Giới thiệu truyện

Đánh giá: 6.7/10 từ 19 lượt Title: 异世升级路 (Edit tạm thời: Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác) Author: Yên Hỏa Nhân Gia Editor: Tuyết Tự Kỳ Dư Category: Nguyên sang, đam mỹ, xuyên không, cổ đại, HE, tình cảm, khoa học viễn tưởng, làm ruộng, mỹ thực, ngọt sủng, sinh con, chủ công, lịch sử, sảng văn, 1v1 Summary: Tần Lạc Xuyên lăn lê bò lết ba năm ở tận thế, cuối cùng không tránh được số kiếp bị cắn. Sau khi chết lại bất ngờ chuyển kiếp đến một thời đại khác không tồn tại trong lịch sử. Trải qua hai năm sinh hoạt như “sâu lười”, bị cuộc sống bức bách, hắn lại phải đi lên con đường kiếm tiền, thi cử, làm quan. Làm một người chuyển kiếp xuất sắc, Tần Lạc Xuyên chủ trương: Mặc dù trên con đường phấn đấu khó tránh khỏi sẽ gặp chướng ngại vật, nhưng chỉ cần ta chạy đủ nhanh, đủ vững, chướng ngại vật chỉ có thể biến thành đá kê chân. Warning của tác giả: 1. Thiết lập thế giới hán tử – song nhi – nữ nhân. 2. Sẽ có bé con. 3. Truyện chủ công, yêu chiều lẫn nhau, ngọt ngào, không có cơ sở lịch sử. 4. Giai đoạn trước làm ruộng, giai đoạn sau sẽ liên quan đến triều đình, công có buff. Warning của editor: 1. Truyện cổ đại nhưng chủ nhà thích dùng các xưng hô: cha, mẹ, anh, chị, em, cô, dì, chú, bác,… Cho nên nếu các bác lỡ rớ phải bản edit của nhà và có cùng sở thích với chủ nhà thì hoan nghênh các bác ghé nhà. Nhưng nếu gu của hai chúng ta “không thuộc về nhau” thì vui lòng click back, không yêu xin đừng nói lời cay đắng. 2. Tên bản QT của bộ này là , bác nào đọc được QT và không thích kiểu edit của nhà có thể đọc bản này trên wikidich. Đừng vì cách edit của chủ nhà mà bỏ qua một bộ truyện hay. 3. Chủ nhà không biết Tiếng Trung cộng thêm lúc edit não chủ nhà rất hay đi chơi xa cho nên sẽ mắc rất nhiều lỗi như: lỗi chính tả, lỗi đánh máy, lỗi diễn đạt, vân vân và mây mây. Rất hân hạnh được sửa lỗi ạ (≧◡≦) ♡ 4. Cảm nhận riêng của chủ nhà thì bộ này khá nhẹ nhàng. Tác giả viết mỗi cái một chút nhưng không đi quá sâu, có thể gây chán cho nhiều người nhưng mình thì khá thích tình thân, tình yêu và tình bạn trong bộ này. Công là con trai ruột tác giả, được buff nhiều lắm nhưng yên tâm vì anh ta là chàng trai thư giãn nên sẽ không có chuyện lấy tri thức hiện đại về làm bá chủ thế giới đâu. Bộ này thanh thủy văn, ngay cả skinship cũng hiếm lắm ấy, nên phải để ý chi tiết mới thấy thật ra công thụ yêu nhau dữ lắm. Cộng thêm tình cảm của hai người là kiểu mưa dầm thấm đất nữa, càng về sau mới càng nhiệt liệt. Xem thêm »

🔊 Đọc truyện
⚠️ Không thấy giọng tiếng Việt? Nhấp để xem hướng dẫn

Cách 1 (khuyến nghị): dùng Microsoft Edge. Edge có sẵn nhiều giọng Việt (Nam/Nữ) chất lượng cao. Mở trang bằng Edge và dùng nút “Bắt đầu”.

Cách 2 (Chrome/Windows): cài gói ngôn ngữ Việt để Chrome nhận giọng hệ thống:

  • Mở SettingsTime & LanguageLanguage & RegionAdd a language → chọn Vietnamese (Việt Nam), nhớ tick Speech.
  • Vào SpeechManage voicesAdd voices → thêm Vietnamese.
  • Khởi động lại Windows, sau đó khởi động lại Chrome. Vào trang này, chọn giọng “vi-VN”.

Chương 13

Chương 13

Chương 013 – Kết hôn

 

Nguyên nhân ngày kết hôn định vào mười tám, vào sáng sớm trước mấy ngày, Tần Lạc Xuyên và Tần Ngôn bắt đầu dọn từ trên núi xuống, vào ở trong nhà mới, nếu không gộp lễ nhập hỏa vào cùng ngày kết hôn, nhất định sẽ có quá nhiều việc không lo liệu được hết.

