Giới thiệu truyện

Đánh giá: 5.4/10 từ 15 lượt Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Niên hạ, Chủ công, Hào môn, Ngược, Gương vỡ lại lành, 1v1, Tra thụ, Tiện công, Theo đuổi chồng thừa sống thiếu chết GIỚI THIỆU Năm 19 tuổi, cuộc sống của Trần Trúc chỉ xoay quanh một việc duy nhất: chờ Từ Lan Đình về nhà. Tình yêu của cậu  trai trẻ luôn nồng nhiệt và bộc trực. Nhưng Trần Trúc hiểu rõ, dù yêu sâu đậm cỡ nào thì cũng chẳng là cái thá gì, cậu chẳng qua chỉ là một chú cá nhỏ trong ao cá của Từ Lan Đình. Cậu trai với hai bàn tay trắng chẳng có gì ngoài trái tim chân thành, yêu cuồng si tuyệt vọng cái gã đàn ông trăng hoa kia. Có lẽ, định mệnh của cậu là bất hạnh, cậu dốc hết tất cả để yêu, rồi lại rời đi trong tan vỡ đau đớn. — Đêm sinh nhật tuổi 20, Trần Trúc một mình thổi tắt nến, nhìn căn phòng ngủ trống trải, khẽ tự nhủ: “Anh ơi, em không muốn làm lốp dự phòng của anh nữa.” Đồ khốn nạn, em sẽ không chờ anh về nhà nữa đâu. — Năm 25 tuổi, học thành tài về nước, Trần Trúc nghĩ: Tình yêu là gì cơ, có quan trọng bằng việc xây dựng Tổ quốc không? Nhân vật: Tra thụ nho nhã bại hoại Từ Lan Đình  X Thiên chi kiêu tử cool ngầu công Trần Trúc (thực ra là bé đáng thương) — HƯỚNG DẪN ĐỌC 1. [CẢNH BÁO QUAN TRỌNG]: Tra thụ tiện công 2.0, truy phu hỏa tá tràng (tình tiết ngược tâm), HE 2.Phần giới thiệu chương đầu có cảnh báo chi tiết, vui lòng đọc kỹ. 3.Cập nhật mỗi tối lúc chín giờ, nếu không sẽ xin nghỉ. … Tags: Niên hạ, hào môn thế gia, ngược luyến tình thâm, gương vỡ lại lành Vai chính: Trần Trúc Vai phụ: Đàn ông chó không xứng được gọi tên ở đây Tóm tắt một câu: Truy phu hỏa tá tràng Thông điệp: Cuộc sống tươi đẹp là do chính mình tạo nên. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 18

Chương 18

"Tôi đã liên hệ với máy bay riêng rồi, nếu thiết bị y tế ở tỉnh không theo kịp thì sẽ lập tức đến Kinh Thành." Trên xe, Từ Lan Đình khoác vai Trần Trúc, sắp xếp mọi thứ đâu ra đó.

"Bác sĩ chỉnh hình giỏi nhất cả nước đã ở tỉnh, sau khi chúng ta đến, bên đó sẽ lập tức khám cho ông em."

Trần Trúc nghe giọng nói trầm thấp của người đàn ông, trái tim treo lơ lửng một ngày trời cũng từ từ hạ xuống.

Cậu mở miệng, lại không biết phải nói gì, chỉ có thể nói một tiếng "Cảm ơn."

Hốc mắt Trần Trúc vẫn còn đỏ hoe, nhưng trên mặt lại là một mảnh tĩnh lặng. Có lẽ là đã quen với sự giày vò của cuộc sống, khi đối mặt với khó khăn, dù cho có suy sụp đến đâu cậu cũng có thể giữ được bình tĩnh trầm ổn.

Nhưng cậu càng như vậy, trong lòng Từ Lan Đình lại càng khó chịu.

Bất cứ người đồng trang lứa nào đối mặt với gánh nặng nặng nề như vậy, cho dù người mạnh mẽ đến đâu cũng khó tránh khỏi suy sụp.

