Giới thiệu truyện

Đánh giá: 8.8/10 từ 17 lượt ⭐ Tên Truyện: Sư tôn đến từ viện tâm thần 🌟 Tác giả: Cốc U ✨ Tình trạng: Đã hoàn chính văn 96 chương + 5 phiên ngoại 💫 Tích phân: 1,157,245,952 Edit by meomeocute 1. Thương Vân Tông có một vị trưởng lão mới đến, tu vi kém cỏi, vô tài vô đức. Hai ưu điểm duy nhất là y rất yên tĩnh và có diện mạo không tệ. Tất cả mọi người đều coi y là một kẻ vô dụng như bình hoa, đặc biệt là khi vị trưởng lão vô dụng này còn thu nhận một tên đệ tử tạp chủng, cả sư môn càng thêm khinh thường y. Cho đến sau này, khi vị trưởng lão vô dụng ấy cầm kiếm đứng giữa chiến trường hỗn loạn, liếm vết máu trên thân kiếm. Chỉ một ánh mắt xa xăm, cũng đủ khiến người ta lạnh buốt toàn thân. 2. Hệ thống số 006 là một hệ thống lâu đời, đã tiếp đón vô số người xuyên không. Một ngày nọ, nó liên kết với một ký chủ mới. Ký chủ này thật xui xẻo, xuyên vào vai một sư tôn độc ác ngược đãi nam chính, cuối cùng có kết cục thê thảm. Về chuyện này, nó đã phần nào đoán được phản ứng của đối phương. Hoặc là khóc lóc cầu xin ôm lấy đùi nhân vật chính, hoặc là cuốn gói đình công, giữ khoảng cách với nhân vật chính. Ký chủ có thế nào cũng được, tóm lại, không được OOC. Thế nhưng, đến khi diễn ra tình tiết ngược đãi nhân vật chính, vị ký chủ vốn luôn im lặng yếu đuối ấy lại nở nụ cười đầu tiên kể từ khi xuyên sách. Hưng phấn, điên cuồng, âm u. “Chưa đủ, còn xa mới đủ, mạnh tay hơn chút nữa!” 3. Viện tâm thần lớn nhất thành phố B mấy ngày nay náo loạn cả lên. Toàn thành giới nghiêm, ngay cả đội đặc nhiệm cũng được bí mật điều động. Chỉ vì một lý do—có một bệnh nhân mất tích. Nhắc đến bệnh nhân ấy, ai nấy đều lộ rõ vẻ hoảng sợ và lo lắng. Đó là kẻ đáng sợ nhất, kinh khủng nhất, có tính bất ổn lớn nhất… ác ma. Công nóng nảy kiêu ngạo x Thụ ôn hòa bạo lực điên loạn như thỏ trắng. === Cảnh báo + Hướng dẫn đọc === ★ Thụ là bệnh nhân tâm thần thực sự. ★ Cả công lẫn thụ đều rất mạnh. ★ Cứu rỗi lẫn nhau. ★ Bản chất của truyện là sự cứu rỗi, thụ là bệnh nhân chứ không phải kẻ biến thái, không hoàn toàn là một kẻ điên loạn. Các bảo bối muốn vào hố xin cân nhắc kỹ. Tags: Cường cường, Tiên hiệp tu chân, Hệ thống, Xuyên sách. Một câu giới thiệu ngắn gọn: Sư tôn nhà ta vừa điên vừa ngốc. Xuất thân không quyết định vận mệnh, nỗ lực mới là điều quan trọng nhất. ______ – Thêm: + Thương Diễm Hư: ma tộc + Thiên Phượng Hư: yêu tộc + Cưu Thịnh Hư: nhân tộc Spoil nhẹ: Bạn thụ ko phải biến thái thích hành hạ công, bạn ý chỉ bị vấn đề tâm thần trong 1 lần phát bệnh hành công ra bã, sau chap 40 mình thấy tình cảm 2 nhân vật thương nhau lắm nha ko ngược về mặt tình cảm đâu Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 77

Chương 76

Edit by meomeocute

 

Mặt mày kéo dài, Úc Chiêm nhìn một bên Cừu Y gắng gượng thu lại vài phần sắc mặt, chỉ tưởng y đến để tính sổ vì chuyện hôm qua y bỏ chạy giữa chừng, định đại khái đối phó cho xong, nào ngờ Cừu Y không phải vì chuyện đó mà đến.

 

“Úc huynh đệ à, đêm qua, Ma Đế phương Nam và Ma Đế phương Đông đều đã liên lạc với ta.”

 

Cừu Y mặt đầy nụ cười nhiệt tình, khuôn mặt vốn không đẹp lại càng khó nhìn hơn.

