biểu cảm quả nhiên, thầm nghĩ người đàn ông này quả nhiên mơ ước sắc đẹp của mình, vừa vặn mình cũng chưa từng nuôi nhân loại làm thú cưng, ở trong thế giới không tầm thường này, Thư Thủy Thủy cảm thấy mình có thể lớn gan thử nuôi một thú cưng nhân loại có bàn tay đẹp mắt cùng giọng nói cực kỳ êm tai, vì thế bạn chuột nông dân nhà ta đã làm xong tư tưởng sẽ bị táng gia bại sản, dù sao thì nuôi tể tể nhân loại tựa hồ rất đốt tiền, tuy tể tể trước mắt thoạt nhìn đã thành niên rồi, không cần sữa bột hay tả nữa.

Ở trong lòng thầm gạt bàn tính lách cách lách cách, Thư Thủy Thủy cảm thấy thú cưng này có thể nuôi. Vì muốn đưa ra thành ý của chủ nhân, Thư thủy Thủy leo lên phần nệm mát nhất, hướng về phía Cổ Lan Cốt duỗi ra móng vuốt nhỏ của mình: “Thư Thủy Thủy, sau này tôi dưỡng anh.”

Cổ Lan Cốt còn không cẩn thận suy nghĩ dưỡng có ý gì thì bàn tay đã làm ra phản ứng trước đại não, đưa tới trước, sau đó cùng Thư Thủy Thủy nắm tay, lúc chuẩn bị rụt trở lại thì lại một lần nữa bị Thư Thủy Thủy lén lút sờ hai cái.

Cổ Lan Cốt: “…” Giả vờ cái gì cũng không phát hiện, thu tay lại.

Lái xe trong sa mạc căn bản không cần lo lắng đụng phải chướng ngại vật, Thư Thủy Thủy liền trực tiếp ngồi ở ngay phía trước Cổ Lan Cốt, thỉnh thoảng ló đầu ra ngoài quan sát tình huống.

Trong lúc rảnh rỗi, Thư Thủy Thủy lôi ra quyển vở nhỏ của mình cùng một cây viết, bắt đầu chuẩn bị làm một vị chủ nhân hợp cách, vì thế bắt đầu hỏi 100 câu hỏi của chủ nhân: “Anh có yêu cầu gì về ổ của mình không?”

Cổ Lan Cốt: “Không có.”

“Ngày thường anh thích ăn gì? Khẩu vị gì?”

“Gì cũng được.”

“Anh thích màu gì? Có yêu thích gì không?”

“Đều được.”

Hỏi đáp kết thúc, Thư Thủy Thủy nhìn bản điều tra thú cưng nhà mình, cảm thấy nhân loại kỳ thực không khó nuôi như tưởng tượng, chỉ cần mình cố gắng làm ruộng thu hoạch cho ăn no là được.

Sau một phen giao tiếp, Thư Thủy Thủy miệng khô lưỡi khô, liền móc ra một bình sữa đựng nước, vừa m*t vừa cầm bút vẽ vời trên quyển sổ, muốn lập kế hoạch hợp lý để dưỡng tể tể nhân loại thành niên.

Ánh mắt của Cổ Lan Cốt đặt trên bình sữa mà Thư Thủy Thủy đang ôm, Thư Thủy Thủy cảm nhận được, nó lập tức ngoan ngoãn nâng bình sữa lên thật cao, ý bảo Cố Lan Cốt có thể uống nước.

Nhưng hiển nhiên, Cổ Lan Cốt là tể nhân loại trưởng thành không có ý định cướp bình sữa, vì thế anh dời tầm mắt đi.

Thư Thủy Thủy cũng không để ý: “Ly, chén dĩa đều phải chuẩn bị một phần, quần áo, thức ăn, ổ, những thứ này đều là chi tiêu….” Thư Thủy Thủy quyết định dành ra một mảng nhỏ trong linh phủ để cất đồ của Cổ Lan Cốt, đúng rồi, còn phải thu thập một ít đồ chơi.

So với phái hành động như Thư Thủy Thủy, quá trình dưỡng thú cưng của Cổ Lan Cốt tựa hồ vẫn chưa bắt đầu.

Chuyến hành trình dài đằng đẵng nhanh chóng tiêu hao sức sống của Thư Thủy Thủy, cuối cùng Thư Thủy Thủy không thể nào kháng cự lại thiên tính của một con chuột sóc, liền tìm một vị trí thoải mái ở phần nệm râm mát để ngủ.

Lúc Cổ Lan Cốt lái xe quay trở lại căn cứ, Dư Tẫn sớm đã lo tới sứt đầu mẻ trán mừng rỡ không thôi: “Lão đại, rốt cuộc anh cũng về rồi, còn không về thì người trong căn cứ sẽ đi sạch mất.”

Vọt tới bên cửa sổ xe, Dư Tẫn đơn giản kể tóm tắt lại tình huống mấy ngày nay. Khu C quả nhiên có rất nhiều thế lực tới thuyết phục Cổ Lan Cốt, hi vọng liên hợp chiếm cứ địa bàn khu B, dựa theo căn dặn của Cổ Lan Cốt, Dư Tẫn đều đẩy đi hết, thế nhưng tin tức bão điện từ uy h**p cùng Cổ Lan Cốt mất khống chế đúng lúc này lại bị truyền ra, này rõ ràng có người đứng sau thao túng, hơn nữa hiển nhiên đã thành công. Trong căn cứ có rất nhiều người rời đi, có người chuyển sang thế lực khác, có người tự tìm đường sống.

“Ơ? Lão đại, anh đổi vật trang trí trên xe rồi hả? Thứ này giống thật thật ấy, còn rất….” Dư Tẫn còn chưa dứt lời đã thấy vật trang trí kia lật người lại lộ ra cái bụng nhỏ mềm mại, nó mê mang mở mắt, sau đó vươn móng về phía mình lắc lư, tựa hồ đang chào hỏi.

Dư Tẫn: ? ? ?

[end 11]