Nhưng Trần Trúc sau khi lặng lẽ khóc xong, liền im lặng gánh vác tất cả.

"A Trúc." Từ Lan Đình không nhịn được ôm người vào lòng, hôn lên trán cậu, "Đừng sợ, nhé?"

Trần Trúc không lên tiếng. Qua một hồi rất lâu, Từ Lan Đình mới cảm nhận được vạt áo mình đã ướt.

Nước mắt của cậu thiếu niên lặng lẽ rơi, ở một góc ẩm ướt, một hạt giống không tên đang dần nhú lên.

Từ Lan Đình thở dài, hắn thông minh đến nhường nào, đến cả người bên cạnh còn nhận ra sự "khác biệt" của hắn với Trần Trúc, sao hắn có thể không nhận ra được chứ?

Chỉ là, Từ Lan Đình chưa từng nghĩ, sau những năm tháng lãng du trong thế giới hoa lệ này, nơi dừng chân cuối cùng của hắn lại là một mảnh đất cằn cỗi và nhỏ bé như vậy.

Nhưng, hắn vẫn ôm lấy Trần Trúc, ôm chặt cậu thiếu niên định mệnh của hắn, người sẽ kéo hắn vào chốn hồng trần.

Từ Lan Đình sờ mái tóc mềm mại của thiếu niên, hắn nghĩ, từ nay về sau hắn phải cho cậu nhóc này một bờ vai để tựa vào mà khóc.

Thiết bị y tế ở tỉnh xem như là không tệ, sau khi các chuyên gia hội chẩn xong đã đưa ra phương án phẫu thuật sơ bộ.

"Phải chữa lành vết thương ở đốt sống lưng trước đã." Từ Lan Đình cố gắng giải thích bằng ngôn ngữ mà mọi người có thể hiểu được, "Sau đó sẽ đến Kinh Thành dùng thiết bị chuyên dụng để điều trị tiếp."

Sau những ngày bôn ba vất vả, cô của Trần Trúc đã mất hết chủ kiến, bà kéo kéo tay áo chồng, muốn bàn bạc riêng.

Nhưng Trần Trúc lại lên tiếng: "Cứ làm theo như anh ấy nói, hôm nay phẫu thuật, sau đó chuyển viện ạ."

Cô Trần Trúc có chút không yên tâm, bà lo lắng nhìn đứa nhỏ mà mình đã nuôi lớn. Điều kiện của Trần Trúc bà làm sao không biết được? Bình thường ở trường học đến cả tiền ăn trưa cũng phải tiết kiệm, lấy đâu ra tiền mà lo liệu mọi thứ này chứ?

"Chuyện tiền bạc chị đừng lo ạ." Từ Lan Đình cười thiện ý, "Trần Trúc có một khoản đầu tư tài chính ở chỗ tôi, công ty của chúng tôi có thể hỗ trợ cậu ấy chi trả chi phí phẫu thuật."

Hai người chất phác thật thà bị Từ Lan Đình làm cho ngơ ngác.

Bà nhìn người đàn ông cao lớn trước mắt từ trên xuống dưới, sau đó chợt hiểu ra, "Cậu, cậu chính là người của mấy công ty bảo hiểm hay đi bán bảo hiểm đấy à? Thằng Trúc nhà tôi có mua bảo hiểm ở chỗ cậu à?"

Nụ cười trên môi Từ Lan Đình cứng đờ, sau đó, dưới ánh mắt chất phác của hai người, hắn từ từ gật đầu.

"Đúng, bán bảo hiểm…" Từ Lan Đình chậm rãi nói, nhìn về phía Trần Trúc.

Hàng mày đang nhíu chặt của Trần Trúc dần dần giãn ra, trên mặt cậu cũng có chút ý cười.

"Thảo nào cậu ăn mặc chỉnh tề như vậy." Bà yên tâm hơn hẳn, "Nhìn cũng giống."