 

Úc Chiêm sững người, trong chớp mắt đã hiểu ra.

 

Trước đó y từng nghĩ sẽ kéo hai người này hợp tác, nhưng bị họ khéo từ chối.

 

Giờ xem ra, vì thấy thành tích của Cừu Y nên họ cũng muốn đến Cửu Thịnh Hư chia phần.

 

Cũng đúng, họ trước kia từ chối là vì sợ Cửu Thịnh Thiên Tôn, giờ Thương Vân Tông đã không còn, Cửu Thịnh Thiên Tôn lại chẳng có động tĩnh gì, giờ ganh tị cũng là chuyện bình thường.

 

Úc Chiêm thậm chí nghi ngờ, họ không phải đêm qua mới liên lạc với Cừu Y, mà là từ khoảng nửa tháng trước đã bắt đầu liên lạc bí mật.

 

Chỉ là lúc đó Cừu Y có ý muốn độc chiếm tài nguyên Cửu Thịnh Hư, không muốn hợp tác với họ, cho đến trận đại chiến hôm qua mới nhận ra, dù không có Cửu Thịnh Thiên Tôn, nhân tộc không dễ bị đối phó như y tưởng.

 

Nhanh chóng nghĩ thông các mấu chốt, sắc mặt Úc Chiêm như đổi khác, vẻ u ám lúc nãy biến mất, thậm chí còn nở vài phần cười: “Đây là chuyện tốt.”

 

Nói xong, y còn làm bộ lễ phép, nói: “Chúc mừng Ma Đế các vị.”

 

Cừu Y nghẹn lời, biết Úc Chiêm đang giả vờ ngây ngốc.

 

Phép tắc của Cửu Thịnh Thiên Tôn vốn bất khả xâm phạm, dù là Cừu Y cũng chỉ bảo đảm mình có thể tự do ra vào Cửu Thịnh Hư theo phép tắc, không thể để thuộc hạ làm bừa, đó cũng là lý do vì sao Ma Tộc suốt nghìn năm qua không thể động đến Cửu Thịnh Hư.

 

Y không rõ Úc Chiêm đã dùng cách gì để cho phép nhiều Ma Tộc vào được, nhưng rõ ràng y đã làm được, nên giờ hai Ma Đế kia muốn liên minh cũng phải nhờ Úc Chiêm một lần nữa đè nén phép tắc.

 

Nén giận, Cừu Y cười phấn khởi, vỗ vai Úc Chiêm: “Đúng vậy, nên còn phải phiền huynh đệ một phen nữa, đè nén phép tắc để cho hai bên ma quân qua.”

 

“Yên tâm.” Cừu Y hạ giọng nói, “Huynh đệ tuyệt đối không thiệt thòi.”

 

Nói xong, y nhìn Úc Chiêm, nụ cười không tới mắt, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ nếu Úc Chiêm đòi giá cao thì phải đối phó thế nào.

 

Nhưng y không ngờ Úc Chiêm lại dễ nói vậy, liền ngay lập tức đồng ý giúp y việc này.

 

Cừu Y đương nhiên vui mừng không xiết, tiếc rằng ngay lúc sau, Úc Chiêm bất ngờ thở dài, nét mặt lộ ra chút khó xử.

 

“Chuyện là thế này, trước kia ta có thể ngăn cản phép tắc Thiên Tôn là nhờ có Thanh và Tông Diệp Tuần trợ giúp.”

 

Giọng Úc Chiêm hơi trầm xuống: “Nhưng giờ Diệp Tuần chắc không còn muốn giúp chúng ta nữa.”

 

Trừu Y sửng sốt, định nói gì đó thì sắc mặt Úc Chiêm đổi giọng.

 

“Nhưng ta vẫn có một cách, nếu ba Ma Đế đồng ý hợp tác, cùng với vài đại ma quân đồng thời xuất lực, có thể trực tiếp xé rách phép tắc.”

 

“Tất nhiên, chỉ dựa vào sức người không được, phải mượn tới Ấn Âm Dương mới làm được.”

 

“Cái đó để làm gì?” Cừu Y rất thắc mắc.

 

Ở Đại Lục Tứ Hư, pháp khí chia làm sáu loại: phàm phẩm, lương phẩm, thượng phẩm, trân phẩm, cực phẩm và thần phẩm.

 

Trong đó thần phẩm pháp khí quý hiếm nhất, người thường cả đời còn chưa từng nghe đến.

 

Kiếm Hồng Hồn của Úc Chiêm là thần phẩm, còn Ấn Âm Dương cũng thuộc thần phẩm.

