Giới thiệu truyện

Đánh giá: 9.2/10 từ 109 lượt [Bối cảnh mạt thế giả tưởng + Trừng phạt tra nam + phản diện soán ngôi + tu la tràng + cứu rỗi song hướng + ngọt ngào quyến rũ + lãng mạn + song khiết] Ôn Dao đến chết cũng không hiểu nổi, cô thích Thẩm Dật Xuyên ở điểm nào. Là thích sự lạnh lùng vô tình của hắn, hay là thích sự ích kỷ chỉ biết đến bản thân của hắn Là đồng đội, cô vì hắn mà vào sinh ra tử suốt bảy năm, nhưng khi gặp nguy hiểm hắn lại dứt khoát bỏ rơi cô. Hắn nói: “Cô đã nhiễm virus Zombie rồi, không thể ở lại trên tàu được nữa.” Hắn nói: “Ôn Dao, tôi tưởng cô hiểu chuyện lắm chứ.” Khi mở mắt lần nữa, cô nhìn thấy khuôn mặt của đối thủ không đội trời chung Quý Minh Trần — Với đôi mắt đào hoa dịu dàng, ôn nhuận như ngọc, kinh diễm tuyệt trần, giết người không chớp mắt. Người đàn ông dùng ngón tay dính máu nâng cằm cô lên, tiếng cười mang hơi thở gợi cảm chết người: “Muốn tôi cứu cô? Vậy cô định báo đáp tôi thế nào đây?”. Sống mũi Ôn Dao cay xè, trong lòng thầm hạ quyết tâm. Cô ngẩng đầu, hôn lên môi người đàn ông trước mặt. Quý Minh Trần vốn chỉ là trêu chọc cô theo lệ: “!?“. Về sau, Thẩm Dật Xuyên lội qua biển zombie, ngày đêm sống trong day dứt, hối hận. Đến khi cuối cùng cũng được gặp lại, hắn vừa mừng vừa tủi, ánh mắt đỏ hoe, hạ mình cầu xin: “Trở về đi, A Dao…” Nhưng lại thấy phía sau Ôn Dao, một người đàn ông áo trắng từ từ bước tới. Người đàn ông thân mật đặt tay lên đôi vai cô, ánh mắt mỉm cười nhìn về phía đối diện. Thì thầm bên tai cô: “Lúc đầu đã dạy em thế nào, hửm?” “Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với chính mình.”. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 177

Chương 177: Chương 177

Quý Minh Trần chỉ nhìn cô, không có bất kỳ động tác nào, Ôn Dao thấy anh không để ý đến mình, liền xách váy chạy lên bậc thang, lau vết m.á.u vô tình dính trên tay áo anh, sau đó đưa tay ra nâng mặt anh lên, để anh nhìn cô: "Anh có nghe em nói không…"

 

 

"Melissa nói anh đã g.i.ế.c rất nhiều người, cướp lấy vị trí lãnh chúa, có phải vậy không?"

"Phải."

Không biết giằng co bao lâu, cuối cùng anh mới chậm rãi giơ bàn tay cứng đờ lên, ôm eo cô: "Đều là anh làm, rất nhiều người đều do anh giết…"

"Tại sao?"

Quý Minh Trần nâng mặt cô lên, vẻ mặt không còn ý cười, như cực kỳ hoảng sợ, lại như cực kỳ tuyệt vọng, ngay cả nói chuyện cũng có chút lắp bắp: "Bảo bối của anh là kiên cường nhất, nếu trên đời này không có anh, em cũng có thể sống tốt, đúng không?"

 

 

Ôn Dao nhìn Quý Minh Trần xa lạ như vậy, toàn thân tràn ngập tuyệt vọng, nắm chặt áo sơ mi của anh, nước mắt lập tức tuôn rơi: "Anh đang nói gì vậy, cái gì gọi là trên đời này không có anh…"

Quý Minh Trần cố gắng để vẻ mặt mình trông ôn hòa, dùng đầu ngón tay ấm áp từng chút từng chút lau đi nước mắt lạnh lẽo của cô: "Đừng khóc, em nghe anh từ từ nói…"

"Ôn Dao, thật ra em nói đúng, trên thế giới này, em là trắng, anh là đen, anh có tội, cần phải chuộc tội."

"Vì vậy, từ nay về sau, em đừng vì bất kỳ người nào không xứng đáng mà từ bỏ tín ngưỡng mà em luôn kiên trì."

“Cũng đừng vì bất kỳ sự phản bội nào mà quên đi ước nguyện ban đầu, càng đừng vì anh mà…”

“Em là người tốt nhất, cũng mãi mãi xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.”

Ôn Dao chưa bao giờ khóc, nhưng vào khoảnh khắc này, nỗi sợ hãi to lớn đã lấn át tất cả: “Không, không phải như vậy…”

Thật kỳ lạ, rõ ràng anh vẫn đứng ngay trước mặt cô, nhưng cô lại cảm nhận được sự tuyệt vọng cùng cực của anh, dường như dù có níu kéo quần áo anh thế nào, cô cũng không thể giữ anh lại được.