Nhìn cũng giống… Từ Lan Đình lần đầu tiên trong đời cạn lời, Trần Trúc bên cạnh cuối cùng cũng có chút tươi cười, sau đó hướng về phía Từ Lan Đình âm thầm hé môi.

"Cảm ơn."

Từ Lan Đình nhướn mày, thứ hắn muốn, không chỉ có một tiếng cảm ơn của Trần Trúc.

Nhìn Trần Văn Quốc bị đẩy vào phòng phẫu thuật, Trần Trúc ngơ ngác đứng bên ngoài phòng phẫu thuật, bất lực nhìn cánh cửa khép chặt.

Bên cạnh truyền đến giọng nói trầm thấp an ủi của người đàn ông, "Bọn họ đều là chuyên gia, em yên tâm, ông nội em nhất định sẽ không sao đâu."

"Dạ."

Trước mặt cô và dượng, Từ Lan Đình luôn giữ khoảng cách thích hợp, chỉ vỗ nhẹ lên vai Trần Trúc, dùng giọng nói mà chỉ có hai người có thể nghe thấy, "Ngoan, đợi ông em khỏi bệnh rồi, có thể dẫn ông lên Kinh Thành chơi một vòng."

Dưới sự an ủi tinh tế của Từ Lan Đình, Trần Trúc dần dần thả lỏng, ngồi xuống chiếc ghế dài bên ngoài phòng phẫu thuật.

Cậu nhìn quầng thâm dưới mắt cô cậu, "Cô ơi, cô và dượng về nghỉ ngơi trước đi ạ." Cậu sợ bà cố gắng gượng, liền nói tiếp, "Hành lý của con vẫn còn ở nhà, nếu sau này đi Kinh Thành cũng phải thu dọn đồ đạc cho ông."

"Cô biết rồi." Bà đưa tay xoa xoa mắt, sau khi tỉnh táo hơn một chút, liền đứng dậy, "Cô về thu dọn trước, có chuyện gì con phải nói cho cô biết liền đấy, đừng có một mình gánh chịu, biết chưa?"

Trần Trúc gật đầu. Người phụ nữ nhìn đứa nhỏ đã có thể gánh vác mọi chuyện, trong lòng vừa chua xót vừa vui mừng.

Trần Trúc là do một tay bà nuôi lớn, từ nhỏ cậu đã hiểu chuyện. Đứa trẻ này dường như sinh ra đã biết làm thế nào để không gây phiền phức cho người khác, vào cái tuổi mà những anh chị em khác đều đang khóc nháo trong lòng cha mẹ, thì cậu đã một mình chắp tay sau lưng đứng trên nền đất đầy bùn đọc thuộc lòng từng câu từng chữ, ngoan ngoãn khiến người khác đau lòng.

"Trúc Tử, con phải sống thật tốt." Cô xoa đầu Trần Trúc, vành mắt hơi đỏ lên.

Trần Trúc nở một nụ cười an ủi với cô, "Dạ, cô đừng lo, ông nội sẽ không sao đâu ạ."

Người phụ nữ khẽ thở dài, "Ừm."

Sau khi cô và dượng rời đi, cuộc phẫu thuật cũng đi đến hồi kết.

Có y tá đi ra, Trần Trúc vội vàng hỏi thăm tình hình bên trong.

Tuy là một cuộc phẫu thuật nhỏ, nhưng vì Trần Văn Quốc đã để bệnh kéo dài quá lâu, cộng thêm tuổi ông cụ đã cao, xương cốt có chút xốp, cuộc phẫu thuật vẫn có chút khó khăn.

"May mà không có vấn đề gì lớn." Y tá nói xong, liền chạy đi.

Trần Trúc thở phào nhẹ nhõm, từ từ ngồi xuống ghế dài.

Một bàn tay đặt lên vai cậu, nhẹ nhàng xoa xoa, "Tôi đã nói rồi, ông nội em sẽ không sao đâu." Lời của Từ Lan Đình như có ma lực, khiến Trần Trúc dần dần bình tĩnh lại.

