Giới thiệu truyện

Đánh giá: 9.2/10 từ 109 lượt [Bối cảnh mạt thế giả tưởng + Trừng phạt tra nam + phản diện soán ngôi + tu la tràng + cứu rỗi song hướng + ngọt ngào quyến rũ + lãng mạn + song khiết] Ôn Dao đến chết cũng không hiểu nổi, cô thích Thẩm Dật Xuyên ở điểm nào. Là thích sự lạnh lùng vô tình của hắn, hay là thích sự ích kỷ chỉ biết đến bản thân của hắn Là đồng đội, cô vì hắn mà vào sinh ra tử suốt bảy năm, nhưng khi gặp nguy hiểm hắn lại dứt khoát bỏ rơi cô. Hắn nói: “Cô đã nhiễm virus Zombie rồi, không thể ở lại trên tàu được nữa.” Hắn nói: “Ôn Dao, tôi tưởng cô hiểu chuyện lắm chứ.” Khi mở mắt lần nữa, cô nhìn thấy khuôn mặt của đối thủ không đội trời chung Quý Minh Trần — Với đôi mắt đào hoa dịu dàng, ôn nhuận như ngọc, kinh diễm tuyệt trần, giết người không chớp mắt. Người đàn ông dùng ngón tay dính máu nâng cằm cô lên, tiếng cười mang hơi thở gợi cảm chết người: “Muốn tôi cứu cô? Vậy cô định báo đáp tôi thế nào đây?”. Sống mũi Ôn Dao cay xè, trong lòng thầm hạ quyết tâm. Cô ngẩng đầu, hôn lên môi người đàn ông trước mặt. Quý Minh Trần vốn chỉ là trêu chọc cô theo lệ: “!?“. Về sau, Thẩm Dật Xuyên lội qua biển zombie, ngày đêm sống trong day dứt, hối hận. Đến khi cuối cùng cũng được gặp lại, hắn vừa mừng vừa tủi, ánh mắt đỏ hoe, hạ mình cầu xin: “Trở về đi, A Dao…” Nhưng lại thấy phía sau Ôn Dao, một người đàn ông áo trắng từ từ bước tới. Người đàn ông thân mật đặt tay lên đôi vai cô, ánh mắt mỉm cười nhìn về phía đối diện. Thì thầm bên tai cô: “Lúc đầu đã dạy em thế nào, hửm?” “Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với chính mình.”. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 119

Chương 119: Chương 119

Bước vào nhà thờ cổ kính hình tháp chuông ở trung tâm Vườn Hoa Hồng, Ôn Dao có cảm giác như đang mơ, môi trường bên trong cổ kính và toát lên vẻ thần bí.

Đi dọc theo cầu thang xoắn ốc lên trên, cứ cách một đoạn lại có một cây nến bằng đồng cổ, còn Quý Minh Trần cứ như một que diêm biết đi, bước đi thong thả, mỗi khi bước lên một bậc thang, lại chậm rãi giơ tay thắp sáng cây nến trắng bên cạnh.

Khi hai người lên đến tầng cao nhất, cả nhà thờ được thắp sáng bởi ánh nến lung linh, nhìn xuống từ bên cạnh lan can, lộng lẫy và tráng lệ.

Ôn Dao tựa vào lan can ngắm nhìn khung cảnh như truyện cổ tích này, Quý Minh Trần thì mở ngăn kéo của chiếc tủ gỗ bên cạnh, lấy ra một chiếc vòng cổ bằng đá sapphire lấp lánh từ trong chiếc hộp nhung: "Lại đây, bảo bối."

"Hửm?" Khi Ôn Dao nghe thấy tiếng quay đầu lại, bàn tay thon dài trắng nõn của người đàn ông đã đưa ra, vén tóc mai của cô, vòng qua cổ cô, cúi đầu kiên nhẫn và chăm chú đeo chiếc vòng cổ lên cho cô.

