Giới thiệu truyện

Đánh giá: 9.2/10 từ 109 lượt [Bối cảnh mạt thế giả tưởng + Trừng phạt tra nam + phản diện soán ngôi + tu la tràng + cứu rỗi song hướng + ngọt ngào quyến rũ + lãng mạn + song khiết] Ôn Dao đến chết cũng không hiểu nổi, cô thích Thẩm Dật Xuyên ở điểm nào. Là thích sự lạnh lùng vô tình của hắn, hay là thích sự ích kỷ chỉ biết đến bản thân của hắn Là đồng đội, cô vì hắn mà vào sinh ra tử suốt bảy năm, nhưng khi gặp nguy hiểm hắn lại dứt khoát bỏ rơi cô. Hắn nói: “Cô đã nhiễm virus Zombie rồi, không thể ở lại trên tàu được nữa.” Hắn nói: “Ôn Dao, tôi tưởng cô hiểu chuyện lắm chứ.” Khi mở mắt lần nữa, cô nhìn thấy khuôn mặt của đối thủ không đội trời chung Quý Minh Trần — Với đôi mắt đào hoa dịu dàng, ôn nhuận như ngọc, kinh diễm tuyệt trần, giết người không chớp mắt. Người đàn ông dùng ngón tay dính máu nâng cằm cô lên, tiếng cười mang hơi thở gợi cảm chết người: “Muốn tôi cứu cô? Vậy cô định báo đáp tôi thế nào đây?”. Sống mũi Ôn Dao cay xè, trong lòng thầm hạ quyết tâm. Cô ngẩng đầu, hôn lên môi người đàn ông trước mặt. Quý Minh Trần vốn chỉ là trêu chọc cô theo lệ: “!?“. Về sau, Thẩm Dật Xuyên lội qua biển zombie, ngày đêm sống trong day dứt, hối hận. Đến khi cuối cùng cũng được gặp lại, hắn vừa mừng vừa tủi, ánh mắt đỏ hoe, hạ mình cầu xin: “Trở về đi, A Dao…” Nhưng lại thấy phía sau Ôn Dao, một người đàn ông áo trắng từ từ bước tới. Người đàn ông thân mật đặt tay lên đôi vai cô, ánh mắt mỉm cười nhìn về phía đối diện. Thì thầm bên tai cô: “Lúc đầu đã dạy em thế nào, hửm?” “Nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với chính mình.”. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 70

Chương 70: Chương 70

Cậu bé vốn dĩ tính tình trầm lặng ngoan ngoãn, dưới sự giám sát và dạy dỗ ngày này qua ngày khác, dần dần hiểu được cách lấy lòng người phụ nữ, cũng dần dần học được cách trở thành người giống như anh trai trong những ngày anh trai vắng nhà.

Giống như một cái bóng, giống như một con quái vật, cũng giống như một con rối, không có bất kỳ cảm xúc nào.

Có lần, cậu giấu một khối gạch đỏ nhặt được dưới gầm giường, không may bị mẹ phát hiện, người phụ nữ vốn dĩ dịu dàng gọi cậu dậy ăn sáng lập tức thay đổi sắc mặt, cô ta ném cốc sữa trên tay xuống.

Khi cốc thủy tinh và chất lỏng màu trắng vỡ tan trên mặt đất, tóc cậu bé bị túm lấy, cậu thờ ơ, bị người phụ nữ hung hăng đập vào tường:

"Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không được chạm vào, không được chạm vào! Con coi lời mẹ nói là gió thoảng bên tai phải không?"

Người phụ nữ đập đầu cậu bé đến chảy máu, sau đó lại suy sụp tinh thần, khóc lóc thảm thiết.

Đêm hôm đó, mưa xuân rơi xuống khu vườn đầy hoa bên ngoài cửa sổ, trong phòng tối om, cậu bé ôm đầu bị thương, lặng lẽ co rúm ở góc ghế sofa, nhìn họ cãi nhau.