Hai người ngồi cạnh nhau bên ngoài phòng phẫu thuật. Nhìn những người qua lại, Trần Trúc lại nảy sinh một ảo giác.

Tựa như giữa thế giới phù phiếm này, cuối cùng cậu cũng có một người để dựa vào.

"Từ Lan Đình." Trần Trúc mở miệng, những lời mà cậu đã nghĩ cả ngày mà không biết phải mở lời thế nào, cuối cùng cũng đến được bên miệng, "Tôi nên báo đáp anh như thế nào đây?"

Cậu hiểu người đàn ông trước mắt, cho dù Từ Lan Đình có vẻ ngoài dịu dàng đa tình đến đâu, trong lòng Trần Trúc vẫn hiểu rất rõ, con cáo này chưa bao giờ tốn công sức vào những chuyện vô nghĩa.

Cho nên, Trần Trúc đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi cái giá đằng sau "thiện ý" này.

Từ Lan Đình khoanh tay, thảnh thơi nói: "Sao, vội vã muốn phân rõ giới hạn với tôi thế à?"

"Tôi không thích nợ người khác." Trần Trúc nói, "Nhất là anh."

Từ Lan Đình nhướn mày cười một tiếng, khoác vai Trần Trúc, "Nhưng phải làm sao đây, chúng ta đã lỡ quấn quýt vào nhau rồi, bé Trúc Tử."

"Anh nói đi." Trần Trúc ngồi thẳng lên một chút, nghiêm túc nhìn Từ Lan Đình, "Anh muốn gì?"

Nụ cười trên khóe miệng Từ Lan Đình dần dần thu lại, hiếm khi thấy hắn ngồi thẳng lên một chút, cùng Trần Trúc vai kề vai.

"Trần Trúc." Từ Lan Đình trầm giọng nói, "Chúng ta thử xem."

"Thử xem…" Trần Trúc ngơ ngác nhìn đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, một câu trả lời dâng lên trong lòng, lại bị cậu cố gắng đè xuống.

Trong nhận thức của Trần Trúc, Từ Lan Đình tuyệt đối sẽ không vì cậu mà dừng lại.

Nhìn người đang ngẩn người, Từ Lan Đình buồn cười lại đau lòng, "Sao, không muốn à?"

Hắn khoanh tay, dựa vào lưng ghế, "Dù sao thì em cũng đang nợ tôi, không đồng ý cũng phải đồng ý."

"Từ Lan Đình, ý của anh rốt cuộc là gì?"

"Hửm?" Từ Lan Đình buồn cười nhìn cậu, "Em nói xem? Chẳng lẽ chúng ta nhất định phải ở đây nói rõ những lời này sao?"

Đột nhiên, Trần Trúc đứng dậy kéo hắn, đi về phía góc cầu thang của bệnh viện.

Trần Trúc ấn người vào sau cửa, ép buộc nhìn thẳng vào con cáo xảo quyệt trước mặt, "Nói rõ ràng."

Từ Lan Đình đứng thẳng người, lúc này hắn mới phát hiện, không biết từ khi nào mà cậu thiếu niên đã cao lên rất nhiều, gần bằng hắn rồi.

"Trần Trúc." Từ Lan Đình thu lại vẻ lười biếng thường ngày, "Anh nói, chúng ta ở bên nhau đi."

Trần Trúc chớp chớp mắt, hỏi hắn, "Ở bên nhau, là có ý gì?"

"Ở bên nhau, là sau này em ở đâu thì anh cũng sẽ ở đó;

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên anh làm sẽ là nhìn ngắm em đang ngủ bên cạnh anh;

Mỗi ngày em nấu cơm cho anh, nhưng anh sẽ rửa bát."

Mỗi khi Từ Lan Đình nói một câu, hàng phòng ngự của Trần Trúc lại sụp đổ một chút.

Cuối cùng, người đàn ông thành kính hôn lên môi Trần Trúc, lại như có chút van xin.