Nỗi buồn trong đáy mắt anh mà cô từng thấy trước đây, dường như đều ứng nghiệm vào lúc này…

Cô vừa khóc vừa nói, giọng nghẹn ngào đầy khẩn cầu: “Quý Minh Trần, anh đừng như vậy, cho dù là anh g.i.ế.c người, cũng không sao cả…”

“Cho dù anh đã g.i.ế.c rất nhiều người, cho dù anh là kẻ xấu xa nhất trên thế giới này, em đều tha thứ cho anh, em đều chỉ tin tưởng anh, nhưng anh đừng rời xa em được không…”

“Nếu anh thật sự có tội, vậy em sẽ cùng anh chịu tội…”

Thấy anh không để ý đến mình, cô lại ngước đôi mắt đỏ hoe lên, hàng mi ướt đẫm nước mắt, từng giọt lăn dài trên má: “Anh muốn làm gì cũng được, nếu anh muốn làm lãnh chúa, em có thể ở bên cạnh anh, em không trách anh g.i.ế.c người bừa bãi…”

Quý Minh Trần nhìn cô gái đang khóc như mưa trước mặt, nghe những tiếng khóc cầu xin, ngoài nỗi đau buồn vạn phần, còn có một chút nhẹ nhõm và an ủi.

Xem ra, một kẻ sinh ra đã xấu xa như anh, một đứa con của tội lỗi, vậy mà cũng có một chiếc lông vũ thánh khiết bằng lòng hạ xuống vì anh…

Anh lau nước mắt cho cô hết lần này đến lần khác, giọng nói dịu dàng đến khó tin: “Từ khi sinh ra, anh đã luôn nghĩ đến việc mình sẽ c.h.ế.t như thế nào, anh đã nghĩ rất nhiều năm, cho đến bây giờ, cuối cùng anh cũng đã hiểu…”

“Nếu đã định sẵn phải chết, anh muốn c.h.ế.t vì em.”

Ôn Dao đưa tay nắm lấy áo anh, muốn cắn anh: “Ai cần anh c.h.ế.t vì em chứ!”

Nhưng Quý Minh Trần đã nhanh hơn một bước, nâng mặt cô lên: “Có lẽ thế giới này là giả, anh cũng là giả, nhưng tình yêu dành cho em là thật.”

“Coi như anh cầu xin em…”

Không đợi cô nói thêm lời nào, nụ hôn nóng bỏng mang theo vô vàn tuyệt vọng đã rơi xuống, như thể đến c.h.ế.t mới thôi, dù Ôn Dao có đẩy thế nào cũng không đẩy ra được, cô cắn mạnh vào môi anh, nhưng chỉ cảm nhận được m.á.u từ môi chảy xuống má mình…

Mùi m.á.u tanh nồng nặc, Quý Minh Trần buông cô ra.

Ôn Dao nhìn người đàn ông quay lưng bước vào đại điện, khóe miệng chảy máu, cô muốn nắm lấy anh.

Nhưng đầu ngón tay cô còn chưa chạm vào vạt áo anh, một bức tường lửa chói mắt đã ngăn cản đường đi của cô.

Melissa thấy vậy vội vàng tiến lên kéo Ôn Dao ra, cau mày nói: “Ôn tiểu thư, đây là lựa chọn của lão đại, cô đừng làm khó anh ấy nữa.”

“Mỗi ngày anh ấy sống, thực ra đều vô cùng đau khổ.” Dù không nỡ nói ra, nhưng cuối cùng cô ta vẫn nói.

Địch Đại Hổ đã sớm biết kết cục này, nhưng lúc này vẫn không nhịn được rơi nước mắt, một người đàn ông to lớn như vậy, khóc nức nở trên quảng trường trống trải, mãi đến khi bị Melissa quay lại tát một cái, mới miễn cưỡng ngừng khóc.

Đại điện nhanh chóng bốc cháy dữ dội, Quý Minh Trần mặc áo sơ mi trắng, giống như trong giấc mơ, kiên quyết bước vào điện thờ đang cháy.

Một giây trước khi thiêu c.h.ế.t Quý Triết Huy, anh đặt tay lên vai ông ta, quay đầu nhìn lại: “Ông nói xem, rốt cuộc tình yêu là thứ gì?”

Khi chưa có được, thì vô cùng tham lam, khao khát…

Khi đã có được, lại cực kỳ sợ hãi mất đi…

Bây giờ cuối cùng đã đi đến bước cuối cùng, cuối cùng đã chọn buông tay, nhưng lại bị nỗi đau khổ cùng cực và sự không nỡ giày vò đến sống không bằng chết.

Nhưng anh sợ, sợ rằng nếu chậm một giây nữa, anh sẽ muốn kéo cô cùng rơi xuống địa ngục.

Ngọn lửa trên lòng bàn tay bùng lên trong sức nóng vô tận, khoảnh khắc người đàn ông trên xe lăn bên cạnh bị thiêu thành quả cầu lửa, cả đại điện vang lên tiếng nổ long trời lở đất…

Chẳng mấy chốc, Ôn Dao bên ngoài điện thờ ngừng giãy giụa, cô trơ mắt nhìn ngọn lửa như gió cuốn thiêu rụi tất cả, cũng mang đi người cô yêu nhất trên thế giới này.