Người phụ nữ tuyệt vọng khóc lóc: "Nó không giống anh nó chút nào, nó không phải Ngôn Triệt, nó không phải, nó không phải con trai tôi!"

Người đàn ông cũng cáu kỉnh quát cô ta: "Cô lại lên cơn điên gì vậy! Không phải đã nói rồi sao? Bây giờ nó chính là con trai cô…"

"Nó không phải…"

"Nó chỉ là vật thí nghiệm của anh, nó là con rối, là quái vật…"

"Con trai chúng ta đã chết, c.h.ế.t rồi!!"

"Là nó hại c.h.ế.t Ngôn Triệt!"

"Là nó!!!"

Hình ảnh đột nhiên vỡ vụn như thủy tinh, có m.á.u dính nhớp b.ắ.n lên lông mày và lông mi của cậu bé.

Trong giấc mơ hỗn loạn, Quý Minh Trần khi thì nhìn thấy người phụ nữ điên cầm dao, đ.â.m lia lịa vào cậu bé nằm dưới đất.

Khi thì lại nhìn thấy vô số lồng sắt nhốt phụ nữ và trẻ em, những đứa trẻ bị rút máu, biến thành xác c.h.ế.t nằm trên bàn thí nghiệm lạnh lẽo, còn những người phụ nữ thì nắm chặt song sắt gào thét điên cuồng.

Khắp nơi là tiếng khóc, tiếng kêu gào thảm thiết, sau đó là m.á.u đỏ tươi lan tràn từ góc sàn nhà, hình ảnh dần dần tối đi, tối đi, cho đến khi chìm vào bóng tối…

Quý Minh Trần cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, trong phòng khách cổ kính mờ ảo, hàng mi dài của anh khẽ run, đôi mắt đào hoa quyến rũ và nguy hiểm mở ra.

Ôn Dao trước đây không có điều kiện để tận hưởng cuộc sống, bây giờ bị Quý Minh Trần dẫn dắt, lại bắt đầu cảm thấy thỉnh thoảng sống buông thả hưởng thụ một chút cũng không tệ…

Dù sao ai biết được tai họa sẽ đến lúc nào, bản thân có thể sống đến khi nào?

Vì vậy tối nay Ôn Dao ăn cơm xong liền đi ngủ, đồng thời dặn người hầu gái ba giờ gọi cô dậy.

Giường êm ái, chăn lụa trơn nhẵn, cảm giác ngủ ở đây khác biệt hoàn toàn với chiếc giường gỗ ọp ẹp trong ký túc xá của trại huấn luyện.

 

 

Đêm nay cô ngủ rất ngon, thậm chí khi bị gọi dậy lúc ba giờ sáng, cô còn có chút không muốn dậy.

Sau khi cô dậy, người hầu gái còn mang bữa sáng đến cho cô, giờ này không phải giờ ăn, rõ ràng là đầu bếp nhà ăn đã bị gọi dậy làm thêm giờ, đặc biệt làm cho cô.

Ăn sáng xong Ôn Dao định rời đi luôn, nhưng khi cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng dưng có một cảm giác quen thuộc khó tả.

Nội thất bên trong biệt thự cổ kính được bài trí rất đẹp, trong phòng bật đèn ngủ màu vàng nhạt, gió nhẹ thổi bay rèm cửa màu trắng hồng phấn, cảnh vật rất ấm cúng.

Bên ngoài cửa sổ tối đen cũng không nghe thấy tiếng gầm rú của bất kỳ con zombie hay quái vật nào, gió đêm se lạnh thổi vào mặt, khiến người ta mơ màng như thể những năm tháng đen tối đau khổ này chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ dài bảy năm, dài đằng đẵng và đáng sợ của loài người…

Giờ phút này cứ như thể ngày tận thế chưa từng xảy ra, người thân yêu chưa từng chia ly, cô bây giờ chỉ là dậy sớm đi học thôi.