 

Chỉ khác là Ấn Âm Dương ở Thương Diêcm Hư lại là thứ phổ biến như cỏ dại.

 

Vật này tuổi đời dường như bằng tuổi Thương Diễm Hư, cắm đến cả trăm cái ở đó, lịch sử cổ xưa nhất của Ma Tộc cũng không thể truy về nguồn gốc, càng không biết công dụng, chỉ còn lời truyền từ tổ tiên mơ hồ: Thông âm dương, liên thiên mệnh.

 

Không ai biết tại sao thứ này lại có thể trở thành pháp khí thần phẩm, điều duy nhất có thể xác định là nó có chút hiệu quả trấn tà phong ấn.

 

“Chuyện này không cần Ma Đế bận tâm,” trên mặt Úc Chiêm vẫn là nụ cười khiến người ta muốn đánh, “ Thiên đạo nên cho phép tồn tại một vài bí mật.”

 

Cừu Y rơi vào im lặng.

 

Một lúc sau, hắn để lại một câu “Ta sẽ cân nhắc thêm,” rồi xoay người rời đi.

 

Úc Chiêm không lấy làm lạ với câu trả lời này. Cưỡng ép xé rách pháp tắc, so với cách âm thầm hành sự trước đây của hắn, càng dễ khiến Cửu Thịnh Thiên Tôn nổi giận hơn.

 

Nhưng hắn cũng chắc chắn, Cừu Y nhất định sẽ quay lại.

 

“Hãy báo với Tả Ngọc, bên hắn có thể bắt đầu chuẩn bị rồi.”

 

Không đầu không đuôi nói một câu với khoảng không, Úc Chiêm phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên quần áo, dứt khoát không ngủ nữa, chạy tới căn bếp nhỏ mới dựng ở đỉnh Thập Lục.

 

Úc Chiêm thực ra biết nấu ăn, dù vì ít khi động tay nên tay nghề kém đến thảm hại, nhưng đúng là hắn có kỹ năng nấu nướng.

 

Mà hôm nay, Úc Chiêm muốn thử một thứ gì đó khác biệt.

 

Ngẩng đầu khoanh tay, Úc Chiêm đánh giá đống nguyên liệu chất trong phòng, đầy vẻ đắc ý mà đi vào.

 

 

Thời Cố bị đánh thức bởi tiếng nổ.

 

Lúc tỉnh dậy phát hiện không có ai canh bên cạnh, tim y chợt thắt lại, luống cuống chạy ra ngoài.

 

Sau đó, y nhìn thấy Úc Chiêm cũng luống cuống chạy ra từ trong bếp.

 

Bốn mắt chạm nhau, trên mặt Úc Chiêm dính chút tro, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn như thể bí mật bị phát hiện, nhưng phản ứng của hắn rất nhanh, lập tức che giấu hoảng loạn đó đi.

 

Đôi mắt xưa nay vẫn trống rỗng của Thời Cố bỗng sáng lên, như một chú cừu nhỏ tìm thấy chốn về, lập tức bước tới gần hắn.

 

Úc Chiêm theo phản xạ lùi lại một bước — trên người hắn đầy tro bụi.

 

Nhưng Thời Cố không chê, đưa tay ôm chầm lấy Úc Chiêm.

 

Giọng Úc Chiêm dịu đi một chút: “Sao thế?”

 

Giọng Thời Cố hơi nghèn nghẹn: “Không thấy ngươi.”

 

Câu trả lời này hiển nhiên nằm ngoài dự đoán của Úc Chiêm, sau đó khóe môi hắn không kiềm được mà nhếch lên, nhưng mới cong được một nửa, đã thấy Thời Cố ngẩng đầu nhìn lại, hắn lập tức thu lại nụ cười, làm bộ bình tĩnh nói: “Ta ở đây, gấp cái gì.”

 

Thời Cố không nói.

 

Y cũng không biết bản thân đang gấp cái gì, nhưng y rất sợ.

 

Quá khứ có được quá ít ấm áp, nay vất vả mới có được một người, lại cứ cảm thấy không chân thực, như thể chỉ cần nhắm mắt mở mắt là sẽ đột nhiên biến mất.

 

“Tại sao ngươi lại đối tốt với ta như vậy?”

 

Y ngẩng đầu nhìn Úc Chiêm, bóng dáng đối phương gần như chiếm trọn tầm mắt y.

 

Vấn đề này đã làm Thời Cố trăn trở rất lâu, nhưng đây là lần đầu tiên y nghiêm túc hỏi ra.

