Giới thiệu truyện

Đánh giá: 9.2/10 từ 109 lượt [Bối cảnh mạt thế giả tưởng + Trừng phạt tra nam + phản diện soán ngôi + tu la tràng + cứu rỗi song hướng + ngọt ngào quyến rũ + lãng mạn + song khiết] Ôn Dao đến chết cũng không hiểu nổi, cô thích Thẩm Dật Xuyên ở điểm nào. Là thích sự lạnh lùng vô tình của hắn, hay là thích sự ích kỷ chỉ biết đến bản thân của hắn Là đồng đội, cô vì hắn mà vào sinh ra tử suốt bảy năm, nhưng khi gặp nguy hiểm hắn lại dứt khoát bỏ rơi cô. Hắn nói: “Cô đã nhiễm virus Zombie rồi, không thể ở lại trên tàu được nữa.” Hắn nói: “Ôn Dao, tôi tưởng cô hiểu chuyện lắm chứ.” Khi mở mắt lần nữa, cô nhìn thấy khuôn mặt của đối thủ không đội trời chung Quý Minh Trần — Với đôi mắt đào hoa dịu dàng, ôn nhuận như ngọc, kinh diễm tuyệt trần, giết người không chớp mắt. Người đàn ông dùng ngón tay dính máu nâng cằm cô lên, tiếng cười mang hơi thở gợi cảm chết người: “Muốn tôi cứu cô? Vậy cô định báo đáp tôi thế nào đây?”. Sống mũi Ôn Dao cay xè, trong lòng thầm hạ quyết tâm. Cô ngẩng đầu, hôn lên môi người đàn ông trước mặt. Quý Minh Trần vốn chỉ là trêu chọc cô theo lệ: “!?“. Về sau, Thẩm Dật Xuyên lội qua biển zombie, ngày đêm sống trong day dứt, hối hận. Đến khi cuối cùng cũng được gặp lại, hắn vừa mừng vừa tủi, ánh mắt đỏ hoe, hạ mình cầu xin: “Trở về đi, A Dao…” Nhưng lại thấy phía sau Ôn Dao, một người đàn ông áo trắng từ từ bước tới. Người đàn ông thân mật đặt tay lên đôi vai cô, ánh mắt mỉm cười nhìn về phía đối diện. Thì thầm bên tai cô: “Lúc đầu đã dạy em thế nào, hửm?” “Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với chính mình.”. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 162

Chương 162: Chương 162

Ban đầu định đi tập hợp với bọn họ, nhưng lại bị con quái vật biến dị không rõ tên này đuổi theo đến mức cuống cuồng, không biết đã chạy lòng vòng trong tòa nhà giống như mê cung này đến đâu rồi.

Trên đường đi, bọn họ còn gặp vài con quái vật tương tự, có con đầu người đuôi cá, có con đầu sư tử mình người, tất cả đều đỏ ngầu mắt, hình thù kỳ dị, và có sức sát thương kinh người…

Nếu nhìn kỹ vào mắt chúng, thậm chí còn có thể thấy được… sự căm hận mãnh liệt?

Những thứ này sức sống rất dai, điểm yếu không nằm ở đầu, cũng không nằm ở n.g.ự.c bụng, s.ú.n.g ống đao kiếm đều không sợ, cho dù là ba người bọn họ có thân thủ được huấn luyện bài bản cũng khó mà đối phó.

Cuối cùng, bọn họ phải vất vả lắm mới hợp sức g.i.ế.c c.h.ế.t ba con, nhưng vẫn còn một con quái vật da xanh đốm báo hung dữ nhất đang truy đuổi không ngừng.

Thiệu Đình Lương và Địch Đại Hổ vốn định dẫn con quái vật đi, mỗi người cầm s.ú.n.g chạy về một phía, nhưng không ngờ con quái vật lại lao thẳng về phía Ôn Dao, cuối cùng dồn cô đến cuối hành lang…

Con quái vật đáp hai chân trước xuống đất, giống như một con thú dữ đang săn mồi, vừa thở hổn hển vừa chậm rãi tiến lại gần.

“Ôn tiểu thư!!!” Thiệu Đình Lương ở phía sau hoảng hốt kêu lên.

Địch Đại Hổ b.ắ.n vào lưng con quái vật, nhưng không ngờ viên đạn b.ắ.n vào lưng nó khiến m.á.u thịt be bét nhưng nó vẫn không quay đầu lại.

Ôn Dao lúc đến không mang theo dao, còn s.ú.n.g bạc thì bị đuôi cá kia hất văng ra xa, cô bận chạy trốn nên không kịp nhặt.