Ôn Dao không biết tại sao mình lại nghĩ đến những điều này, cũng không biết là vì tâm trạng gì, sau khi ra khỏi phòng cô không xuống lầu, mà đi về phía phòng của Quý Minh Trần.

Cánh cửa cao rộng cuối hành lang không đóng kín, hé ra một khe hở bằng nửa người, nhìn từ khe hở vào, phòng khách kiểu Âu sang trọng bên trong ánh sáng lờ mờ.

Mọi nơi đều tối đen như mực, chỉ có bên cạnh ghế sofa đặt vài cây nến, ngọn lửa bập bùng trên cây nến theo gió nhẹ lay động, ánh sáng màu vàng nhạt hắt ra chiếu sáng một khoảng nhỏ…

Giữa chiếc ghế sofa bọc da cổ điển dát vàng, nằm nghiêng một người đàn ông có dung mạo tuyệt mỹ, anh mặc áo sơ mi trắng, trên người đắp một tấm chăn nhung đỏ sẫm, hai tay buông thõng tự nhiên bên cạnh ghế sofa, rõ ràng là tư thế nằm tùy tiện, nhưng lại hoàn mỹ như một bức tranh nghệ thuật được tỉ mỉ trau chuốt, mỹ lệ và quyến rũ…

Ánh nến trên giá đỡ bằng kim loại, hoa hồng đỏ trên bàn trà thủy tinh trong suốt, còn có đồng xu vàng sáng bóng trên tay anh… tất cả đều trở thành vật trang trí cho anh.

Anh yên lặng nằm đó, giống như hoàng tử trong tòa lâu đài này.

Ôn Dao ban đầu định chào anh rồi đi, giống như trước đây chào ba mẹ trước khi ra khỏi nhà, kết quả chưa kịp chào, lại nhìn người đàn ông đang ngủ say mà đứng chôn chân hồi lâu.

"…"

Được rồi, lần này người ta không chủ động câu dẫn cô, vậy mà cô cũng không nỡ rời bước.

Nhưng ngay lúc cô quyết định quay người rời đi, người đàn ông trên ghế sofa khẽ nhấc tay, theo động tác nhấc tay của anh, tấm chăn nhung đỏ sẫm đắp trên người trượt xuống đất.

Không có chăn đắp, nhìn anh có vẻ lạnh lẽo trong phòng khách mờ ảo này, Ôn Dao không biết tại sao lại đi vào, như bị mắc chứng cưỡng chế nhặt tấm chăn trên đất lên, rồi đắp lại cho người đàn ông.

Nhưng không ngờ hành động nhẹ nhàng này lại khiến người đàn ông khẽ mở mắt, đôi mắt đào hoa dưới ánh nến nhìn cô một cách mập mờ, ánh mắt như có thể kéo thành sợi, quấn quýt si mê.

Ôn Dao không ngờ anh lại tỉnh, bình tĩnh giải thích: "…Chăn của anh rơi xuống đất, tôi lại đây nhặt giúp anh, không có ý gì khác."

Quý Minh Trần không hề để ý đến tấm chăn trên người, đôi mắt như có móc câu nhìn lên người đẹp dịu dàng đột nhiên xuất hiện trong không gian riêng tư của anh…

Khóe môi anh khẽ nhếch lên, cố ý nói như vô tình: "Đứng ở cửa hai phút ba mươi sáu giây, trong phòng này có gì đẹp mà khiến Ôn tiểu thư của tôi nán lại lâu như vậy?"

"…" Vậy là anh căn bản không hề ngủ sao?

Ôn Dao cảm thấy mình bị lừa, vội vàng quay người, nhưng chiếc vòng trên cổ tay lại bị thứ gì đó kéo lại, quay đầu nhìn lại, thì ra là người đàn ông đã dùng ngón tay móc vào chiếc vòng của cô, ngăn cản bước chân của cô.

 

Trước khi cô kịp lên tiếng, người đàn ông nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói khàn khàn: "Tôi mơ thấy một giấc mơ rất đáng sợ…"