Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.3/10 từ 18 lượt Giới thiệu:  Quý Dư là một Beta, giới tính nằm ở giữa A và O, Beta chẳng có gì nổi bật cả. Mỗi ngày đều đặn đi làm, bị bắt làm những công việc của người khác, bình thường đến nỗi chỉ có mỗi thành thật được coi là ưu điểm. Vậy mà người như thế, lại cùng Alpha cấp cao Thương Viễn Chu kết hôn. Cao 1m9, dáng tam giác ngược, eo chó đực, cả người toát ra hormone nam tính, thu hút cả nam lẫn nữ, đã vậy còn có gia thế hiển hách. Ai cũng nói Quý Dư dẫm phải vận cứt chó, vừa hâm mộ vừa ghen tị nhìn chằm chằm vào Quý Dư như muốn đục hai cái lỗ trên người anh, muốn nhìn xem có chỗ nào hấp dẫn Thương Viễn Chu. Chỉ có Quý Dư mới biết anh đã ký hợp đồng với Thương Viễn Chu, hiểu rõ rằng đây chỉ là giả mà thôi. Quý Dư thân là một nhân viên quèn chăm chỉ, chuyện gì có thể không hiểu, chứ nhất định sẽ không làm trái hợp đồng. 1. Không can thiệp vào cuộc sống của Thương Viễn Chu. 2. Nếu không phải ở nơi cần diễn kịch, tuyệt đối không được phép có bất kỳ hành động tiếp xúc nào với Thương Viễn Chu. 3. Cấm… Rập khuôn, nhưng Quý Dư tuân thủ rất tốt, chỉ là những lúc ở cùng Thương Viễn Chu, sẽ luôn có những tình huống khiến anh bối rối vô cùng. Quần áo lót của bản thân cứ vài ngày lại bị dì giúp việc vứt đi, máy nước nóng trong phòng cứ cách hai ba ngày lại hư một lần, điều hòa sưởi ấm luôn có vấn đề. Cũng may Quý Dư luôn cố gắng khắc phục, quần áo lót thay ra liền giặt ngay, điều hòa trong phòng hư thì có thể ngủ ở phòng khách. Anh đã nghĩ mọi chuyện sẽ cứ vậy mà tiếp diễn, cho đến một ngày Thương Viễn Chu đi xã giao bị chuốc thuốc. Thương Viễn Chu mạnh bạo khiến Beta đáng thương mềm nhũn chân, đằng sau cần cổ thon dài là vết cắn rỉ máu. Hợp đồng còn chưa đến hạn đã bị Alpha xé nát, Alpha luôn cao cao tại thượng lần đầu tiên cúi đầu, “Vợ ơi, đừng ly hôn có được không” … Tất cả mọi người đều nói Quý Dư không xứng với Thương Viễn Chu, chỉ có mỗi Thương Viễn Chu mới biết, hắn có dục vọng chiếm hữu không dám để lộ ra như nào với Quý Dư, quá mức đen tối, là dục vọng khống chế khiến người khác phải nghẹt thở. Beta dù không mạnh bằng Alpha, cũng không xinh đẹp như Omega, nhưng bọn họ không bị ảnh hưởng bởi pheromone, sinh ra đã tự do. Thương Viễn Chu hận nhất sự tự do này của Beta. Từ khi nhân viên quèn Beta đáng thương gặp được Thương Viễn Chu, sau cổ luôn mang theo vết cắn, đậm nhạt khác nhau, vết mới chồng lên vết cũ, muốn trốn cũng không được. ———————- Tag: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, ABO, Cưới trước yêu sau, Chủ thụ, Khế ước tình nhân, Kim bài đề cử, 1v1, Đơn hướng yêu thầm, Mỹ công, Si tình, Bình phàm, A x B, Cố chấp Từ khóa tìm kiếm: | Vai chính: Quý Dư | Vai phụ: Thương Viễn Chu | Cái khác: Một câu tóm tắt: Tình yêu luôn tràn ngập. Lập ý: Xóa bỏ rào cản giai cấp, định nghĩa lại tình yêu. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 89

Chương 89: Ngoại truyện 12

Tình hình tiếng Anh của Thương Viễn Chu khác với những người khác tiếng Anh không tốt.

Tiếng Anh của hắn không hề kém, ngược lại còn có thể đạt điểm cao trong các bài kiểm tra, chỉ là phát âm có chút vấn đề.

Mà trường cấp ba Bách Lâm lại hướng tới chuẩn quốc tế, Quý Dư về mặt phát âm tiếng Anh quả thực hơn Thương Viễn Chu rất nhiều, chưa kể anh còn có kinh nghiệm giao lưu ở nước ngoài.