 

Buổi sáng hôm nay ngày mười bảy, Tần Lạc Xuyên dậy rất sớm, không ít chuyện phải chuẩn bị thỏa đáng vào hôm nay, ngày mai mới không đến mức luống cuống tay chân.

 

Sau khi ăn sáng xong, Tần Lạc Xuyên đi dán câu đối và chữ hỉ, lẽ ra loại chuyện này giao cho người trong thôn đến hỗ trợ làm là được, nhưng hắn luôn cảm thấy, tự tay mình dán lên có ý nghĩa khác.

 

Lúc đầu hắn còn muốn tự mình viết chữ hỉ và câu đối, chẳng qua là sau khi thử vài lần, cảm thấy chữ viết không khá hơn cua bò là bao, thật sự không nhìn nổi, chỉ đành từ bỏ, đổi cho Tần Ngôn đến viết.

 

Bắt đầu từ buổi chiều, sẽ có khách đến liên tục không dứt, người trong thôn đến hỗ trợ cũng sẽ ở lại nơi này ăn cơm, rất nhiều chuyện dù không cần Tần Lạc Xuyên tự mình động tay đi làm, nhưng cũng cần hắn đến sắp xếp, cha con hai người đều bận đến quay vòng vòng.

 

Lúc trễ một chút, Dương Hi và Hạ Phi Tinh cũng đã đến, theo cùng còn có kiệu hoa thuê ở trấn trên cho Tần Lạc Xuyên, cùng với mua nửa con heo.

 

Kiệu hoa ngày mai kết hôn phải dùng, thịt heo ngoài giữ lại một phần đêm nay đãi khách ăn, phần lớn là muốn đưa đến nhà họ Thương, thịt dùng mời khách bên này của bọn họ thì phải chờ buổi sáng ngày mai lại chuẩn bị, hiện tại thời tiết nóng bức, chuẩn bị trước quá sớm dễ bị hỏng.

 

Dựa theo tập tục, giữa trưa ngày mai là tiệc rượu chính của nhà họ Thương bên kia, buổi tối mới là bên này của Tần Lạc Xuyên, mà thịt heo cần dùng đãi khách, thì sẽ do bên này của Tần Lạc Xuyên đưa qua trước một đêm.

 

Thịt heo vừa đến, lập tức có người trong thôn đến đây hỗ trợ ra tay xử lí, nửa con heo ngoài phần rìa và một phần nhỏ giữ lại, tất cả đều được cắt thành miếng dài kích cờ gần bằng nhau, ở giữa thịt heo còn dán giấy đỏ viết chữ hỉ, trông rất có không khí vui mừng.

 

Thịt heo đã xử lí được xâu lại treo ở trên sào trúc, nửa con heo tổng cộng treo hết hai cây sào trúc, người trẻ tuổi từ trong thôn đến hỗ trợ khiêng đi theo Tần Lạc Xuyên đưa đến nhà họ Thương.

 

Hình thành đối lập với khí thế ngất trời của bọn họ bên này chính là nhà họ Thương bên kia, ngoài câu đối ở cửa cùng với vài chữ hỉ thưa thớt ra, chẳng mảy may cảm giác được bầu không khí của làm chuyện vui, ngay cả nhóm người Tần Lạc Xuyên đưa thịt đến, cũng là do chú ba Thương và thím ba đón tiếp, cũng không có người trong thôn đến hỗ trợ.

 

Tần Lạc Xuyên cũng không thể nói gì, thậm chí chỉ ở lâu cũng không được, sau khi đưa đồ xong lại vội vội vàng vàng chạy về.

 

Đến buổi tối, về cơ bản sự việc đều đã chuẩn bị ổn thỏa, mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm đơn giản xong thì từng người về nhà, chờ sáng mai lại đến hỗ trợ.

 

Thật sự đến ngày kết hôn, trái lại Tần Lạc Xuyên lại rảnh rỗi, cuối cùng ngoài thay lễ phục và sau đó phải đi đón dâu ra thì không có chuyện gì cần đến chú rể như hắn làm.

 

Khác với hiểu biết ở kiếp trước của Tần Lạc Xuyên, bên này đón dâu đều là phải đến giữa trưa mới đi, như vậy sau khi đón người về mới có thể vừa khớp thời gian với hôn lễ lúc chạng vạng tối.

 

Cứ như vậy, sau khi thay đồ cưới vào, mãi đến trước lúc đón dâu, Tần Lạc Xuyên đều không có việc gì làm.