Ôn Dao theo bản năng cúi đầu nhìn, rồi cầm lên bằng tay: "Anh đeo cái này cho em làm gì…"

"Không thấy đẹp sao?" Quý Minh Trần nói xong, lại mở một chiếc tủ gỗ, lần này lấy ra một chiếc vương miện bằng bạc đính kim cương, tay nghề tinh xảo, chất lượng cực tốt, cộng thêm cả căn phòng đầy ánh nến, Ôn Dao nhất thời suýt nữa bị vô số viên kim cương nhỏ li ti làm lóa mắt.

Quý Minh Trần nhẹ nhàng v**t v* mái tóc Ôn Dao, đặt chiếc vương miện l*n đ*nh đầu cô, sau đó đặt ngón tay lên cằm cô, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, từ từ điều chỉnh vị trí của chiếc vương miện kim cương…

 

 

Rút tay về, anh nhìn cô gái trước mặt tay cầm hoa hồng, đầu đội vương miện lấp lánh, hơi sững sờ một lúc.

Bảo bối của anh vốn đã rất xinh đẹp, chỉ cần trang điểm thêm một chút, trông thật sự giống một nàng công chúa kiều diễm.

Ôn Dao nghi ngờ nhìn anh mấy lần, nhíu mày, đưa tay sờ lên đầu: "Anh lấy đâu ra mấy thứ này vậy?"

"Trước đây em không phải nói người Đông Châu đều là lũ cướp sao? Đương nhiên là cướp được rồi."

Ôn Dao: "?"

Quý Minh Trần nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của cô gái trước mặt, thấy vẻ mặt này của cô, lại cười giải thích: "Nhà thờ này từng là một phòng trưng bày quốc tế, những thứ này cũng đều là bảo vật quý hiếm trên thế giới, có cái trị giá hàng trăm triệu, cũng có cái trị giá hàng tỷ."

"Anh đã chọn hai món anh thích nhất, nếu em không thích, bên này còn, em tự chọn đi…"

Nói xong, anh lại mở một cánh cửa tủ, bên trong có một chiếc rương báu bằng vàng tinh xảo lộng lẫy, bên trong vô số bảo vật kỳ lạ lấp lánh ánh vàng rực rỡ.

Ôn Dao: "…"

Không ngờ sau bao nhiêu năm, thế giới sắp tận thế rồi, cô lại được thực hiện giấc mơ công chúa thời thơ ấu ở đây.

"Bảo bối cũng đừng quá áp lực tâm lý, bây giờ những thứ này, dù có vứt đi cũng chẳng ai thèm quan tâm, em thích thì cứ chọn…"

Ôn Dao chủ yếu là chưa từng thấy nhiều trang sức lộng lẫy đẹp mắt như vậy, khi đưa tay ra chạm vào, cảm giác như đang mơ càng thêm mãnh liệt.

Không phải vấn đề cô có thích hay không, mà là đeo những thứ nặng nề này, có thể chạy thoát khỏi zombie và quái vật biển không?

Tuy nhiên, Quý Minh Trần lại như thể nhìn thấu suy nghĩ của cô, chỉ liếc nhìn cô vài cái rồi nói: "Em chọn xong rồi, anh sẽ cất giữ giúp em."

Ôn Dao nghi ngờ nhìn anh mấy lần, không nhịn được hỏi: "Anh ngoài dị năng hệ Hỏa ra, còn có dị năng không gian thật sao?"

Quý Minh Trần: "Cũng không hẳn, nhưng nếu em muốn cất giữ thứ gì, có thể đưa cho anh."

Ôn Dao: "?"

 

 

Quý Minh Trần đưa tay chọc nhẹ vào má cô, cười đáp: "Nếu cấp bậc dị năng của dị năng giả đủ cao, linh nguyên có thể hình thành không gian trữ vật."

Ôn Dao: "!"

Lại thêm một kiến thức hữu ích nữa…

"Vậy phải đạt đến cấp bậc nào mới được? Dị năng của anh là cấp mấy?" Ôn Dao nhân cơ hội này hỏi tiếp, đôi mắt cô trong veo, cứ nhìn anh như vậy trông rất đáng yêu.