Để anh kèm phát âm thì không có gì phải băn khoăn cả.

Tiếng Anh.

Là một môn học ngôn ngữ.

Cách quan trọng nhất để nắm vững nó chính là nói nhiều, đọc thành tiếng mới nhớ nhanh.

Điều này hầu như giáo viên tiếng Anh nào cũng sẽ nói, nhắc đến phát âm tiếng Anh, Quý Dư chỉ có thể nghĩ đến điều này.

Tuy nhiên, rõ ràng Thương Viễn Chu lại có cách hiểu riêng về phương pháp học thêm phát âm tiếng Anh.

Quý Dư có thể ở đây hai ngày, mỗi ngày có hai giờ học thêm tiếng Anh phát âm.

Ngày đầu tiên hai giờ, địa điểm học thêm được chọn là phòng tự học.

Phòng tự học tự phục vụ mỗi chỗ ngồi đều được ngăn cách bằng vách ngăn, nhưng chỉ cần trả thêm một chút tiền là có thể đổi sang một phòng nhỏ độc lập.

Quý Dư nghiêm mặt mở miệng: "Thật ra phát âm tiếng Anh của anh ở các trường khác đều không có vấn đề, nhưng ở trường Bách Lâm thì không đạt chuẩn."

"Không phải là phát âm của anh rất tệ, mà là Bách Lâm có yêu cầu rất cao về tiếng Anh."

"Coi như là chuẩn bị cho việc anh chuyển trường sau này vậy."

"Nếu anh đã sẵn sàng, chúng ta bắt đầu chứ?"

Thương Viễn Chu không nhịn được cười, rất có hứng thú nhìn Quý Dư: "Đã ra dáng thầy giáo rồi đó vợ à."

Quý Dư ho khan hai tiếng, khóe mắt cong cong, rõ ràng đang cười, nhưng vẫn nghiêm mặt: "Khi học thêm phải nghiêm túc."

Thương Viễn Chu bất động thanh sắc nhếch mép, "Được."

Mẹ nó, đáng yêu chết mất.

Hai giờ học thêm kết thúc, đi ngang qua tiệm bánh mì, Thương Viễn Chu gọi Quý Dư lại: "Mua một cái bánh kem nhỏ đi."

Quý Dư nghe vậy dừng bước, quay đầu nhìn thoáng qua Thương Viễn Chu: "Anh muốn ăn sao?"

Thương Viễn Chu tự nhiên nắm lấy tay anh, dẫn người vào tiệm bánh ngọt: "Mua cho cậu đó."

Có lẽ là trực giác, có lẽ là những thứ trong tiềm thức sẽ không thay đổi dù mất trí nhớ, hắn cảm giác Quý Dư hẳn là thích ăn đồ ngọt.

Tiệm bánh vẫn còn những người khác, đa số là người trẻ tuổi, Quý Dư không được tự nhiên tránh cái tay đang bị giữ chặt, nhưng Thương Viễn Chu nắm rất chặt.

Quý Dư da mặt mỏng, nhanh chóng chọn một loại bánh mousse rồi rời khỏi tiệm bánh.

Bánh mousse vị việt quất, Quý Dư rất thích đồ ngọt vị việt quất, khi mở gói bánh cũng đã vứt bỏ hết đoạn nhạc đệm nhỏ ở tiệm bánh ra sau đầu.

Anh dùng thìa múc một góc bánh mousse, chuẩn bị đưa vào miệng thì do dự một chút, đưa đến miệng Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu nhướng mày, cúi đầu ăn.

Quý Dư lại múc một muỗng khác vào miệng mình, đến muỗng tiếp theo, Thương Viễn Chu nắm lấy cổ tay Quý Dư mà ăn.

Thương Viễn Chu: "Ngọt thật."

Hắn chỉ ăn hai miếng này rồi không ăn nữa, mà cúi người hôn hôn khóe môi Quý Dư: "Cậu ăn trước đi, tôi ra ngoài mua chút đồ."

Quý Dư cắn thìa có chút nghi hoặc: "Mua gì vậy, vừa nãy về không mua sao?"

Thương Viễn Chu "chậc" một tiếng, nói đầy ẩn ý: "Ngày mai vợ sẽ biết thôi."

"Mua đồ dùng học tập cho cậu đó."

Nói xong Thương Viễn Chu liền đẩy cửa đi ra ngoài, để lại Quý Dư không hiểu đầu cua tai nheo gì.

