Cái Giá Của Ngai HậuChương 15
Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.8/10 từ 4 lượt Hoàng thượng nói với ta: “Dung Phi, Trẫm đã có ý lập nàng làm Hoàng hậu. Nhưng để giữ vững triều cương, Hoàng hậu… không thể có con nối dõi. Nàng có nguyện ý không?” Ta im lặng rất lâu. Cuối cùng, ôm lấy cái bụng mang thai bảy tháng, ta chậm rãi quỳ xuống, dập đầu: “Thần thiếp… nguyện ý.” Hoàng thượng gật đầu, giọng như trút được gánh nặng: “Như vậy thì tốt. Trẫm cũng yên tâm giao hậu cung cho nàng.” Ngừng một chút, Người lại nói: “Nếu nàng thấy cô đơn, hãy đưa Khang Lạc — con trai của Hiền Phúc Hoàng hậu — về dạy dỗ bên mình.” Ta cúi đầu thật sâu, giọng cung kính: “Tạ chủ long ân.” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 15

Chương 15

“Phương pháp của vu y kỳ quái, các ngươi thấy sẽ không tốt, mau lui ra đi.”

Ôn Ngọc Hạc phẩy tay đuổi tất cả cung nhân ra ngoài.

Thấy ta mở mắt, nàng vội đỡ ta dậy.

“Nương nương chịu khổ rồi.”

Ta phất tay ra hiệu cho Lương Triệt Thi rút những cây kim bạc đang cắm trên người mình ra

Ngay khi kim bạc được rút ra, ta lập tức cảm thấy đầu óc tỉnh táo.

Vừa rồi, dưới áp lực của những cây kim bạc, ta nửa tỉnh nửa mê, đầu óc mụ mẫm, may mắn vẫn còn chút lý trí để lừa được thái y viện.

Ta nhấp một ngụm trà do Ôn Ngọc Hạc dâng lên, làm dịu cổ họng.

“Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Một khi cung đã giương, không còn đường quay lại. Bàn cờ của ta đã bày xong, ngươi chỉ có thể làm quân cờ. Mọi việc ta giao phó, ngươi phải thực hiện không sai một ly.”

“Nương nương, ta nhớ rất rõ lý do mình tiến cung, ta không hối hận.”

Ôn Ngọc Hạc lắc đầu, quỳ ở góc giường, vẻ ngoan ngoãn, hoàn toàn khác với dáng vẻ yêu kiều của một sủng phi.

“Ngươi đứng dậy đi. Lát nữa ra ngoài, hoàng thượng hỏi gì thì cứ thuận theo mà trả lời.”

“Nương nương,”

Ôn Ngọc Hạc ngập ngừng,

“Ta sẵn sàng chấp nhận mọi việc, chỉ là… về phần Hải Đường…”

Ta nhướn mày, trong cung đã lâu, hiếm khi thấy ai có tấm lòng như nàng.

“Chẳng phải Hải Đường đang rất đắc ý hay sao?”

Ta nhìn nàng đầy thú vị, muốn xem nàng đáp thế nào.

“Hải Đường miệng lưỡi có hơi chua cay, nhưng trong giáo phường, nàng luôn chăm sóc các tỷ muội. Nghĩ đến việc nàng đã vô tình giúp đỡ nương nương, xin nương nương sau khi sự việc thành công, hãy để lại cho nàng một con đường sống.”

Cũng không quá ngu ngốc, biết nhắc nhở về giá trị của Hải Đường.

“Nàng có nhiệm vụ của riêng mình.”

Ta lạnh lùng đáp, ánh mắt thoáng vẻ thờ ơ.

Ôn Ngọc Hạc hơi sững lại, nhưng không nói thêm gì nữa, chỉ cung kính hành lễ rồi rời đi.

Hải Đường vốn dĩ mới là quân cờ ban đầu của ta.

Một kỹ nữ xuất thân phong trần trở thành yêu phi, đây là cái cớ quá hoàn hảo để “thanh trừng” bên cạnh hoàng thượng.

Sở dĩ ta thay đổi lựa chọn sang Ôn Ngọc Hạc là vì ngay khi nhìn thấy bức tranh vẽ nàng, ta đã chắc chắn rằng Triệu Thuần Kiếm sẽ thu nhận nàng.

Tên hoàng đế chó chết đã kết tóc với Hiền Phúc từ thuở thiếu niên, dáng vẻ của Hiền Phúc thời trẻ là cơn ác mộng không thể xóa nhòa trong tâm trí hắn. Dù hắn đã ra lệnh giết Hiền Phúc, nhưng hắn vẫn b*nh h**n mà thu thập mọi thứ liên quan đến nàng.

Mẫu thân của Ôn Ngọc Hạc năm xưa vì muốn bảo vệ nàng mà phải phục tùng lũ cướp, để nàng nhân cơ hội trốn thoát. Nhưng bọn cướp tức giận mà ra tay g**t ch*t mẫu thân nàng. Vì vậy, với cơ hội báo thù, nàng sẵn sàng phối hợp với ta.