 

Lại nói đến bên kia của Thương Thanh Nguyệt, sáng sớm đã bị tiếng nói chuyện trong sân đánh thức, sau khi tập trung nghe trong chốc lát, phát hiện là của người trong thôn đến hỗ trợ làm việc, không khỏi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem chừng dù bà nội không coi trọng y thế nào đi nữa, nhưng vì thanh danh ở trong thôn, tiệc rượu giữa trưa này vẫn là mời người đến làm.

 

Ánh mắt Thương Thanh Nguyệt u ám, cũng tốt, cho dù bọn họ xuất phát từ mục đích gì, có tiệc rượu này, y xuất giá cũng không đến nổi quá khó coi.

 

Đồ cưới là mới vội vã làm ra vào mấy ngày trước, trên mặt vải bông không có thêu bất cứ hoa văn gì, là kiểu dáng đơn giản nhất, nhưng bởi vì dáng người của Thương Thanh Nguyệt thon dài, mặc vào cũng rất đẹp.

 

Vải dệt màu đỏ thẫm tăng thêm mấy phần vui tươi trên mặt y.

 

Tiếp đó là chải tóc, vừa tháo tóc ra, Thương Thanh Nguyệt đã nghe được thím ba ở bên ngoài gõ cửa nói, "Thanh Nguyệt, là thím và Minh Hòe".

 

Thương Thanh Nguyệt nghe vậy đặt lược xuống, đi qua mở cửa nói, "Thím ba".

 

"Thím đoán chắc chắn con đã dậy". So sánh với Thương Thanh Nguyệt mặt không cảm xúc, ngược lại sắc mặt thím ba nhiều hơn mấy phần vui mừng, nhìn đến tóc rối tung của Thương Thanh Nguyệt, bèn cười nói, "May mà thím đến kịp lúc, bằng không ngày đại hỉ còn phải để con tự mình chải tóc".

 

Nói xong lập tức cầm lấy lược trên bàn, ra hiệu Thương Thanh Nguyệt ngồi yên.

 

Thời điểm song nhi kết hôn cũng không cần búi tóc, chỉ dùng dây buộc tóc màu đỏ buộc tóc ở sau đầu, rất dễ chải gọn.

 

Thím ba Thương nhìn một lượt trước sau phải trái, chắc chắn không có chỗ nào chưa chải chỉnh tề mới nói, "Thanh Nguyệt thật xinh đẹp".

 

Nói xong cũng không đợi Thương Thanh Nguyệt phản ứng, lại lấy ra một cái khóa trường mệnh đưa cho Thương Thanh Nguyệt, "Cái này là mấy ngày trước đây chú ba con mang về lúc đi trấn trên, là một chút tấm lòng của thím và chú ba con, con mang theo bên người, cũng có thể cầu một chút may mắn".

 

Khóa trường mệnh bằng bạc chẳng qua chỉ cỡ một lóng tay đàn ông trưởng thành, đổi thành bạc có lẽ cũng không đến hai lượng, nhưng cái này đối với mấy người chú ba Thương mà nói, tuyệt đối là một khoản tiền không nhỏ.

 

"Con…". Thương Thanh Nguyệt nhìn khóa bạc trong tay, nhất thời ngơ ngẩn, không biết nên thế nào cho phải.

 

Sau khi bị tịch thu tài sản, cho dù nghĩ cách mang tiền bạc ra ngoài, cũng chỉ rất ít, nếu không sau khi bị cách chức đến đây, mọi người cũng không đến mức trải qua gian nan như vậy.

 

Tiền bạc mang ra ngoài ít là một chuyện, chủ yếu nhất vẫn là bỗng chốc sa sút đến mức này, mọi người càng coi trọng một chút vốn riêng trong tay mình hơn, rất sợ tiêu hết. Hiện tại thím ba cho y một cái khóa bạc, nói không cảm động là giả.

 

"Con cứ yên tâm nhận đi". Nhìn ra y do dự, thím ba lại nói, "Bên cháu rể cho nhiều bạc như vậy làm sính lễ, con không có của hồi môn khác thì thôi, nếu ngay cả cái này cũng không có chung quy cũng không tốt lắm".

 

"Lại nói, sính lễ đó của con mặc dù bà cụ sẽ lấy phần nhiều cho chi lớn, nhưng dù sao vẫn phải lấy ra một ít dùng chung, nhà thím cũng theo đó thơm lây".

 

Dựa theo tập tục, khi con gái và song nhi xuất giá, gia đình có điều kiện hơi khá một chút đều sẽ cho đeo một cái khóa trường mệnh, hoặc vàng hoặc bạc, ngụ ý hôn nhân dài lâu vững chắc.

 

Nghe bà nói như vậy, Thương Thanh Nguyệt không tiện từ chối nữa, nắm chặt khóa bạc vào trong tay nói, "Cảm ơn thím ba".