Kèm tiếng Anh là anh mà?

Sao Thương Viễn Chu lại muốn đi mua đồ dùng học tập cho anh, anh có biết mình cần dùng đồ dùng học tập gì đâu?

Thời gian học thêm ngày hôm sau đến rất nhanh, Quý Dư cũng sẽ nhanh chóng biết cái thứ gọi là đồ dùng học tập đó là gì.

Hôm nay không đến phòng tự học, mà học thêm ở tầng hầm.

Một "thầy giáo" đầu đội đôi tai thỏ dài ngoẵng, chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi đang đứng dưới ánh đèn trong tầng hầm.

Quý Dư không được tự nhiên lắc lắc đầu, đôi tai thỏ dài rũ xuống cũng theo đó mà lắc lư, anh một tay đỡ tai thỏ, một tay túm túm chiếc áo sơ mi trên người.

Anh cố gắng kéo chiếc áo sơ mi xuống một chút, kéo dài ra một chút, nhưng quần áo kéo dài đến giới hạn, vẫn không che được đôi chân thon dài thẳng tắp.

Huống chi.

Chiếc áo sơ mi gần như trong suốt này, kéo dài đến đâu cũng chẳng che đậy được bao nhiêu, ngược lại càng ẩn hiện, tăng thêm vài phần dụ dỗ.

Khuôn mặt trắng nõn của Quý Dư đã ửng hồng, như thể những cánh hoa anh đào bị nghiền nát, nước đọng lại trên mặt anh.

Tự nhận mình đã không còn là học sinh cấp ba thực sự mà là một người đàn ông trưởng thành, lại còn phải mặc như vậy, Quý Dư xấu hổ muốn chết: "Là học thêm tiếng Anh giao tiếp tại sao… lại phải mặc như vậy?"

Thương Viễn Chu ngồi ở mép giường, ánh mắt sáng quắc nhìn người trước mặt, hùng hồn mở miệng: "Tiếng Anh giao tiếp chẳng phải chỉ cần nói tiếng Anh là được sao?"

Hắn l**m l**m môi, trong hành động vô thức đã mang theo dáng vẻ khi chưa mất trí nhớ, suồng sã nói: "Học thêm quá nghiêm túc sẽ làm tôi mất hứng đó, thầy Tiểu Ngư à."

"Hứng thú mới là người thầy tốt nhất, hay là thử xem phương pháp giáo dục thông qua hứng thú đi."

Quý Dư đã xấu hổ đến mức cắn môi tạo thành một vết lõm nhợt nhạt, ngượng ngùng kéo vạt áo đứng trước mặt Thương Viễn Chu, giọng nói cũng có chút vấp: "Vậy… vậy chúng ta bây giờ bắt đầu đi."

"Tiếp tục từ bài hôm qua nhé."

Thương Viễn Chu lại gọi anh lại: "Tôi muốn học trước cách phát âm chuẩn tiếng Anh của các bộ phận cơ thể là gì."

"Thầy Tiểu Ngư dạy tôi đi?"

Thương Viễn Chu nắm lấy cổ tay Quý Dư đang hơi bối rối, kéo theo, bàn tay Quý Dư dừng lại trên tóc hắn: "Dạy đến từ nào, tay thầy Tiểu Ngư cũng phải dừng ở đó, được không?"

Quý Dư cắn cắn môi, có chút muốn bỏ của chạy lấy người: "Không được… Không được, Thương Viễn Chu."

Cái hình ảnh đó, anh chỉ cần nghĩ thôi đã xấu hổ và tức giận muốn c·hết.

Thương Viễn Chu ánh mắt hơi tối sầm, dụ dỗ nói: "Tiểu Ngư cũng muốn bù đắp tiếc nuối khi đó đã từ chối tôi đúng không, giữa đường mà đòi dừng thì không tốt đâu."

"Chúng ta bắt đầu từ đầu nhé, tóc tiếng Anh phát âm chuẩn là gì?"

Ngón tay thon dài trắng nõn của Quý Dư dừng lại trên mái tóc ở trán, đầu ngón tay cũng khẽ run rẩy.

Đầu ngón tay run lên, giọng nói cũng run: "Hair…"

Thương Viễn Chu buông lỏng tay, giọng nói càng thêm khàn khàn: "Được, bây giờ tự mình làm nhé."

Đầu ngón tay Quý Dư từ từ di chuyển, từ trán đến lông mày, từ mắt đến chóp mũi, môi, hàm dưới, lướt qua chiếc cổ dài, càng xuống dưới, đầu ngón tay run rẩy càng dữ dội hơn.