 

Thuở nhỏ bị nhốt trong nhà, lớn lên một chút thì bị đưa vào phòng thí nghiệm, sau đó lại sinh bệnh, cho nên chuyện tình cảm nam nữ, chớ nói là hiểu, đến cả nghe cũng chưa từng nghe người ta nhắc đến.

 

Nhưng y từng thấy cảnh giáo sư dẫn học viên trong viện nghiên cứu, cộng thêm mấy lần Úc Chiêm bày tỏ thái độ bài xích quan hệ sư đồ, khiến Thời Cố mơ hồ nhận ra rằng, cách hắn và Úc Chiêm ở chung, thật ra không hề bình thường.

 

Y bỗng rất muốn biết Úc Chiêm xem quan hệ giữa hai người họ như thế nào.

 

Thời Cố đã rất nhiều năm không biểu hiện khát vọng và tò mò mãnh liệt với thế giới bên ngoài, nhưng chuyện này, y lại cực kỳ muốn biết, thậm chí đã đến mức ngứa ngáy cào tim.

 

Y cảm thấy đây là chuyện rất rất quan trọng với mình.

 

Úc Chiêm có hơi bất ngờ khi Thời Cố hỏi ra điều này.

 

Tro bụi dính trên mặt bếp khiến hắn trông có vẻ hơi chật vật, hắn cúi người xuống, khoảng cách này khiến môi hắn và Thời Cố gần sát nhau — chỉ cần sơ ý một chút là có thể chạm tới.

 

Thời Cố bỗng nảy sinh ảo giác Úc Chiêm sẽ hôn mình.

 

Y khẽ run, nhưng phát hiện mình không hề bài xích, thậm chí còn mơ hồ mong chờ.

 

Tuy nhiên, Úc Chiêm lại không hôn tới.

 

“Đợi ngươi khỏi bệnh rồi… ta sẽ nói cho ngươi biết.”

 

Trong mắt Úc Chiêm thoáng qua vài phần đè nén và nhẫn nhịn.

 

Thật ra hắn muốn nói đợi chuyện của Cửu Thịnh Thiên Tôn qua đi, nhưng đến miệng lại đổi lời.

 

Sau đó, hắn xoa đầu Thời Cố, khẽ cười.

 

“Đợi ngươi khỏi bệnh, mọi chuyện sẽ tốt thôi.”

 

“Nai trắng nhỏ.”

 

Đứng thẳng dậy, Úc Chiêm nói: “Ngươi tỉnh đúng lúc, ta vừa mới nhận được tin, Cảnh An đã được sắp xếp ở dưới chân núi, ta dẫn ngươi đi tìm hắn chữa bệnh.”

 

Nói xong, Úc Chiêm quay người định rời đi, lại phát hiện Thời Cố mãi không theo kịp.

 

Hắn hơi lạ, quay đầu nhìn lại, phát hiện đối phương đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt ôn hòa mà yên tĩnh, còn có chút đăm chiêu.

 

Úc Chiêm hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

 

Không hiểu sao, bị ánh mắt ấy nhìn khiến hắn hơi không được tự nhiên.

 

Thời Cố không trả lời ngay.

 

Y biết, Úc Chiêm đang làm một chuyện rất lớn.

 

Y cũng biết, chuyện này vô cùng nguy hiểm.

 

Mà chuyện này, dường như Úc Chiêm không muốn để hắn tham dự.

 

“Không ăn cơm sao?” Sau một hồi dài im lặng, Thời Cố bất chợt mở miệng, nhưng câu nói lại chẳng liên quan gì tới lời vừa rồi của Úc Chiêm.

 

“Vừa rồi, ngươi đang làm bữa sáng phải không?”

 

Vừa nói, Thời Cố đã quay đầu chui thẳng vào căn bếp đã bị nổ sập một nửa. Sắc mặt Úc Chiêm lập tức thay đổi, vội vàng bước lên kéo lại, đáng tiếc là đã không kịp nữa.

 

Bên trong bếp tối om, bệ bếp đã bị nổ đến mức không nhận ra hình dạng, chỉ có chiếc bàn gỗ nhỏ may mắn tránh được tai ương. Trên bàn đặt một thứ hình thù kỳ quái, đen đen vàng vàng, vàng vàng đen đen.

 

Thời Cố không chú ý đến vẻ mặt che mặt không nỡ nhìn của Úc Chiêm phía sau, tò mò ghé đầu lại gần quan sát, còn giơ tay chọc thử.

 

Rất cứng, vỏ ngoài lại hơi giòn.

 

Nhưng bên trong lại mềm, còn tỏa ra một mùi hương nhè nhẹ.

