Giới thiệu truyện

Đánh giá: 5.5/10 từ 26 lượt Nàng vốn là nữ đặc công át chủ bài của thế kỷ hai mươi mốt, chỉ trong một lần xuyên không đã trọng sinh trong thân xác một phế vật bị người đời chê cười. Tướng mạo tàn tạ nghiêm trọng? Gân cốt tổn thương đứt đoạn? Phụ thân lòng dạ tàn nhẫn? Di nương âm hiểm? Tỷ muội độc ác? Huynh trưởng vũ phu? Không hề gì! Ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng. Ngươi tổn thương ta một phần, ta khiến ngươi diệt cả tộc! Đường đường là chính nữ của dòng tộc, tưởng đã mất mạng lại bất ngờ sống lại, rũ bỏ nhu nhược, phong hoa hiện lộ! Hãy xem phế vật nghịch chuyển vận mệnh, tay nắm yêu nghiệt mỹ nam, từ bùn đen vươn lên mây xanh, từ bị người áp bức đến nắm giữ sinh tử, một đôi tay trắng nõn che trời, ngạo nghễ thiên hạ, giành được một đời tình thâm của tướng quân quyền khuynh, đoạt lấy một trận thịnh thế giang sơn. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 82

Chương 82: Làm vương phi, chẳng lẽ còn sợ không có bạc?

Hừ, vậy mà còn dám phân phó hắn làm cái này cái kia – lát nữa cho ngươi ăn phải thứ gì, ngươi cũng đừng hối hận!

Viên Phúc trong lòng lầm bầm oán thầm, vừa đón lấy chiếc hộp gấm thì đã bị dọa đến biến sắc. Khi thấy rõ vật bên trong, cả phòng ăn nhất thời xôn xao sôi trào.

Mười lăm phút! Muốn trong mười lăm phút mà làm xong từng ấy món ăn? Thật sự là muốn mạng người mà!

Sớm biết vậy, đã chẳng bỏ những thứ không sạch sẽ vào bữa trước rồi!

Lúc này Viên Phúc vừa sợ hãi vừa hối hận, vừa lo lắng, vội vàng gọi hết những người có thể giúp đỡ, bắt tay chế biến lại suất ăn dành riêng cho Nhị tiểu thư.

******************* Bắc Tường Quốc ********************

Lăng Trọng Khanh tiếp kiến người đến từ Tụ Bảo Đường. Dưới những lời lẽ đe dọa khôn khéo của đối phương, sau khi xác nhận món nợ ba mươi triệu lượng bạc, ông gần như toàn thân vô lực, phải để người đỡ về phòng riêng, không muốn gặp bất kỳ ai.

Một kẻ đầy lòng tham như ông, sống cả đời làm quan chỉ vì mưu cầu ngân lượng. Ông không ham danh, không ham quyền, chỉ cầu tích lũy được thật nhiều bạc trắng.

Vậy mà mấy mươi năm buôn bán kinh doanh, khó khăn lắm mới tích cóp được bốn mươi triệu lượng bạc cất giữ riêng trong kim khố. Nay, chỉ vì mấy nữ nhi tranh giành đấu đá, đã khiến ông phải mất đi đến ba mươi triệu lượng bạc.

Ông cảm giác như chính mạng sống mình cũng giống đám bạc ấy, bị vơi đi hơn ba phần tư ánh hào quang.

Hàn di nương cùng ba đứa con – hai gái một trai – biết rõ sau khi phụ thân tỉnh lại, nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho bọn họ. Vì vậy, cả ngày bốn người chỉ ru rú trong phòng mình, cửa lớn cũng chẳng dám bước ra.

“Nương, người nói chúng ta rốt cuộc phải làm sao đây? Con tiện nhân kia ở bên ngoài thiếu người khác ba mươi triệu lượng bạc, vậy mà còn đổ hết lên đầu chúng ta.

Vừa rồi con nghe hạ nhân nói, người của Tụ Bảo Đường đã uy h**p phụ thân – nếu trong hai ngày không trả đủ số bạc còn thiếu, bọn họ sẽ lập tức đem giấy nợ trình lên tể tướng phủ ở kinh thành.

Phụ thân vì sợ chuyện vỡ lở, chỉ có thể cắn răng đồng ý trả tiền. Đã cho Lăng bá đi khắp các tiền trang lấy bạc rồi.” – Lăng Thanh Vân nói, giọng thấp không giấu nổi run rẩy.