Giới thiệu truyện

Bước vào thế giới đầy bất ngờ và ngọt ngào của “Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)”, một tác phẩm đặc sắc hội tụ nhiều thể loại hấp dẫn như Ngôn Tình, Trọng Sinh, Nữ Cường và cả yếu tố Hài Hước. Sau khi trọng sinh, nữ chính phải đối diện với quá khứ đầy hối hận và quyết tâm thay đổi số phận. Liệu cô có thể thoát khỏi những âm mưu, trả thù những kẻ đã hãm hại mình và giành lại hạnh phúc đích thực? Đón đọc để khám phá hành trình đầy kịch tính, những màn đấu trí gay cấn và cả những khoảnh khắc ngọt ngào đến tan chảy trong câu chuyện ngôn tình đầy lôi cuốn này.

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 149

Chương 149: Đại Bạch đáng yêu như thế

Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Phát hiện được mục tiêu, ánh mắt của Diệp Oản Oản thoáng cái sáng lên, lập tức ôm lấy thịt khô trong ngực chạy tới.

Lúc cô bước xuống cầu thang trong nháy mắt, Bạch Hổ đang nằm ở trên thảm lỗ tai lập tức run một cái, chợt mở mắt ra,tròng mắt màu xanh lam đồng ánh lên sát khí đại thịnh.

Bị một đôi mắt như vậy nhìn chăm chú vào thật là có cảm giác rợn cả tóc gáy.

Cũng may là cô đã trải qua một đời, hiểu rõ Bạch Hổ này, biết nó mặc dù vô cùng hung tính, nhưng cũng vô cùng hiểu tính người, buổi tối Tư Dạ Hàn đã có chút tiếp xúc với cô, tỏ rõ thái độ cô là người của mình, cho nên cho dù nó hung dữ như thế nào cũng sẽ không đi tổn thương cô.

Diệp Oản Oản trong tầm mắt tàn bạo của Bạch Hổ từ từ mà mò tới, cô rõ ràng có thể cảm giác được mình đến càng gần, cặp đồng tử của Bạch Hổ càng có ý công kích và cảnh cáo càng nồng đậm.

Diệp Oản Oản không có áp quá gần, cách bốn năm bước bước chân đã dừng lại, xé mở một túi thịt heo ra, đưa tay ở bên cạnh nó giơ giơ miếng thịt ra, "Slutte… Ăn không? Thịt heo này ăn rất ngon nha!"

Thời điểm khi cô phất tay, Bạch Hổ lập tức thử răng phát ra một tiếng gầm nhẹ nguy hiểm.

"Híc, không thích sao? " Diệp Oản Oản không thể làm gì khác hơn là lại xé ra một túi thịt bò khô, "Thịt bò khô ăn không? Cái này thực sự cực kỳ ngon đấy!"

"Rống —— " nguyên bản đang bò lổm ngổm Bạch Hổ đột nhiên dựng thẳng người, thân thể nghiêng về trước càng hung ác hướng về phía cô "Tê " một tiếng.

Mặc dù biết nó sẽ không làm thương tổn chính mình, nhưng đối mặt với một hung thú to lớn như vậy, khó tránh khỏi bản năng sợ hãi như người bình thường.

Diệp Oản Oản bị dọa sợ đến trái tim nhỏ bé đập mạnh, phù phù phù phù, nhưng hiện tại quả là không muốn nghĩ đến buông tha việc này, vì vậy lấy can đảm tiếp tục hướng phía trước đi tới.

Một bước, hai bước, ba bước ——

Khi khoảng cách của cô và Bạch Hổ chỉ có một bước chân, một tiếng "Rống " lớn kinh thiên động địa gầm vang dội ở toàn bộ bầu trời Cẩm Viên.

Màng nhĩ của Diệp Oản Oản bj một trận ông ông, gắng gượng đứng vững nhưng vẫn bị dao động mà đặt mông ngã ngồi trên mặt đất.

Cô cuối cùng được đích thân mình lãnh hội cái gì là đất rung núi chuyển…

Rất nhanh, cửa chính phanh một tiếng bị người từ bên ngoài đẩy ra, Hứa Dịch vội vã chạy tới —— "Chuyện gì xảy ra!!!"

Trên lầu cũng truyền tới một loạt tiếng bước chân, Tư Dạ Hàn hơi nhíu mày mà hướng phòng khách nhìn lại.

Chỉ thấy Diệp Oản Oản đang đặt mông ngã ngồi tại trước mặt của Bạch Hổ, chung quanh đủ loại túi xanh xanh đỏ đỏ vãi đầy mặt đất mà Bạch Hổ hình như là bị chọc giận, đang ở trong trạng thái bùng nổ.

"Diệp… Diệp tiểu thư! Đây là thế nào? " Hứa Dịch thấy một màn như vậy, thật là như gặp ác mộng, Diệp Oản Oản hơn nửa đêm không việc gì lại đi trêu chọc Slutte làm gì? Đây không phải là muốn chết sao?

Tầm mắt của Tư Dạ Hàn cũng hướng Diệp Oản Oản nhìn tới.

Diệp Oản Oản nhất thời có vẻ mặt ủy khuất chạy bạch bạch bạch hướng phía Tư Dạ Hàn nhào qua tố cáo, "Đại Bạch hung dữ với em ô ô ô ô…"

Hứa Dịch: Đại Bạch là cái quỷ gì vậy?

"… " Tư Dạ Hàn nghe vậy, trầm mặc mấy giây: "Em đang làm gì?"

"Em… Em chỉ muốn đem quà vặt cho Đại Bạch ăn! Đại Bạch đáng yêu như thế, em muốn cùng nó chơi đùa… " Diệp Oản Oản nhìn qua Đại Bạch hổ vẫn ở chỗ cũ thấp gào thét hung mình, nhất thời lại càng ủy khuất.

Trong lòng của của Hứa Dịch cơ hồ là hỏng mất, đáng yêu là cái quỷ gì vậy?!

Tư Dạ Hàn nhéo mi tâm một cái "Cách nó xa một chút."

Diệp Oản Oản nhìn Đại Bạch hổ lông xù đầu một chút, lại nhìn đệm thịt lớn của Đại Bạch hổ lông xù, thật là thèm thuồng không nói nên lời, "Thực sự không thể cùng nó chơi đùa sao? Em muốn sờ đầu một cái… Nếu không thì móng vuốt cũng được, mấy thứ đó đều không thể được sao?"

Hứa Dịch: Diệp tiểu thư lại còn muốn sờ Bạch Hổ! Sờ đầu của nó, sờ móng của nó!

Hắn đối với nữ nhân trước mắt đã hoàn toàn hết ý kiến…

Thật sự là người không biết không sợ a!