 

Đó là một hương vị rất rất quen thuộc, nhưng vì đã hơn mười năm không tiếp xúc, Thời Cố phải hồi tưởng một lúc lâu.

 

“Đây là… bánh ngọt sao?”

 

Tròn mắt khó tin, Thời Cố không nhịn được bẻ một miếng nếm thử, mùi vị không ngờ lại còn có thể chấp nhận được.

 

Úc Chiêm mặt đơ ra, đứng cứng đờ ở ngoài cửa, nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu cứng miệng: “Ngươi nhận nhầm rồi, thứ này không phải.”

 

Vừa nói, y vừa bước vào trong, định kéo Thời Cố ra ngoài.

 

Thời Cố không nhúc nhích.

 

Úc Chiêm ngẩn ra, nghi hoặc quay đầu lại, liền thấy Thời Cố đang nhìn chằm chằm vào y, trong mắt thoáng qua một tia ánh sáng khó diễn tả.

 

Khoảnh khắc đó, đôi mắt vốn luôn trống rỗng kia dường như ẩn chứa nghìn lời muốn nói, nhưng cuối cùng, hắn chỉ nói ba chữ:

 

“Cảm ơn ngươi.”

 

Úc Chiêm không thể vô duyên vô cớ biết cách làm bánh ngọt, Thời Cố biết, đây là y học được từ cảnh ảo, nơi hắn từng thấy mẹ mình làm.

 

Một cảnh tượng bỗng hiện lên trong đầu.

 

Lúc đó Thời Cố mới sáu tuổi, vừa bị bắt vào viện nghiên cứu chưa được mấy ngày, Bạch Diệc vẫn chưa xảy ra chuyện, còn hắn vừa trải qua một cuộc thí nghiệm tàn khốc, bị đưa trở về phòng trong trạng thái gần như co giật.

 

Nhân viên tới đưa cơm, nhưng hắn quá khó chịu, ăn gì nôn nấy, sắc mặt tái nhợt như thể có thể chết bất cứ lúc nào.

 

Thời điểm ấy, hắn chưa lộ ra thực lực đáng sợ, nên phần lớn mọi người chưa sợ hắn, thấy vậy, một nhân viên có chút thương cảm hỏi nhỏ: “Ngươi có món gì đặc biệt muốn ăn không? Ta đi tìm cho.”

 

Tiểu Thời Cố co ro thân thể, một lúc sau mới khe khẽ đáp: “Bánh ngọt.”

 

“Tiểu Cố muốn ăn… bánh ngọt mẹ làm.”

 

Bánh ngọt của mẹ đến cuối cùng hắn cũng không được ăn.

 

Nhưng… hắn đã được ăn bánh của Úc Chiêm.

 

“Ta… ta chỉ làm đại thôi mà.” Úc Chiêm quay đầu đi, mặt đỏ bừng cả lên.

 

Cuối cùng, y vẫn không nhịn được mở miệng, trong mắt mang theo vài phần cố kìm nén, lại không thể kìm nén nổi sự mong đợi: “Ngon không?”

 

Nói thật, không ngon.

 

Nhưng Thời Cố lại bước lên phía trước, nghiêm túc gật đầu, ra chiều trang trọng, khiến Úc Chiêm lại bật cười.

 

“Đi thôi!” Rất tự nhiên nắm lấy tay Thời Cố, Úc Chiêm chẳng buồn phân bua, kéo hắn xuống núi.

 

Gió nhẹ thổi qua, tung bay mái tóc đuôi ngựa cao của Úc Chiêm, toàn thân vận hắc y gọn gàng khiến y trông dứt khoát linh hoạt như một cây thương lộ ra mũi nhọn, nhưng nụ cười nơi khóe môi lại làm dịu đi phần sắc bén, để lộ ra nét dịu dàng hiếm thấy bên dưới lớp vỏ cứng rắn.

 

Đó là sự dịu dàng chỉ khi đối diện với Thời Cố, mới vô tình bộc lộ.

 

Từ rất lâu trước kia, Bạch Diệc từng nói, Thời Cố là một đứa trẻ cực kỳ dễ thỏa mãn.

 

Một nụ hôn, một cái ôm, hay một hành động nhỏ thể hiện thiện ý, hắn liền dễ dàng bị dụ dỗ.

 

Lúc đó, Thời Cố còn nhỏ còn có chút không phục, nhưng giờ đây, hắn không thể không thừa nhận, mẹ nói đúng.

 

Một nụ cười, một cái bánh ngọt, Thời Cố chợt cảm thấy,

 

hắn thật sự muốn, cứ thế sống cả đời với Úc Chiêm.