Anh vừa chỉ vào những bộ phận đó, vừa đọc tên tiếng Anh của chúng.

Thương Viễn Chu ra vẻ nghiêm túc đọc theo, ánh mắt lại gần như si mê nhìn Quý Dư. Chiếc áo sơ mi mỏng manh như bị ướt, hành động của Quý Dư trong đó như một kiểu tự mình âu yếm, lông mi anh run rẩy dữ dội, cắn môi, mỗi lần mở miệng đều chứa đựng sự xấu hổ đến đỏ mặt.

Phía sau anh là không gian chật chội, tối tăm của tầng hầm, trên đầu là bóng đèn lờ mờ rũ xuống, anh đứng trước mặt Thương Viễn Chu, giọng nói vấp váp, run rẩy, động tác cũng trúc trắc.

Giống như ánh trăng bị kéo vào vũng bùn, giống như bé cá xinh đẹp dần lún sâu vào vũng lầy, sa đọa, trượt dốc, mang theo vẻ đẹp hư hỏng của sự chết chóc, một cảm giác dụ hoặc chí mạng.

Giờ phút này Thương Viễn Chu đang ngồi ở mép giường nhìn tất cả những điều này, như thể hắn chính là kẻ ác đã kéo ánh trăng vào vũng bùn, kẻ đã khiến bé cá với chiếc đuôi xinh đẹp lún sâu vào vũng lầy.

Mặc dù Thương Viễn Chu chưa bao giờ có ý định kéo ánh trăng vào vũng bùn, nhưng vào khoảnh khắc này, hắn lại cảm thấy một sự thỏa mãn b*nh h**n.

Có lẽ trong góc tối tăm nhất trong lòng hắn cũng có những điều dơ bẩn không thể chấp nhận được.

Hắn không muốn kéo ánh trăng vào vũng bùn, nhưng cũng không thể chịu đựng được khoảng cách với ánh trăng.

Bằng không hắn đã chẳng mượn cớ không thể để những người ở quán bar đi tìm Quý Dư gây rắc rối, mà đi theo người đến khách sạn, dù khi đó hắn chẳng biết gì về mọi chuyện.

Cũng sẽ không thầm ghi nhớ số điện thoại của Quý Dư khi đưa Quý Dư rời khỏi khách sạn thuê phòng.

Bảo người ta cút, không thích, phiền, tất cả chỉ là mạnh miệng.

Hắn chỉ nhìn bộ đồng phục học sinh trên người Quý Dư, biết khoảng cách giữa hai người, nhưng lại không định thực sự buông tay.

Khi đó Thương Viễn Chu còn không biết mình mất trí nhớ, không biết hắn và Quý Dư vốn dĩ là người yêu, đã chuẩn bị sẵn sàng cho một ngày tìm được người.

Cố chấp suy cho cùng vẫn là cố chấp.

Lần đầu tiên nhìn thấy Quý Dư ở cửa tầng hầm, hắn nói cút đi, nhưng trong mắt lại là đôi môi khép mở của Quý Dư.

Muốn hôn lên, nghĩ đến mà muốn chết.

Ngón tay Quý Dư dừng lại trước ngực mình, tai đã nóng bừng, cầu xin nhìn về phía Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu không nhìn thấy ánh mắt đáng thương của anh, ánh mắt hắn di chuyển theo động tác của Quý Dư, tràn đầy sự si mê mang tính xâm lược.

Xinh đẹp.

Thật sự rất xinh đẹp.

Yết hầu hắn căng lên, như bị mê hoặc mà kéo cổ tay Quý Dư, lòng bàn tay v**t v* cục xương tròn nhô lên ở cổ tay, từng chút một, lúc nhẹ lúc mạnh mà x** n*n.

Quý Dư quá hiểu ánh mắt và động tác kiểu này của Thương Viễn Chu, bất chấp sự xấu hổ, chợt cảnh giác: "Không được, tuyệt đối không được trước khi tốt nghiệp cấp ba."

Thương Viễn Chu không nói gì, cắn chặt răng, sức mạnh lớn đến nỗi Quý Dư gần như có thể nghe thấy tiếng nghiến răng.

Một lát sau, hắn hung tợn chửi nhỏ một tiếng, vội vàng đè Quý Dư xuống giường, giọng khàn khàn: "Không làm, chỉ hôn một chút thôi."

Mẹ kiếp.

Khi nào cái thằng ngu ngốc này mới chịu tốt nghiệp đây.

Nhảy lớp được không, mẹ nó.