"Trần Trúc, anh thích em, làm bạn trai anh nhé."

Bạn trai… không phải tình nhân nhỏ, cũng không phải bạn giường, không phải bất cứ lời mập mờ nào của Từ Lan Đình.

Trong vô số vùng xám của Từ Lan Đình, đột nhiên có một tia sáng trắng trong veo xông vào.

Trần Trúc cắt ngang cuộc đời hắn, khiến nửa đời trước của hắn hiện ra vô cùng hoang đường, lại khiến nửa đời sau của hắn lộ ra nhiều điều không xác định và mong chờ.

Trần Trúc im lặng hồi lâu, sau đó khẽ nói: "Vì sao…"

Không phải là cậu không muốn tin, mà là không dám tin. Sau khi đã lĩnh hội thế giới của Từ Lan Đình, Trần Trúc vẫn luôn tỉnh táo biết được sự ngăn cách giữa hai người.

Ngay cả khoảng cách kinh tế, cũng được xem như là rào cản nhỏ nhất giữa hai người.

Gia tộc của Từ Lan Đình, vòng tròn quan hệ của Từ Lan Đình, nặng nề nhất, vẫn là trái tim lãng tử của Từ Lan Đình.

Câu nói "Tôi sẽ không yêu ai" tựa như một lời nguyền, giam giữ trái tim Trần Trúc, cậu không dám tiến lên một bước, chỉ có thể lùi lại.

Tình yêu mà Từ Lan Đình đột ngột dâng lên, Trần Trúc dù thế nào cũng không dám đưa tay ra nhận lấy.

"Em…" Trần Trúc như một con thú nhỏ lạc vào đường cùng, ngơ ngác lại bất lực nhìn kẻ săn mồi đang từng bước ép đến gần.

Cuối cùng, cậu thiếu niên khẽ giọng, khàn khàn mở miệng, "Em không có tiền, rất nghèo…"

Cậu nói: "Em cũng sẽ chẳng giao lưu được với bạn bè của anh, em, em không thể…"

Tình yêu của Trần Trúc thành thật đến vậy, lại hèn mọn đến tận đáy.

"Đồ ngốc." Từ Lan Đình không thể nhịn được nữa, ôm chặt lấy người trước mắt. Hắn cười, dỗ dành cậu, "Em chính là tiểu quân tử đứng đắn, tương lai vô cùng tươi sáng, có cái gì không thể chứ?"

Từ Lan Đình: "Sau này tiền anh kiếm được đều cho em xài-" Từ Lan Đình dừng lại một chút, lại nói, "Tiền em kiếm được cũng cho anh tiêu nhé, được không?"

Trần Trúc ngửi mùi hương sạch sẽ trên người Từ Lan Đình, trong cái mùi cologne quen thuộc, vương chút hơi thở của đất.

Cậu thấy trên ống quần được xắn lên của Từ Lan Đình là những vết bùn đã khô cứng lại, thấy người luôn lịch sự đoan trang lại đang mang một đôi giày thể thao không vừa chân, giày đã bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu.

Trần Trúc không biết phải làm gì để tiếp nhận thứ tình cảm đột ngột này. Nhưng lại hiểu rõ con tim mình, cho dù thế nào, cậu cũng không có cách nào đẩy người trước mắt ra ngay lúc này.

Rất lâu sau, Trần Trúc mới tìm lại được giọng nói của mình, cậu chậm rãi, khẽ nói, "Vậy, từ nay về sau xin được chỉ giáo nhiều hơn."

Cậu nói: "Bạn trai."

Con chim bay lượn cuối cùng cũng rơi vào chốn hồng trần cuồn cuộn, hạ cánh trong vòng tay của cậu.

••••••••

Tác giả:

Trước khi ngược tàn tạ thì cho các cục cưng cắn chút kẹo nha~

Những bạn sợ ngược xin hãy đọc sau khi truyện lên VIP, sắp rồi sắp rồi~