Giới thiệu truyện

Đánh giá: 9.4/10 từ 23 lượt Tác giả: Tàng Châu Tran / Editor: AI_Sapoche Beta: AI_Mộc Lan Thể loại: Hiện đại, HE, Sủng Ngọt, Khiếm khuyết, Duyên trời tác hợp, Góc nhìn nữ chính, Sạch, Chữa lành, Ấm áp, Nghiệp giới tinh anh Độ dài: 101 Giới thiệu:  Nam Chi đã dành dụm được mười nghìn nhân dân tệ, dự định mua một chú mèo. Khi đang trò chuyện với chủ cửa hàng qua điện thoại, cô vô tình nghe thấy bên cạnh có người đang bàn tán về một chàng trai nằm ở giường bệnh số 1023. Nghe nói, cậu thanh niên này mồ côi cha mẹ được chú thím nuôi dưỡng. Vừa mới tốt nghiệp, ở tuổi bắt đầu sự nghiệp và kiếm tiền, không may trong một lần cứu người, anh đã mất cả đôi chân. Chú thím thấy anh trở nên vô dụng, không còn giá trị để lợi dụng nên đã lặng lẽ bỏ rơi anh ở bệnh viện, không tiếp tục chi trả viện phí và không còn quan tâm đến anh nữa. Cảnh sát đã can thiệp nhiều lần, bạn bè và người thân cũng cố gắng giúp đỡ, nhưng không mấy hiệu quả. Ủy ban khu phố cùng một số người hảo tâm đã đến quyên góp được một số tiền, cộng thêm tiền bảo hiểm, nhưng vẫn còn thiếu mười nghìn tệ để trả viện phí. Nam Chi nhìn sang giường bệnh, thấy người thanh niên có mạch máu rất nhỏ, bị châm kim nhiều lần mà vẫn không lấy được máu. Cánh tay anh giờ đầy những vết kim. Khi điều dưỡng trưởng đến kiểm tra, cô đã khẩn khoản nhờ anh đừng báo cáo, và chàng trai ấy đã giúp cô che giấu điều này. Mười nghìn tệ – thực ra vẫn chưa đủ để mua mèo, cô còn phải tiết kiệm thêm từ tiền sinh hoạt. Nhưng nếu để cứu một người sắp bị đuổi khỏi bệnh viện, không có khả năng tự mưu sinh, thì số tiền đó lại quá dư dả. Nam Chi quyết định dùng mười nghìn tệ để trả viện phí cho anh, sau đó đưa anh về nhà mà không gặp bất kỳ khó khăn nào. Thậm chí, thân thích và chú thím của anh còn vô cùng cảm kích vì cô đã nhận nuôi anh và cam kết sẽ không bao giờ quấy rầy hai người. Mười nghìn tệ, một số tiền đã kết thúc mọi mối quan hệ trước đó. Từ nay, anh hoàn toàn thuộc về cô. Thế giới này đối xử với anh không hề tốt, nhưng cô thì khác. Cô dành cho anh sự dịu dàng, và anh đáp lại bằng cả tấm lòng. Sau này, chàng trai ấy sẽ trở thành một lập trình viên xuất sắc, tự mình học hỏi và vươn lên. Tất cả số tiền anh kiếm được đều mang về cho cô gái đã vươn tay giúp mình. Đây là truyện dành cho những người yêu thích thể loại tình yêu thuần khiết. Không cần hỏi liệu có phải song C hay không, chắc chắn là vậy rồi! Những người thích phê phán, gán ghép, hay áp đặt ý nghĩa không cần thiết cho truyện thì đừng nên đọc. Truyện này chỉ đơn giản là một câu chuyện cuộc sống hàng ngày và chữa lành. Một câu tóm tắt: Anh ấy từ đầu đến cuối đều thuộc về cô. Lập ý: Nắm tay đồng hành, một đời một kiếp một đôi… Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 89

Chương 89: Đi một mình (2)

Tưởng mình bị anh ghét bỏ nên cô tức giận nhào đến, cắn luôn bên còn lại, cắn xong cô mới phồng má trừng mắt nhìn anh.

Tống Thanh thản nhiên nằm yên đó, cơn buồn bực trong lòng bỗng chốc cũng vơi đi ít nhiều.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy, anh nhìn cô, cô nhìn anh, như một cuộc giằng co không hồi kết, mãi đến khi bên ngoài Phương Quan Kỳ gọi, Nam Chi mới chịu rời đi.

Trước khi đi còn như đang cảnh cáo, ý bảo anh không được lau, nhưng có lẽ chính cô cũng thấy khó chịu, nên trước khi đi vẫn dùng ống tay áo chùi qua.

