Mê Vợ Không Lối VềChương 1656
Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.8/10 từ 3929 lượt Một cuộc giao dịch, cô mang thai con của người lạ, mang bụng bầu gả cho người đàn ông đã đính ước từ nhỏ. Vốn cho rằng chỉ là một cuộc giao dịch, lại dây dưa thứ tình cảm không nên có trong cuộc hôn nhân này. Mười tháng hoài thai sắp sinh, một tờ đơn ly hôn trên đất, cô mới hoàn toàn tình ngộ. Sau này anh ta nói “Bà xã về đi, người anh yêu luôn là em” Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 1656

Chương 1657

Về sau cô cũng chầm chậm ngủ.

 

Có lẽ bởi vì nằm ngủ ở nơi lạ nên cô ngủ không thẳng giấc, nửa đêm cứ chập chờn thức giấc mấy lần, mãi cho đến sáng.

 

Cô thả nhẹ Niya ra rồi rời giường, ngồi trên giường xoa n4n cánh tay đau nhức, sợ Niya thức giấc nên cả tối qua cô không đổi tay khác nên một cánh tay bị gối mãi đến tê.

 

Cốc cốc ——

 

Cửa phòng bị gõ vang.

 

Tông Ngôn Hi nói vào đi, sau đó cửa phòng được đẩy ra, cô nghĩ đến sớm như thế ắt hẳn là người hâu, nhưng hóa ra là Song Eun, ánh mắt của anh lướt qua sau lưng cô nhìn đến cô bé đang say ngủ, mày chau lại: “Tôi qua con bé quấy rầy cô ngủ ư?”

 

“Không có.” Tông Ngôn Hi đáp.

 

Song Eun mười phần nghiêm túc phá vỡ lời nói dối: “Vậy tại sao cô ngủ không ngon giấc?”

 

Tông Ngôn Hi nháy mắt mấy cái.

 

Anh ta nói: “Mắt cô có quầng thâm kìa.”

 

Tông Ngôn Hi: “…”

 

Cô thầm nghĩ tên đàn ông này không những cặn bã mà còn không có EQ.

 

“Tôi đỡ cô.” Song Eun đi đến bên giường.

 

“Không cần.” Tông Ngôn Hi vội vàng khoát tay, từ khi cảm thấy Niya là con riêng của anh ta thì cô liền không mấy hảo cảm với anh ta.

 

“Tự tôi đứng dậy được.” Cô ngồi trên thành giường duỗi chân xuống mang dép rồi dùng chân không bị thương làm trụ đứng lên.

 

Song Eun không miễn cưỡng cô, nói: “Vậy được, cô cần cẩn thận một chút.”

 

Nói xong anh quay người chuẩn bị đi, Tông Ngôn Hi gọi anh ta lại: “Có thể giúp tôi một chuyện được không?”

 

“Chuyện gì?”

 

“Nếu hôm nay có thể thì anh dẫn tôi vào trong thành phố một lát.” Cô không thể ở mãi nơi này, mấy ngày nữa chân của cô sẽ khỏi nên cô sẽ ở tạm khách sạn vậy.

 

“Vết thương của cô chưa lành hẳn đâu.” Song Eun nói.

 

“Ừm, vì tôi có chút chuyện, cho nên…”

 

“Chị có chuyện gì ạ?” Niya mơ mơ màng màng tỉnh lại, nghe thấy giọng của cô thì cơn ngái ngủ bay biến, ngồi dậy nhìn cô hỏi.

 

Tông Ngôn Hi xoay người, tại sao bé thích dính người này tỉnh lại rồi?

 

Niya khẽ dụi hai mắt: “Không phải chị nói muốn làm mẹ của em sao? Tại sao lại đi rồi?”

 

Tông Ngôn Hi: “…”

 

Cô nói vậy khi nào?

 

“Em chưa tỉnh ngủ đấy à?” Tông Ngôn Hi hỏi.

 

Niya ngẩng cái đầu nhỏ, mái tóc rối bời không che nổi gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn: “Em rất tỉnh ạ.”

 

“Vậy là em mơ rồi, chị không có đồng ý làm mẹ của em đâu.” Việc như này không thể đồng tình được.

 

Mặc dù cô bé khiến người khác rất thích, lại khiến người khác thấy đau lòng vì không có mẹ, rồi rất ước ao có mẹ, nhưng không thể tùy tiện đồng ý những chuyện như vậy.

 

Niya chớp mắt, vành mắt hơi hồng hồng.

 

Trong lúc nhất thời Tông Ngôn Hi quơ loạn tay chân: “Việc này em phải hỏi bố em muốn mẹ như thế nào, chị không thể làm mẹ của em được đâu.”

 

Song Eun đi tới ôm lấy Niya: “Sally.”

 

Người hầu gái lập tức chạy vào: “Thưa ngài.”

 

“Ôm con bé về phòng ngủ rồi thay quần áo cho nó.”

 

Niya vòng lấy cổ Song Eun không chịu buông tay: “Bố à.”

 

“Nghe lời.” Song Eun vỗ đầu của cô bé: “Không phải con thích đến công viên trò chơi sao? Hôm nay bố dẫn con đi, nên con phải ngoan ngoãn nghe lời.”

 

“Thật ạ?” Niya mở đôi mắt tròn xoe, trong mắt còn vương một làn nước mỏng, nhưng gương mặt tràn đầy vui vẻ.

 

“Thật.” Song Eun khẳng định đáp.