Giới thiệu truyện

Đánh giá: 5.5/10 từ 26 lượt Nàng vốn là nữ đặc công át chủ bài của thế kỷ hai mươi mốt, chỉ trong một lần xuyên không đã trọng sinh trong thân xác một phế vật bị người đời chê cười. Tướng mạo tàn tạ nghiêm trọng? Gân cốt tổn thương đứt đoạn? Phụ thân lòng dạ tàn nhẫn? Di nương âm hiểm? Tỷ muội độc ác? Huynh trưởng vũ phu? Không hề gì! Ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng. Ngươi tổn thương ta một phần, ta khiến ngươi diệt cả tộc! Đường đường là chính nữ của dòng tộc, tưởng đã mất mạng lại bất ngờ sống lại, rũ bỏ nhu nhược, phong hoa hiện lộ! Hãy xem phế vật nghịch chuyển vận mệnh, tay nắm yêu nghiệt mỹ nam, từ bùn đen vươn lên mây xanh, từ bị người áp bức đến nắm giữ sinh tử, một đôi tay trắng nõn che trời, ngạo nghễ thiên hạ, giành được một đời tình thâm của tướng quân quyền khuynh, đoạt lấy một trận thịnh thế giang sơn. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 26

Chương 26: Lần đầu gặp mặt, quả đấm hầu hạ!

Rốt cuộc đoạn ký ức giữa hắn và nàng là khi nào? Vì sao nó lại biến mất hoàn toàn?

Nàng là ai? Giữa họ đã xảy ra chuyện gì? Vì cớ gì khi nhìn thấy nàng, hắn lại vui mừng, bối rối, thậm chí đau lòng đến thế?

Khi Xích Diễm vẫn còn đang sững sờ giữa trăm mối tơ vò, linh hồn xinh đẹp trong tay hắn bỗng khẽ cau mày, có vẻ khó chịu.

Thấy thế, Xích Diễm lập tức đưa linh hồn nàng quay về thể xác, sợ nàng bị tổn hại do linh hồn rời thể quá lâu. Sau đó, hắn lại thi triển pháp lực để ổn định tình trạng thân thể nàng.

Đêm ấy, Xích Diễm lặng lẽ canh giữ bên giường nàng, tâm tư xoay chuyển không ngừng, trong lòng muôn vàn cảm xúc dâng trào.

Còn Bạch Cẩn Sơn – thuộc hạ của hắn – thì vẫn luôn trong trạng thái hỗn loạn.

Chủ thượng của hắn nổi tiếng là người có khiết phích nghiêm ngặt, lần trước ôm Vân Nguyệt trong tình trạng dung mạo bị hủy trở về, đã khiến Bạch Cẩn Sơn nghi ngờ hắn bị tẩu hỏa nhập ma. Nay lại còn đích thân chăm sóc nàng?!

Vốn định tìm cớ vào thăm hỏi để kiểm tra tình hình thực hư, Bạch Cẩn Sơn lại bị ngăn ở cửa với lý do “Vân Nguyệt cô nương cần nghỉ ngơi, chờ sáng hãy vào”.

Hắn đành ngồi bên ngoài chờ suốt một đêm, từ khi trời còn đen đến khi ánh hồng dần lan khắp chân trời, đợi đến lúc mặt trời mọc, hắn cơ hồ hóa đá tại chỗ.

Bên trong, nhờ sự tận tâm chăm sóc và pháp lực bồi nguyên của Xích Diễm, Vân Nguyệt cuối cùng cũng tỉnh lại vào sáng sớm ngày hôm sau.

Thấy nàng nhíu mày, Xích Diễm lập tức ngồi thẳng dậy, nghiêng người tới gần để quan sát. Trái tim hắn đập thình thịch như một thiếu niên lần đầu gặp gỡ người trong mộng, căng thẳng đến mức suýt nhảy khỏi lồng ngực.

Giữa một cơn đau nhức, Vân Nguyệt chậm rãi mở mắt.

Còn chưa kịp hồi tưởng chuyện đêm qua, trước mắt nàng đã hiện lên một chiếc mặt nạ bạc, che phủ toàn bộ phần trên khuôn mặt người đối diện — lại còn tiến sát vô cùng!

Vì còn chưa tỉnh hẳn, đầu óc hỗn loạn, bản năng của một đặc công được rèn luyện nhiều năm trỗi dậy. Còn chưa nhìn rõ tình huống, nàng đã tung một cú đấm thẳng vào điểm yếu nhất của chiếc mặt nạ.

Xích Diễm, vì quá mức kích động trước ánh mắt tỉnh lại của nàng, nên chưa kịp phản ứng, cũng không dám bật phòng hộ trận vì sợ làm tổn thương nàng. Thế là… quả đấm đầu tiên của nàng liền oanh tạc ngay mặt hắn!

Đúng lúc này, Bạch Cẩn Sơn – người đã đợi suốt đêm – vừa bưng bữa sáng bước vào, liền chứng kiến một cảnh tượng “nghịch thiên” chưa từng thấy.

Chủ thượng của hắn – mặt kề sát mặt nữ tử, trông như đang định hôn nàng. Mà Vân Nguyệt thì như thể gặp phải tên háo sắc, tung một quyền thẳng vào mặt hắn.

Kỳ lạ hơn, chủ thượng không những không ngăn cản mà còn thu lại phòng hộ trận — để cho nắm đấm kia đánh thẳng vào khuôn mặt xưa nay chưa từng có ai dám chạm đến!

“Vân cô nương, dừng tay!” Bạch Cẩn Sơn lập tức xông vào ngăn cản nàng.

Vân Nguyệt vốn định tiếp tục tặng thêm một cước, nhưng vừa nghe tiếng hô, nàng liền khựng lại, lúc này mới phát hiện bản thân đang nằm trong phòng ngủ.

Nhưng người đeo mặt nạ trước mặt là ai? Sao lại cứ nhìn nàng chằm chằm, không chớp mắt như đang… nghiên cứu khủng long?!

Trong lòng có phần chột dạ và khó chịu, nàng tức giận rít lên:

“Ngươi có thể đừng nhìn ta như nhìn vật thể lạ không? Ta biết ta xấu, nhưng cũng không đến mức ngươi phải trố mắt như vậy chứ?!”

Bạch Cẩn Sơn vội vã lên tiếng hòa giải:

“Vân cô nương, vị này chính là ân nhân cứu mạng của ngươi – cũng là chủ nhân Tụ Bảo Đường.”