Giới thiệu truyện

Đánh giá: 9.2/10 từ 109 lượt [Bối cảnh mạt thế giả tưởng + Trừng phạt tra nam + phản diện soán ngôi + tu la tràng + cứu rỗi song hướng + ngọt ngào quyến rũ + lãng mạn + song khiết] Ôn Dao đến chết cũng không hiểu nổi, cô thích Thẩm Dật Xuyên ở điểm nào. Là thích sự lạnh lùng vô tình của hắn, hay là thích sự ích kỷ chỉ biết đến bản thân của hắn Là đồng đội, cô vì hắn mà vào sinh ra tử suốt bảy năm, nhưng khi gặp nguy hiểm hắn lại dứt khoát bỏ rơi cô. Hắn nói: “Cô đã nhiễm virus Zombie rồi, không thể ở lại trên tàu được nữa.” Hắn nói: “Ôn Dao, tôi tưởng cô hiểu chuyện lắm chứ.” Khi mở mắt lần nữa, cô nhìn thấy khuôn mặt của đối thủ không đội trời chung Quý Minh Trần — Với đôi mắt đào hoa dịu dàng, ôn nhuận như ngọc, kinh diễm tuyệt trần, giết người không chớp mắt. Người đàn ông dùng ngón tay dính máu nâng cằm cô lên, tiếng cười mang hơi thở gợi cảm chết người: “Muốn tôi cứu cô? Vậy cô định báo đáp tôi thế nào đây?”. Sống mũi Ôn Dao cay xè, trong lòng thầm hạ quyết tâm. Cô ngẩng đầu, hôn lên môi người đàn ông trước mặt. Quý Minh Trần vốn chỉ là trêu chọc cô theo lệ: “!?“. Về sau, Thẩm Dật Xuyên lội qua biển zombie, ngày đêm sống trong day dứt, hối hận. Đến khi cuối cùng cũng được gặp lại, hắn vừa mừng vừa tủi, ánh mắt đỏ hoe, hạ mình cầu xin: “Trở về đi, A Dao…” Nhưng lại thấy phía sau Ôn Dao, một người đàn ông áo trắng từ từ bước tới. Người đàn ông thân mật đặt tay lên đôi vai cô, ánh mắt mỉm cười nhìn về phía đối diện. Thì thầm bên tai cô: “Lúc đầu đã dạy em thế nào, hửm?” “Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với chính mình.”. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 10

Chương 10: Chương 10

Trong hang động ánh sáng lờ mờ, đối mặt với một kẻ b**n th** tàn ác, xảo quyệt và nham hiểm như vậy, Ôn Dao rất sợ hãi: "Anh buông tôi ra…"

Quý Minh Trần mặc áo trắng ngồi xổm xuống trước mặt cô, giọng điệu thong thả lặp lại những lời cô đã nói trước đó: "Cô xem, đây chính là sự khác biệt giữa tôi và cô, người của Bắc Châu chúng tôi, không bao giờ dồn người khác vào chỗ chết…"

"Chậc chậc chậc, thật là lương thiện…" Người đàn ông vừa cười vừa dùng ngón trỏ thon dài nâng cằm cô lên, là một động tác vừa ngả ngớn vừa trêu chọc: "Cho nên, không ra tay quyết đoán lúc đó, bây giờ cô hối hận rồi chứ?"

Ôn Dao hất mặt sang một bên, nghiến răng mắng anh ta: "… Tiểu nhân hèn hạ."

Quý Minh Trần tiếc nuối nhìn ngón tay bị hất ra của mình, đột nhiên cởi cúc áo cô.

Ôn Dao lập tức cảm thấy lạnh sống lưng, vùng vẫy liều mạng: "Anh muốn làm gì?"

Quý Minh Trần lại ghé sát vào mặt cô, giọng điệu chậm rãi trêu chọc đến cực điểm: "Kéo mỹ nhân bị bắt vào hang động, cô nói xem có thể làm gì?"

"Đã bị mắng là hèn hạ rồi, vậy thì… hèn hạ thêm chút nữa…"

Ôn Dao: "Quý Minh Trần!"

Quý Minh Trần: "Có mặt."