Tự mình lau thì chẳng cảm thấy gì, nhưng bị vải áo cọ lên lại thấy ngứa ngáy, khó chịu.

Nam Chi đi rồi, một mình anh chôn mình trong chăn một lát sau mới thức dậy, tự một mình ăn sáng, tự mình mở máy tính lên làm việc, bên cạnh vẫn luôn trống rỗng.

Mãi đến tối mới náo nhiệt lại lần nữa, anh cứ tưởng chuyện này thế là xong, nhưng không ngờ hôm sau ba mẹ cô lại gọi đến, bảo cô đưa Phương Quan Kỳ đi thăm họ hàng.

Thăm người thân phải mang theo quà và rượu, hơn nữa lại thêm một Phương Quan Kỳ, lại đầy một xe, không thể mang theo anh.

Tống Thanh không biểu lộ gì, còn Nam Chi đã có chút sụp đổ rồi, cảm giác như Phương Quan Kỳ quá nhiều việc, nhưng vì ngại người lớn nên cô không thể từ chối, đành phải dậy từ sáng sớm, trái với đồng hồ sinh học của mình, lái xe đưa anh ta đi thăm họ hàng.

Nhà anh ta đông người, mà có khi là cố tình kéo dài thời gian, nên một ngày cũng chưa xong hết, hôm sau lại tiếp tục.

Nam Chi không còn kiên nhẫn nữa nhưng không có cách nào khác, xe của cô là loại xe nhỏ khác với ô tô thông thường, mà Phương Quan Kỳ lại không biết lái xe, nên chỉ có thể chở anh ta chạy tới chạy lui khắp nơi.

Đối với một người chỉ thích ở ru rú trong nhà như cô, mỗi ngày đi gặp không biết bao nhiêu người xa lạ, quả thật là một cực hình. Mỗi ngày Tống Thanh đều phải nghe cô oán hận, cuối cùng tâm trạng cũng tốt lên một chút.

Ngày thứ ba, cuối cùng Phương Quan Kỳ cũng đi thăm hết họ hàng, nhưng lại đến lượt cúng tổ tiên, cúng xong, ba mẹ cô lại gọi đến, bảo cô đi mua rượu, mua quà biếu. Lần này là nhà cô cũng phải đi thăm họ hàng, họ cũng không nói rõ là mua nhãn hiệu nào, chỉ bảo Phương Quan Kỳ biết, cứ để anh ta dẫn đi là được.

Nam Chi chỉ muốn chết quách cho xong, đây là cái chuyện khổ sở gì vậy nè.

Trái lại Tống Thanh bắt đầu thấy thương cô rồi, anh dịu giọng an ủi, bảo cô cố nhịn thêm chút nữa, sắp Tết rồi.

Nam Chi cũng đành nuốt khổ cực này xuống, tiếp tục đi. Sáng sớm tinh mơ đã đi chợ sớm, vốn dĩ Tống Thanh đang gặp một chỗ lỗi trên phần mềm, chưa tìm được tài liệu sửa lỗi, muốn đến nhà sách nhìn xem thử nhưng Nam Chi vẫn cứ bận suốt nên anh cũng không làm phiền cô, dứt khoát tự mình đi tìm.

Gần trấn trên không có sách anh cần, đành chỉ có thể lên thành phố để thử vận may.

Tống Thanh vừa mới đến đây còn chưa được nửa tháng, chưa vào trung tâm thành phố lần nào, không rành đường, mở bản đồ ra xem, khoảng chừng hơn mười cây số.

Anh sạc đầy pin xe lăn, đeo găng tay, quàng khăn kín mít rồi mới xuất phát.

Trời mùa đông thời tiết rất lạnh, trên đường đi cũng chẳng may mắn, tuyết rơi như lông ngỗng, chặn tầm mắt anh, vốn dĩ đi đã chậm, trời lạnh nên càng chậm hơn, tuyết lớn còn có thêm sương, dừng rồi đi đi rồi dừng, mất gần hai tiếng mới tới thành phố.

Cái bản đồ chết tiệt kia đúng là vô dụng, ở những giao lộ phức tạp toàn dẫn anh đi vào những chỗ phức tạp, toàn đi đường vòng, đến khi vào trung tâm rồi, nó báo hiệu sách ở ngay gần đó, chưa đầy một cây số, vậy mà cứ bảo anh rẽ trái rồi rẽ phải, đi được một đoạn lại báo sai đường, bắt quay lại.

Giữa trời đông giá rét, anh thỉnh thoảng phải tháo găng tay ra, lấy điện thoại trong túi ra xem lại đường, sợ bị dẫn lệch hướng nữa.

Sáng sớm anh đã ăn sáng rồi mới ra ngoài, mà gần giữa trưa mới tìm đến nơi.