Quý Minh Trần thuận tay cầm một cuốn sách, tùy ý lật xem, nghe vậy lại từ từ nín cười: "Hiện tại xem ra là trên cấp mười."

"Còn về cấp bậc dị năng của anh, anh không giống bất kỳ ai, không có giá trị tham khảo cho em…"

Thấy đối phương có vẻ không muốn nói, Ôn Dao vội vàng nói: "Xin lỗi, em không cố ý xâm phạm quyền riêng tư của anh."

Xét cho cùng, chuyện cấp bậc dị năng, những đại lão cấp cao thường không muốn tiết lộ, nên trước đây dù tò mò, cô cũng chưa bao giờ hỏi.

"Quyền riêng tư?" Quý Minh Trần đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng xoay đầu Ôn Dao lại, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô: "Anh không có quyền riêng tư với em…"

Đầu ngón tay người đàn ông ấm áp, vừa chạm vào da, Ôn Dao lại bắt đầu nghĩ lung tung.

Cộng thêm câu "không có quyền riêng tư" này, càng khiến cô tim đập nhanh hơn.

Hình như là để tránh cô hiểu lầm, Quý Minh Trần dứt khoát kiên nhẫn giải thích: "Dị năng của anh bắt nguồn từ huyết mạch, không có cấp bậc, từ đầu đã như vậy rồi, em cứ hiểu là max cấp cũng được, nhưng lại khác với max cấp của dị năng giả khác."

"…"

"!!?"

Thật sự là đại lão max cấp sao?! Quan trọng là, anh lại nói thẳng ra với cô như vậy sao?!

Ôn Dao cụp mắt xuống.

Nghĩ như vậy, Quý Minh Trần càng giống trùm phản diện trong game, ban đầu được thiết lập max cấp, nhưng lại khác với hệ thống cấp bậc của người chơi bình thường, trong cốt truyện đã định sẵn, tác dụng duy nhất chính là đợi nhân vật chính lên cấp rồi phản sát?

Cảm thấy hơi lo lắng…

Ngày hôm đó, Quý Minh Trần dẫn Ôn Dao đi dạo từ chiều đến tối, rồi từ tối đến đêm, trong thời gian đó, hai người không chỉ đi dạo Vườn Hoa Hồng và nhà thờ ở trung tâm Vườn Hoa Hồng, Quý Minh Trần còn dẫn cô đi chọn một số món đồ chơi nhỏ xinh đẹp, và… dẫn cô đi gặp anh trai của mình.

Trong căn gác mái của nhà thờ đầy ánh nến, những dải lụa trắng tầng tầng lớp lớp bay phấp phới theo gió đêm, khiến ánh nến trong phòng chao đảo, còn bên ngoài cửa sổ đêm tối mịt mùng, biển hoa hồng bị màn đêm xanh thẫm bao phủ.

Cảnh tượng này vừa bi thương, vừa có chút quỷ dị của phim kinh dị…

Ôn Dao liếc nhìn bàn thờ hình tròn bên kia, theo bản năng nhìn về phía Quý Minh Trần: "Đó là anh trai của anh sao?"

"Ừm, anh trai của anh." Nụ cười trên mặt Quý Minh Trần không biết đã biến mất từ lúc nào, khẽ gật đầu: "Anh ấy từng là người thân duy nhất của anh trên thế giới này."

Ôn Dao càng thêm căng thẳng, cảm giác này giống như hồi nhỏ bà ngoại dẫn cô và chị gái đi tảo mộ, con người luôn tràn đầy sự kính sợ đối với những thứ chưa biết, đối với người đã khuất cũng vậy.

Nhận thấy sự bồn chồn và e ngại của cô, Quý Minh Trần liền đưa tay nắm lấy tay cô: "Chỉ là dẫn em đi dạo một chút thôi, đừng căng thẳng…"