Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.8/10 từ 4 lượt Hoàng thượng nói với ta: “Dung Phi, Trẫm đã có ý lập nàng làm Hoàng hậu. Nhưng để giữ vững triều cương, Hoàng hậu… không thể có con nối dõi. Nàng có nguyện ý không?” Ta im lặng rất lâu. Cuối cùng, ôm lấy cái bụng mang thai bảy tháng, ta chậm rãi quỳ xuống, dập đầu: “Thần thiếp… nguyện ý.” Hoàng thượng gật đầu, giọng như trút được gánh nặng: “Như vậy thì tốt. Trẫm cũng yên tâm giao hậu cung cho nàng.” Ngừng một chút, Người lại nói: “Nếu nàng thấy cô đơn, hãy đưa Khang Lạc — con trai của Hiền Phúc Hoàng hậu — về dạy dỗ bên mình.” Ta cúi đầu thật sâu, giọng cung kính: “Tạ chủ long ân.” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 7

Chương 7

Hồi lâu, bà mới khẽ nói: “Con làm vậy có đáng không? Ta và cha con đều biết đại huynh con là kẻ tệ bạc. Nhưng hiện giờ nó là người đứng đầu gia đình, chúng ta cũng không tiện can thiệp.”

“Mẫu thân, con muốn cha trao lệnh bài quản gia cho con.”

Ta nhìn thẳng vào mắt bà, nghiêm túc trả lời.

Thượng Quan Thần Vinh quá hoang đường, vì vậy những năm qua, tuy bên ngoài đồn đại rằng con trưởng của nhà Thượng Quan đã nắm quyền điều hành gia tộc, nhưng thực chất lệnh bài gia chủ vẫn do cha ta nắm giữ. Ông không dám phó thác danh dự và sinh mạng cả gia tộc vào tay đứa con trai bất tài này.

Phu nhân tướng quân ra khỏi cung, lại được hoàng đế ban cho nửa nghi trượng của hoàng hậu hộ tống, nhất thời nhà mẹ đẻ của hoàng hậu và phủ đại tướng quân vô cùng hiển hách.

Cha ta suy nghĩ nửa tháng, cuối cùng cũng đến gặp ta.

Nhà Thượng Quan những năm gần đây liên tục bị đàn áp, cha ta để mặc đại huynh ta làm bậy cũng là một cách để bảo toàn tính mạng. Nhưng nay Thượng Quan Thần Vinh ngày càng táo bạo, làm việc không chút che giấu, khiến người khác chú ý quá nhiều.

Thay vì để đại huynh đẩy nhà Thượng Quan vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, thà rằng đặt cược thêm lần nữa theo ta.

Ta cũng như ý nguyện mà có được lệnh bài gia chủ, bệnh cũng từ đó mà khỏi.

Thượng Quan gia đã hoạt động nhiều năm, thế lực đan xen chằng chịt.

Dù ta hiện đang bị giam lỏng trong cung, nhưng vẫn có thể nghe ngóng từ bốn phương, tai mắt luôn nhạy bén.

“Chủ tử, dưới hạ cung gửi tin lên rồi.”

Tiêu Duẫn xuất hiện lặng lẽ như một cái bóng. Hắn là đầu lĩnh tình báo của nhà Thượng Quan, hiện ta điều hắn vào cung làm hộ vệ thân cận. Việc hộ vệ chỉ là thứ yếu, điều quan trọng hơn là hắn có thể tự do ra vào cung để truyền tin.

“Ồ? Nhanh vậy đã có kết quả rồi sao.”

Ta từ lâu đã rất hiếu kỳ về Quý phi Ôn Dục Loan.

Sau khi Hiền Phúc mất, nàng ta tiếp nhận Phượng ấn và quản lý lục cung.

Là người hưởng lợi lớn nhất từ sự ra đi của Hiền Phúc, từ lúc bắt đầu điều tra về cái chết của Hiền Phúc, ta đã tập trung vào Ôn Dục Loan. Nhưng mỗi lần sắp lần ra manh mối thì hoặc là nó bị cắt đứt một cách nhanh chóng, hoặc là phát hiện rằng hướng điều tra từ đầu đã sai.

Thật kỳ lạ.

Nếu nói rằng Ôn Dục Loan là Quý phi, có chút thủ đoạn cũng không khó hiểu, nhưng năng lực này lại quá mức vượt trội. Nàng ta lấy đâu ra sự trợ lực như vậy? Dù gia thế của ta và Hiền Phúc có cao quý đến đâu, trong cung cũng không thể có quyền lực lớn như nàng ta.

Trong lòng ta có một nghi ngờ mơ hồ.

Nhìn mảnh tin tức chỉ vỏn vẹn nửa trang về Ôn Quý phi và ba trang còn lại là ghi chép về mối liên hệ giữa Vĩnh vương và hoàng đế, ta không khỏi nhướn mày.