"…"

Nhìn thấy dù có vùng vẫy thế nào cũng vô dụng, cổ áo đã bị kéo ra hoàn toàn, Ôn Dao co rút đồng tử, sắc mặt hoảng sợ và lúng túng: "Anh thà g.i.ế.c tôi đi!"

Quý Minh Trần lại không cho là vậy, hơi thở nóng bỏng phả hết vào cổ cô: "Tôi thật sự không nỡ…"

Đầu ngón tay x** n*n vị trí xương quai xanh của cô, thấy người ta rơi lệ nóng hổi, anh ta lại cười, vừa lau nước mắt cho cô vừa nói lời cay nghiệt: "Sao vậy Ôn phó đội, cô thật sự khóc à."

"…"

"Chuyện này mà nói ra, chẳng phải sẽ khiến người ta cười nhạo sao? Chậc, Ôn phó đội, Ôn chỉ huy của khu mười ba Bắc Châu, vậy mà lại khóc trước mặt tôi."

"…"

"Đừng khóc nữa, tôi sẽ nhẹ nhàng."

Ôn Dao không thể cử động, trong lúc tuyệt vọng chỉ có thể nhắm mắt lại, cô nghĩ chỉ là da thịt thôi, cứ coi như bị chó cắn một cái.

Kết quả cô thật sự bị cắn một cái, xương quai xanh bị môi ẩm nóng của người đàn ông ngậm lấy, kèm theo đầu lưỡi l.i.ế.m láp, ngay sau đó là cảm giác đau nhói, một giọt m.á.u chảy vào áo lót của cô.

Nhưng cũng chỉ có vậy, Quý Minh Trần cắn cô một cái rồi buông ra, đầu ngón tay lau vết m.á.u bên môi, cười dịu dàng: "Hình phạt nhỏ dành cho tù binh, không quá đáng chứ?"

Ôn Dao không nói gì, Quý Minh Trần thì cởi trói cho cô: "Hôm nay, chỉ là cho cô một bài học nhỏ."

"Nhân từ với kẻ thù, chính là tàn nhẫn với chính mình."

"Nhớ kỹ chưa?"

"…"

Ôn Dao nhân lúc anh ta nói chuyện liền lật người, với tốc độ cực nhanh nắm lấy ngân nguyệt đao, chĩa mũi đao về phía Quý Minh Trần.

Quý Minh Trần tay không tấc sắt, nhưng lại không hề sợ hãi: "Chậc, đồ vô ơn bạc nghĩa, thật sự vong ân phụ nghĩa…"

Ôn Dao cũng không kịp kéo cổ áo, chỉ nắm chặt chuôi đao, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống: "Hôm nay anh tha cho tôi, tôi cũng tạm tha cho anh, nhưng lần sau gặp mặt, tôi nhất định sẽ g.i.ế.c anh."

Quý Minh Trần phủi cỏ khô trên người xuống, vẫn cười: "Vậy thì… xin cứ tự nhiên."

"…"

"Trên đời này làm gì có chuyện trắng đen rõ ràng."

"Ít nhất trên mảnh đất này, tôi là trắng, anh là đen."

"Lần sau gặp mặt, tôi nhất định sẽ g.i.ế.c anh."

"…"

Không ngờ, lần gặp mặt tiếp theo, cô không những không thể g.i.ế.c anh ta, mà còn được anh ta cứu, còn những lời tàn nhẫn mà cô đã nói lúc đó, tất cả đều trở thành trò cười.

Ôn Dao ngủ thiếp đi trong mơ màng, nhưng vào lúc rạng sáng lại bị một tiếng động nhỏ đánh thức.

Là tiếng ủng cao su giẫm lên bùn đất, có rất nhiều người đến bên ngoài căn biệt thự cũ…

Cô được huấn luyện nhiều năm, thính giác nhạy bén, cảnh giác cũng rất cao, vừa nghe thấy động tĩnh này liền nhanh chóng mở mắt ra, thuận tay nắm lấy con d.a.o bên cạnh.

Quý Minh Trần nhận thấy động tác của Ôn Dao, cũng tỉnh dậy, cúi đầu ra hiệu "Suỵt" với cô.