Quay mòng mòng suốt cả buổi sáng, bao nhiêu uất ức tích tụ đủ nuôi sống cả trăm con Tà Kiếm Tiên (*) trong lòng anh cũng bị tiêu tán sạch sẽ, Tống Thanh điều khiển xe lăn lên dốc trước cửa, vào tiệm, đi tìm sách mình cần.

(*) Tà Kiếm Tiên (邪剑仙): Là nhân vật phản diện trong “Tiên kiếm kỳ hiệp truyện 3”, chuyên hấp thụ oán khí của người khác để mạnh lên.

Nếu có những quyển đặt cao quá anh sẽ gọi nhân viên đến hỗ trợ, đa phần mọi người đều sẽ tiện tay lấy giúp anh một chút.

Trước kia, Nam Chi lái xe chở anh đi, nên việc lên thành phố rất dễ dàng, chỉ mất tầm hai mươi phút, trên xe anh có thể chợp mắt một lát, dưỡng sức để đọc sách.

Anh đi đọc sách, còn Nam Chi thì sẽ đi làm móng, làm đẹp, mát xa toàn thân đến khi nào cô xong cô sẽ quay lại đón anh.

Anh chỉ cần bình yên ngồi ở đây đọc sách là được rồi, cho dù Nam Chi có quên anh, thì cô cũng sẽ quay về đón anh mà thôi.

Còn bây giờ anh chỉ đi có một mình nên chuyến đi này rất không dễ dàng, đến trưa anh cũng không có ý định về ngay. Anh đã có chuẩn bị sẵn từ trước, anh có mang theo bánh mì, bình giữ nhiệt cũng đã được đổ đầy nước.

Giữa trưa anh ăn một chút bánh mì, uống thêm một chút nước, chống đói cho xong chuyện, rồi lại cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Sách ở đây và sách bên đó ít nhiều cũng có chút khác biệt, Tống Thanh tìm được vài cuốn chưa từng đọc qua, say sưa đọc đến mức khi nhận ra thì chủ tiệm đã nhắc anh rằng sắp đóng cửa rồi.

Hiệu sách này đóng cửa lúc sáu giờ tối, vậy mà anh đã ngồi đây đọc gần tám tiếng đồng hồ.

Chẳng trách cổ anh lại đau muốn chết.

Tống Thanh vẫn còn một phần chưa đọc xong, Tống Thanh không nỡ rời đi, nhưng cũng không nỡ bỏ tiền mua, trước kia đều là Nam Chi mua cho anh.

Tuy rằng anh dùng tiền của anh, nhưng anh không nhìn thấy tiền, không đau lòng, giờ tự mình móc tiền ra, cứ như bị cắt thịt vậy. Nhưng đi một chuyến vất vả quá, mà dạo này Nam Chi cũng chẳng có thời gian quan tâm đến anh. Thế là đành cắn răng móc tiền ra, đau lòng mua hết mấy cuốn chưa đọc xong mang về.

Trên đường đi có chút đói bụng thì anh lấy bánh mì ra xem, chẳng biết đã bị anh ăn hết từ lúc nào, nước cũng chẳng còn.

Dọc đường có đi ngang qua mấy quầy hàng ăn vặt, tùy tiện một cái bánh cũng bảy tám đồng, không thêm thịt thì năm đồng.

Năm đồng này mà ở nhà, đủ cho anh làm ra mười cái bánh, đúng là không đáng.

Tống Thanh không mua, cũng chẳng mua nước, chuẩn bị về nhà rồi ăn rồi uống.

Anh vẫn chưa quen đường, còn tính mở dẫn đường ra thì mới phát hiện anh ngàn tính vạn tính lại quên mất chuyện sạc pin điện thoại, điện thoại đã hết sạch pin cũng tắt nguồn luôn rồi.

Anh đành phải tìm người hỏi đường, anh biết thôn đó tên là gì, cũng biết đại khái phương hướng nên sẽ không lạc đường, dù có lạc thì xe lăn cũng còn đủ điện, đủ cho anh thử sai mấy lần.

Vốn dĩ anh có trí nhớ khá tốt, vừa hỏi đường vừa tìm đường, thế mà thật sự tìm thấy mấy tấm biển hiệu quen thuộc.

Đi thêm một chút lại hỏi một chút, chẳng còn cách xa nữa, lại đi thêm một hai cây số nữa là có thể đến nhà.

Lúc chuẩn bị rời khỏi, nhân viên cửa hàng hỏi anh có cần mượn điện thoại để liên lạc với người nhà không.

Anh vốn định đồng ý, nhưng nghĩ đến dạo gần đây, Nam Chi miệng thì than phiền phiền phức muốn chết nhưng vẫn tiếp tục đưa đón Phương Quan Kỳ, ngày nào cũng ở bên cạnh, e là sớm đã có tia lửa tình rồi nhỉ.