Lúc này, cô đang đối mặt với một con quái vật hình thú to gấp mấy lần cô, lại tay không tấc sắt…

 

 

Nhìn thấy cái miệng đầy m.á.u há ra, sắp sửa cắn nát nuốt chửng cô, cô dứt khoát giơ tay lên——

Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc, dòng nước xanh nhạt mảnh mai quấn quanh cổ tay cô nhanh chóng dâng lên, ngay khi những chiếc răng sắc nhọn chạm vào da cô, đột nhiên ngưng tụ thành một lưỡi kiếm màu xanh băng cứng cáp.

Lưỡi kiếm đ.â.m thẳng vào cổ họng con quái vật, m.á.u màu xanh đen lạnh lẽo b.ắ.n tung tóe lên mặt Ôn Dao.

Cơ thể con quái vật bị xuyên thủng, tiếng kêu thảm thiết vang lên trong hành lang kim loại kín mít, tiếng vang dội lại lớp lớp…

Nhưng con quái vật vẫn chưa chết, vẫn đỏ ngầu mắt, chậm rãi tiến về phía cô.

Những chiếc răng sắc nhọn cào rách cánh tay cô, m.á.u nhuộm đỏ quần áo chảy dọc theo cánh tay xuống, tụ lại ở khuỷu tay rồi nhỏ xuống đất.

Địch Đại Hổ và Thiệu Đình Lương đang liều mạng b.ắ.n s.ú.n.g ở phía sau không khỏi sững người, ánh mắt bọn họ từ từ liếc xuống, dừng lại ở vệt m.á.u rơi trên mặt đất, đỏ tươi chói mắt…

Xong rồi, đó là…

Máu của Ôn tiểu thư.

“……”

Ôn Dao nắm chặt lưỡi kiếm nước, sự bùng nổ năng lượng linh nguyên khiến cô đau đầu như búa bổ, nhưng cũng chỉ có thể dốc hết sức lực để duy trì lưỡi kiếm nước không tan biến.

Răng của con quái vật đã chạm vào da đầu cô, trong giây phút sống chết, cô đột nhiên cảm thấy một luồng hàn khí dâng lên khắp người…

Khác với sự ấm áp của lửa, mà giống như một loại lạnh lẽo sắc bén như lưỡi dao?

Đúng rồi, đúng rồi, cô nhớ ra rồi…

Là nhiệt độ…

Nếu dị năng giả hệ Hỏa có thể điều khiển nhiệt độ của ngọn lửa đang cháy, thì hệ Thủy cũng vậy.

Dòng nước có thể ngưng tụ thành băng khi nhiệt độ xuống thấp, có thể bốc hơi khi nhiệt độ tăng cao, đây đều là những thứ mà năng lượng có thể điều khiển!

Khi Ôn Dao đột nhiên ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong veo không khỏi hiện lên cảnh tuyết rơi dày đặc trên Tuyết nguyên Bắc Châu, hàng mi cong vút xinh đẹp cũng phủ đầy sương tuyết trong khoảnh khắc đó.

Đồng thời, lưỡi kiếm nước trong tay cô nhanh như chớp biến thành lưỡi kiếm băng, con quái vật vốn đã mất m.á.u quá nhiều dần dần giãy giụa yếu ớt, cho đến khi toàn thân cứng đờ…

Khi bàn tay nhuốm m.á.u của Ôn Dao buông ra, lưỡi kiếm băng đã găm vào miệng con quái vật, còn toàn bộ cơ thể con quái vật, giống như một bức tượng băng khổng lồ, đổ sụp xuống, phát ra tiếng động ầm ầm chói tai.

 

 

“……”

Mọi chuyện đều xảy ra trong vòng ba, bốn phút ngắn ngủi.

Ôn Dao thở hổn hển, run rẩy hàng mi ngẩng đầu lên, còn Địch Đại Hổ và Thiệu Đình Lương đối diện thấy vậy, đều sững sờ, há hốc mồm.

Không phải dị năng giả hệ Thủy sao? Sao lại… lại tiến hóa thành hệ Băng rồi?!

“……”

Bọn họ không kịp suy nghĩ nhiều, trong hành lang lại xuất hiện lác đác vài con zombie, khứu giác của chúng rất nhạy bén, ngửi thấy mùi m.á.u tươi của người sống liền kéo đến…

Địch Đại Hổ có tài thiện xạ, b.ắ.n vài phát s.ú.n.g đã g.i.ế.c c.h.ế.t hết, rồi cười hề hề cảm thán: “Vẫn là zombie dễ đối phó hơn, mấy thứ vừa nãy là cái quái gì vậy!”

Nhưng Ôn Dao lại cau mày: “Hai người nghe xem, bên ngoài không còn tiếng động nữa rồi.”