Giới thiệu truyện

Đánh giá: 5.5/10 từ 26 lượt Nàng vốn là nữ đặc công át chủ bài của thế kỷ hai mươi mốt, chỉ trong một lần xuyên không đã trọng sinh trong thân xác một phế vật bị người đời chê cười. Tướng mạo tàn tạ nghiêm trọng? Gân cốt tổn thương đứt đoạn? Phụ thân lòng dạ tàn nhẫn? Di nương âm hiểm? Tỷ muội độc ác? Huynh trưởng vũ phu? Không hề gì! Ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng. Ngươi tổn thương ta một phần, ta khiến ngươi diệt cả tộc! Đường đường là chính nữ của dòng tộc, tưởng đã mất mạng lại bất ngờ sống lại, rũ bỏ nhu nhược, phong hoa hiện lộ! Hãy xem phế vật nghịch chuyển vận mệnh, tay nắm yêu nghiệt mỹ nam, từ bùn đen vươn lên mây xanh, từ bị người áp bức đến nắm giữ sinh tử, một đôi tay trắng nõn che trời, ngạo nghễ thiên hạ, giành được một đời tình thâm của tướng quân quyền khuynh, đoạt lấy một trận thịnh thế giang sơn. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 57

Chương 57: Hùng tráng uy mãnh – Lăng lão cha

Nếu đến lúc đó Hàn Phi thật sự gặp chuyện, thì cũng chẳng đáng để tiếc. Nhưng mấu chốt là: Tả tướng chắc chắn sẽ đem cơn phẫn nộ ấy đổ lên đầu hắn!

“Vừa rồi vi phụ nói thế… là… là vì sợ con không phải người.”

“Vậy sao?” Vân Nguyệt mỉm cười hỏi lại, “Vậy bây giờ thì sao?”

Lăng Trọng Khanh hít sâu một hơi. Nữ nhi vô dụng trước đây, khi nào lại có thể lớn gan đến thế, dám từng câu từng chữ chất vấn hắn?

Tuy trong lòng đầy bất mãn, nhưng ông vẫn buộc phải đáp: “Nếu con là quỷ, thì sẽ không kéo tay ca ca con, cũng không thể có bóng dáng.”

Đúng vậy, trong đêm hôm đó ở Lăng phủ, nàng vẫn có bóng, vì thế ông mới hoài nghi nàng không phải lệ quỷ mà chỉ là người giả thần giả quỷ.

Nhưng khi họ đuổi theo ra ngoài, rõ ràng ông từng cẩn thận quan sát – lúc nàng đứng giữa phố lớn, lại không hề có bóng. Và phút chốc khi nàng nhe răng trợn mắt, đánh úp về phía Lăng Tích Thái và Lăng Thanh Vân, cả thân hình nàng hóa thành một đạo ánh sáng xanh biến mất – cũng chính khoảnh khắc ấy, ông bị dọa đến mức lập tức mời đạo sĩ thiết đàn.

Cho nên, dù hiện tại ông đã đáp lời nàng, thì trong lòng vẫn thấp thỏm lo sợ. Nếu nàng không phải quỷ, là người, vậy sao lại dám tùy tiện đến dọa họ thành ra thế này?

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể tạm thời giữ lại huynh muội bọn họ trong phủ, còn lại… đi đến đâu, tính đến đó.

Với câu trả lời ấy, Vân Nguyệt rất vừa lòng. Nàng mỉm cười, nói:

“Phụ thân quả nhiên xứng danh Ký Châu Tri Châu, quả là kiến thức rộng rãi. Không giống loại người vừa tàn nhẫn vừa nhỏ mọn, lại chẳng hiểu biết, càng không có dũng khí. Phụ thân, ngươi nói xem, loại người như vậy, đến làm chuyện xấu cũng không xứng!”

Vừa nói, nàng vừa liếc về phía Hàn di nương và hai nữ nhi, nở nụ cười kiều mỵ khiến cả ba sợ đến run lẩy bẩy.

“Ngươi nói không sai.” Lăng Trọng Khanh lúc này sắc mặt đen như đáy nồi. Ông bị nàng dắt mũi xoay vòng!

“Cho nên, nữ nhi cảm thấy: đã làm người ác, thì nên yêu thích vai ác, nhập tâm một chút. Dám hại người, thì cũng phải dám đối mặt với lệ quỷ, đúng không ạ?”

Lăng Trọng Khanh nén giận gật đầu: “Đúng.”

“Ôi chao… Thật khổ cho phụ thân rồi. Vô duyên vô cớ chịu liên lụy, lại bị dọa đến kinh hãi. Người ta nói nam nhân kỵ nhất là bị dọa quá nhiều, dọa nhiều sẽ không… giơ nổi nữa.

Nhất là bị nữ quỷ dọa, vạn nhất sinh ra bóng ma tâm lý, ban đêm nhìn thấy nữ nhân tóc xõa mặt mày lem luốc, cũng tưởng là lệ quỷ đến đòi mạng, thế thì không tốt chút nào đâu.

A! Phụ thân à, nữ nhi chỉ lỡ lời thôi, không nói phụ thân đâu! Trong lòng nữ nhi, phụ thân chính là hùng tráng nhất, uy mãnh nhất, kim thương bất đảo mà!”

Hùng tráng uy mãnh… Coi ông là gấu chó chắc?

Lăng Trọng Khanh tức đến tím mặt, hai tay siết chặt thành quyền, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay như sắp nổ tung.

Dám nguyền rủa ông “không giơ nổi”… Rất được!

Chờ đến lúc xác định nàng thực sự là người, xem ông sẽ dạy dỗ cái nghiệt súc này thế nào!

Chỉ là, Lăng Trọng Khanh không ngờ rằng – cũng chính vì câu nói ấy của Vân Nguyệt, về sau mỗi lần ông đối diện với mỹ nhân, quả thật… chẳng thể “giơ” lên nổi.

Bởi mỗi lần nhìn đến các nàng, ông liền nhớ tới câu nói kia, lại không kìm được tưởng tượng mỹ nhân trước mắt hóa thành lệ quỷ — thế thì còn gì hứng thú nữa?

Nhưng… đó là chuyện về sau.

“Phụ thân, nếu ngài đã cho phép Nguyệt Nhi và ca ca ở lại phủ, thì Nguyệt Nhi nhất định sẽ nghe lời.”

Nói xong, không đợi Lăng Trọng Khanh đáp lời, nàng liền quay sang sai bảo nha hoàn cũ:

“Tố Văn, Hạ Diễm, đi dọn đồ của bổn tiểu thư mang trở về phòng… À, mà thôi khỏi!”