Thật ra, hai người họ mới là một đôi xứng đôi vừa lứa, đã được ba mẹ đôi bên chấp nhận và tác thành. Phương Quan Kỳ lại không bị tàn tật gì, cao ráo, chân dài, lên xuống xe chỉ cần nhấc chân một cái là xong.

Chở anh ta thì không cần phiền phức như chở anh, chẳng phải cẩn thận bế lên bế xuống, lại còn phải đặt thêm xe lăn vào.

Giờ này chắc hẳn hai người họ cũng đang ăn trong một nhà hàng nào đó rồi, làm gì có khả năng cô sẽ nhớ đến anh.

Hơn một hai cây nữa thôi, rất gần, anh tự đi cũng được.

Đầu ngón tay Tống Thanh chạm vào điện thoại di động rồi nhưng lại rút tay về, lắc đầu từ chối.

Một mình anh tiếp tục điều khiển xe lăn, tiến vào trong trời tuyết lớn, phía sau xe dán mấy miếng phản quang, còn lắp thêm vài cái đèn màu, buổi tối bật lên, từ xa đã có thể nhìn thấy, sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Dù anh cách xa vẫn có đèn chiếu sáng, còn là hai cái, còn là loại đèn pha công suất lớn, do Nam Chi lắp cho anh.

Nam Chi sợ anh xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn.

Bỗng nhiên Tống Thanh dừng xe lăn lại, có chút hối hận vì lúc nãy không gọi điện báo bình an cho cô nhưng anh nghĩ lại cũng chỉ còn hơn một cây số nữa thôi, đã có thể thấy thôn ở phía trước rồi nên cũng không cần thiết nữa.

Tống Thanh khởi động xe lăn lần nữa, không biết là do tuyết rơi dày hay là đường khó đi hay vì một lý do nào khác mà anh cảm nhận rất rõ ràng tốc độ ngày càng chậm lại, điện như đang bị rút cạn. Bỗng nhiên từ số bốn rơi hẳn về số không, tất cả đèn xanh đều biến thành đèn đỏ, ngay cả đèn vàng nhấp nháy báo hiệu cũng chẳng còn.

Xảy ra vấn đề gì à?

Anh dừng lại, khởi động lại xe, ban đầu vẫn hiển thị đầy pin, nhưng chỉ đi được một đoạn, lại tụt về đèn đỏ.

Hỏng thật rồi.

Tống Thanh nhớ đến điện thoại của mình, dù hai ngày rồi chưa sạc, nhưng cũng không dùng đến, lúc xuất phát rõ ràng vẫn còn ba vạch pin, theo lý mà nói, đáng lẽ vẫn trụ được đến lúc anh về nhà.

Trước đây từng gặp trường hợp tương tự, anh có tìm hiểu qua, người ta nói trời quá lạnh có thể làm pin điện thoại bị đóng băng nên đã hết sạch pin rồi.

Chỉ cần đưa vào nơi ấm áp một lúc là sẽ hoạt động lại.

Xe lăn chắc cũng giống vậy, trời lạnh quá, lại ở ngoài quá lâu, nên chắc pin đã bị đông cứng rồi.

Tống Thanh tháo pin ra, nhét vào trong áo để ủ ấm, cả điện thoại cũng vậy, lấy ra từ túi trước ngực, cất vào túi trong của áo khoác, còn bản thân thì dùng hai tay đẩy bánh xe, cố gắng di chuyển.

Anh đã lâu không tự đẩy xe lăn, cộng thêm tuyết quá dày, mỗi bước tiến lên đều vô cùng khó khăn.

May mà đèn chiếu sáng trên xe có thể sạc riêng, nguồn điện độc lập, ánh sáng vẫn đủ để soi đường, ít ra cũng không đến nỗi ngã xuống hố, coi như trong xui cũng có cái may.

Tống Thanh vất vả đi được một đoạn, bỗng nhiên sau lưng vang lên tiếng còi xe lớn, anh giật mình hơi lệch sang bên cạnh. Nhưng tiếng còi vẫn không dứt, thậm chí ngày càng gấp gáp, âm thanh kéo dài không ngừng, anh chỉ còn cách tiếp tục đẩy xe sang lề thêm một chút.

Tuyết rơi quá dày, che mất vạch phân cách giữa mặt đường nhựa và lề đất bên rìa, đến khi nhận ra một bên bánh xe lăn của mình đã trượt xuống thì anh mới có linh cảm không lành.

Quả nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, cả chiếc xe mất kiểm soát, nghiêng hẳn sang một bên, lao thẳng xuống ruộng lúa mì bên cạnh.