 

"Đừng nghiêm mặt, vui vẻ một chút". Thím ba lại cười dặn dò, "Nghe chú ba con nói, cháu rể là người rất tốt, sau khi con gả qua, đối đãi hắn thật tốt, hiếu kính trưởng bối, cuộc sống sẽ không tệ".

 

"Con biết". Thương Thanh Nguyệt gật đầu đồng ý, nếu không phải biết Tần Lạc Xuyên tốt, lúc trước y cũng sẽ không mạo hiểm để Thương Minh Hòe đi truyền lời, y không mong sau khi kết hôn đối phương chiều y yêu y ra sao, có thể đối xử với y giống như hiện tại, đã tốt hơn ở lại nhà họ Thương nhiều.

 

"Được, thím cũng còn chuyện phải đi làm, không nói chuyện phiếm với con nữa". Thím ba Thương nói, "Để Minh Hòe ở chỗ này với con đi".

 

***

 

Thời điểm giữa trưa Tần Lạc Xuyên đến đón dâu, còn chưa vào thôn, đã bị đám nhỏ trong thôn lấy gậy trúc chặn bên ngoài thôn, nhắm thẳng không trung ném hai nắm lớn tiền đồng, đám nhỏ mới quăng gậy trúc xuống chạy đi nhặt tiền, một đội ngũ đón dâu của Tần Lạc Xuyên cũng vì thế mới có thể vào thôn.

 

Chờ đến cửa nhà họ Thương, nhóm người Tần Lạc Xuyên lại bị người trẻ tuổi góp vui trong thôn chặn lại, làm khó làm dễ một trận xong mới mở cửa nhà để bọn họ đi vào, kiệu hoa thì ở lại ngoài cửa.

 

Sau khi đội ngũ đón dâu tới cửa, Thương Thanh Nguyệt mới đi từ biệt bà cụ Thương, song nhi kết hôn không cần khăn voan, y cứ như vậy một khuôn mặt lạnh lùng dập đầu hành lễ với bà cụ Thương, một câu cũng không nói, thế nhưng tất cả mọi người đều biết, từ nay về sau, ngoài ngày lễ tết cần phải đưa quà biếu, sợ là Thương Thanh Nguyệt không bao giờ muốn có bất cứ mối liên hệ nào với cái nhà này.

 

Thương Thanh Nguyệt không muốn để Thương Minh Trì cõng y xuất giá, Thương Minh Hòe lại còn quá nhỏ, cõng không nổi, cuối cùng chỉ phải để chú ba Thương cõng y xuất giá.

 

Lúc Tần Lạc Xuyên vào cửa, chú ba Thương vừa lúc cõng Thương Thanh Nguyệt ra tới, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, bị chặn hai lần liên tiếp, cuối cùng cũng đón được người.

 

Đồ vật mang về cũng không nhiều hơn bao nhiêu so với lúc đến, cộng thêm quần áo Thương Thanh Nguyệt mặc thường ngày, tổng cộng cũng mới hai rương đồ, có thể thấy được nhà họ Thương cũng không có chuẩn bị của hồi môn gì.

 

Tần Lạc Xuyên cũng không để bụng, dù sao đến lúc đó Thương Thanh Nguyệt thiếu thứ gì thì lại mua là được, chỉ cần cưới vào cửa chính là người hắn thích là được.

 

Lạy thiên địa xong, Tần Lạc Xuyên đưa Thương Thanh Nguyệt về phòng, lại đến nhà bếp bưng cho y chút đồ ăn, lúc đi đón dâu tiệc rượu của nhà họ Thương bên kia còn chưa bắt đầu, chỉ sợ Thương Thanh Nguyệt cũng chưa ăn gì, lúc này không tìm cho y chút thức ăn, thì phải luôn chịu đói đến buổi tối hắn trở về phòng.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Có ngoan xinh yêu xoắn xuýt Lạc Xuyên đã là Tú tài, làm sao còn cảm thấy chữ của mình không đẹp hơn cua bò bao nhiêu.

 

Không phải không đẹp hơn cua bò bao nhiêu thật đâu!!!

 

Rất nhiều người đều sẽ có nhận thức sai lầm đối với chữ viết của mình, bản thân cảm thấy xấu, người khác lại cảm thấy đẹp.

 

Hơn nữa chữ hỉ dán lúc kết hôn, chung quy sẽ yêu cầu cao hơn một chút, cho nên Lạc Xuyên mới cảm thấy chữ của mình không đẹp hơn cua bò bao nhiêu ngại ra tay.

 

Còn có nguyên nhân khác là chữ của Tần Ngôn rất đẹp, lựa chọn sau khi so sánh mà thôi.

 

Không phải chữ của hắn giống cua bò thật nhé.