Ôn Dao nhỏ giọng nói: "Có người đến, hình như họ vào từ cửa sau của biệt thự, ban công bên này không nhìn thấy…"

 

 

Quý Minh Trần nhắm mắt lại một cách thờ ơ, còn tiện tay xoa đầu cô: "Ngoan, nhắm mắt, ngủ đi."

Ôn Dao: "…"

Cô ước lượng sơ qua, những người tới là một đội, khoảng mười mấy người. Trong thời mạt thế, dù gặp phải chuyện gì cũng phải nâng cao cảnh giác, có đôi khi con người còn nguy hiểm và đáng sợ hơn cả zombie và quái vật.

 

Ôn Dao giấu tay cầm d.a.o ra sau lưng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lối ra cầu thang xoắn ốc. Không lâu sau, quả nhiên một cái đầu nhọn hoắt thò ra, rồi lại sợ hãi biến mất trong nháy mắt. Hắn ta nói với người bên dưới: "Đội trưởng! Trên này có người…"

 

Lúc này, trong đại sảnh tầng một, người đàn ông râu quai nón được gọi là đội trưởng cau mày, đá hắn ta một cái thật mạnh: "Người nào! Nói rõ ràng cho tao!!!"

 

"Một nam, một nữ, hai người đang ngủ trên ghế sofa…"

 

"…"

 

Người đàn ông râu quai nón vác mã tấu lên vai, giọng trầm hỏi: "Chỉ có hai người?"

 

Người đàn ông gầy gò, mặt nhọn hoắt dè dặt gật đầu: "Vâng, chỉ có hai người…"

 

Phía sau có người bàn tán: "Chỉ có hai người mà dám ngủ trong biệt thự ở khu vực nguy hiểm này, chẳng lẽ bọn họ là người của các căn cứ khác…"

 

Có người phản bác: "Không thể nào, căn cứ hành động theo đội, không thể nào chỉ có hai người!"

 

"Vậy thì chắc chắn là có s.ú.n.g trong tay, chúng ta phải cẩn thận…"

 

Người đàn ông râu quai nón chỉ vào mấy người: "Mấy người đi trước, mấy người đi sau, chúng ta lên xem thử!"

 

Melissa nghe thấy tiếng động, liền vỗ mạnh vào người Địch Đại Hổ đang ngủ say như chết: "Có người tới!"

 

Địch Đại Hổ giật mình, lập tức giơ s.ú.n.g máy lên nhắm vào ban công phía dưới. Melissa bất lực, lại cho hắn ta một cái tát: "Bên trong, bọn họ đi cửa phụ!"

 

Đợi đến khi hai người bọn họ kịp phản ứng, trở lại phòng khách nhỏ tầng hai thì mười mấy người đàn ông bên dưới cũng lần lượt đi lên. Ngoại trừ hai người gầy yếu phía trước, những người phía sau đều cao to vạm vỡ, da đen nhẻm, trên tay mỗi người đều cầm rìu hoặc mã tấu khổng lồ.

 

 

 

Ôn Dao chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra bọn họ là ai.

 

Những kẻ săn mồi trong thời mạt thế, bọn họ phần lớn là bọn cướp, không thuộc bất kỳ khu vực nào, cũng không tuân theo quy tắc của bất kỳ nơi nào, đa phần hoạt động theo nhóm mười mấy hoặc mấy chục người, đi săn mồi ở khắp các khu vực…

 

Những người này tuy không được huấn luyện chuyên nghiệp, nhưng đã trải qua trăm trận chiến trong quá trình săn mồi cực kỳ nguy hiểm, thực lực không thể xem thường.

 

Những người sống sót bình thường, hoặc các thành viên căn cứ hoạt động đơn lẻ, đều sẽ tránh gặp phải những kẻ săn mồi…

 

Bởi vì những người này dám cả gan không tuân theo sự quản chế của các châu, các khu, chắc chắn là không có bất kỳ quy tắc nào, bọn họ đa phần sẽ g.i.ế.c người bừa bãi, cướp bóc vật tư, cưỡng h.i.ế.p phụ nữ… Tóm lại là một đám liều mạng không từ thủ đoạn nào, không có tính người.

 

May mà… không một ai trong số bọn họ có súng, nếu chỉ so đấu về đao pháp, cô hoàn toàn có khả năng chiến thắng.